Nữ Phụ Là Vợ Nam Chính

Chương 44: Chương 44: Giải quyết nhanh.




Di Di hoảng sợ nhìn cả người mình đang nằm trong lòng Thiên.

'Chẳng lẽ...cô về trong sách?'

Cô không dám nghĩ nữa, là mộng cũng được, chỉ mong thời gian hãy dừng lại, để cho cô cảm nhận hắn đang ở bên.

Di Di vòng tay qua người anh, nước mắt tự nhiên chảy xuống.

Thiên...Thật nhớ anh...

Mọi câu từ đều bỏ qua một bên, khuôn mặt cô áp vào ngực hắn, thế giới như chỉ có mình anh. Anh là trời, là không khí, là sự sống. Nếu không có anh, cô liệu có đứng lên được?

Có con cùng anh, cô đã nghĩ chấp nhận, anh đối với cô tốt lắm, cô cũng dần dần xa vào tình yêu với anh.

Cô biết, yêu một người, rất dễ. Nhưng.

Để quên đi một người lại khó đến nhường nào.

Cô chính là yêu hắn, thoát khỏi hắn, trái tim thật sự bóp nghẹn. Khó chịu cùng trống rỗng.

Thượng Cung Thiên cảm thấy ấm nóng trước ngực, cô ta đang khóc sao?

Hắn đưa mắt nhìn xung quanh, sự thương tiếc nhỏ bé bình thường bị hắn ném vào thùng rác. Cũng đồng thời đẩy Di Di ra xa như một thứ gì đó dơ bẩn.

'Bịch'

Cả người Di Di đau đớn ngã xuống, haha, cô lại tự huyễn hoặc rồi.

Ánh mắt chợt tối lại, cô đứng thẳng lên nhìn hắn.

Cả người chỉ có độc nhất kiện váy trắng - Thứ màu cô đã lỡ yêu thích, vì anh.

Chiếc váy mỏng manh vì gió mà chuyển động, sợi tơ chỉ lụa óng ánh trong nắng ấm. Mái tóc đen mượt theo gió mà nâng lên như có sức sống. Cô thật giống như thiên sứ, cả người vừa lạnh lẽo lại ấp áp. Lý Thường Nhu nhìn cô không chớp mắt, lồng ngực bỗng nhiên đập lệch nhịp.

- Thượng Cung Thiên, đã ba tuần. Anh đã có kết quả. Nếu không tra được hung thủ, tổng tài như anh cũng không nên giữ chức nữa.

- Im đi, dù cô có vô tình, nhưng, chính cô là kẻ giết chết Nhạc Nhạc!

Hắn như gào lên nhìn cô. Ánh mắt cô ta toàn là sự phẳng lặng như mặt hồ, nhìn mãi vẫn không chạm đáy. Nhưng lại trong veo không chút tạp chất.

- Tôi biết, tôi thành thật sai lầm, là tôi không nên gặp anh, nếu không gặp anh tôi đã chẳng mê muội ngu ngốc mà tưởng nó là Yêu! Là tôi sai lầm, nghe lời mẹ anh một cách mù quáng mà gây khó dễ cho Nhạc Nhạc đáng yêu của anh. Cũng là tôi, là tôi sai khi vì anh mà đi bar, xe cũng bị người ta táy máy mà không biết. Ngu ngốc không biết hai người đang đi trên đường đó, lẽ ra tôi phải vòng qua cô ấy có chết hay tai nạn cũng phải bảo vệ người yêu anh. Cũng là tôi sai lầm yêu anh, nghĩ anh là anh ấy, yêu ngu ngốc đến như vậy, sai lầm đến như vậy. Rõ ràng là không phải lỗi của tôi nhưng vẫn phải chấp nhận, còn vui vẻ muốn anh nhìn tôi, muốn chấp nhận đau khổ để anh hành hạ. Là tôi sai, tất cả là tôi sai. Đúng không?

- 1 tuần.

- ?

- Cô phải chịu đựng tôi một tuần. Tôi không quan tâm cô vô tội, tôi chỉ biết, là cô đã cướp đi hạnh phúc, tình yêu của tôi.

- Được, sau một tuần, tôi hy vọng anh phải thả tôi đi. Dù sống hay chết anh vẫn phải thả tôi ra. Đơn kiện án tôi đã nộp trước đó, chỉ cần anh có hành vi trái pháp luật. Tôi cho quyền kháng án. Đừng quên, tôi cũng là một luật sư, ba nuôi tôi anh cũng nên nể mặt.

Thượng Cung Thiên không nói gì. Cả căn phòng chỉ còn cô.

Cưỡng chế nảy giờ, thật muốn ngất.

Cơ thể cô run rẩy ngồi lên giường, công sức bao năm đọc ngôn tình cũng đã không vô ích.

Cô làm sao ngu ngốc giơ tay chịu trói?

Nhất là, cô không làm gì sai, cũng chẳng yêu hắn.

Haha, ba nuôi. Con được thả ra, con sẽ đến thăm người.

Dù cuộc đời cô có cẩu huyết như thế nào, cô cũng không ngu ngốc lại có tình cảm với hắn ta.

Mặc dù, sự trung hợp này, thật đáng sợ. Chẳng lẽ, cô lại đang sống trong 'sách?'

Cô bị ý nghĩ dọa sợ, liền chui lên giường nằm ngủ.

!!!

( Do tg hiền nên không để cô uất ức đâu!)


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.