Nữ Phụ! Nổi Loạn Đi!

Chương 63: Chương 63




Linh Vũ mơ màng mở mắt, thứ cô nhìn thấy đầu tiên là cái quạt trần quay vòng vòng phía trên

Cô tại sao chưa chết?

Chẳng lẽ mình là người thép thật!

Vừa định ngồi dậy thì một khuôn mặt lọt và mắt cô

Cháu bé tỉnh rồi à?

Một người đàn ông trung niên trông khá là già ngồi bên cạnh giường cô đang nằm, nếu như không đoán lầm đây là ở bệnh viện

Linh Vũ: ... Mà thằng cha nào đây?

Linh Vũ sờ lên đầu mình thấy cái băng y tế cuốn quay đầu mình

Quái lạ cô đâu có bị thương ở đầu?

Ông là ai? Linh Vũ hỏi người đàn ông bên cạnh mình

Người đàn ông có chút ngạc nhiên

Cháu không phải bị mất trí nhớ đó chứ? Ta là người đã tông vào cháu 2 hôm trước đây này (Quên thì xem lại chap 1)

Linh Vũ sững sờ một lúc Bây giờ là ngày bao nhiêu? Tháng mấy?

Ngày 21/5, bây giờ là 20:00. Cháu ngất gần 2 ngày rồi...À để ta trả lại điện thoại cho cháu Người đàn ông quay sang lục lọi túi xách

Linh Vũ ngồi thẫn thờ

Vậy là mình quay về rồi sao? Tất cả chẳng lẽ chỉ là một giấc mơ thôi sao?

Không thể nào!

Người đàn ông lấy được cái điện thoại liền quay lại thấy Linh Vũ siết chặt cái chăn màu trắng, nước mắt chảy xuống thành dòng nhưng cắn chặt môi để không phát ra tiếng động

Sao cháu lại khóc rồi? Bác xin lỗi lúc đó là do bác say không cẩn thận đâm vào cháu...Bác sẽ trả tiền đầy đủ mà đừng có khóc Người đàn ông luống cuống

Tôi muốn...xuất viện... Linh Vũ quệt nước mắt xỏ chân xuống dép

Được, được để ta đưa cháu về...

...

Cùng lúc đó ở một nơi khác, trong một căn biệt thự

Linh Vũ! Nam tử kêu lên, đôi mắt nhắm tịt nay đã mở ra một đôi mắt tuyệt mỹ

Trước mắt nam tử là cả một đám người từ người mặc đồ bác sĩ đến quản gia có cả hầu giả và còn một chàng trai tuấn tú làm hắn chú ý tới

Triệt đệ! Em cuối cùng cũng tỉnh lại rồi! Chàng trai vui mừng ôm lấy hán

Đức Thành! Cậu làm gì vậy? Linh Vũ đâu? Minh Triệt đẩy nhẹ chàng trai ra

Triệt đệ...em đang nói gì vậy? Linh Vũ là ai? Chàng trai lo lắng hỏi

Tứ thiếu nhìn kỹ tôi là ai Vị quản gia cun kính đứng trước mặt hắn

Minh Triệt sững sờ

Ông là...Ôn quản gia sao?

Vị quản gia nhẹ gật đầu mỉm cười Vậy là cậu đã trở lại bình thường. Thật tốt

Em có nhận ra anh là ai không? Chàng trai chỉ vào chính mình

...Thành ca?

Tốt quá em vẫn còn nhớ ra anh Thiện Thành thở ra nhẹ nhõm

Không thể nào...Em đã hôn mê bao lâu rồi? Minh Triệt ôm lấy đầu mình

Gần 2 tháng... Ôn quản gia đáp lời

Tất cả...chỉ là một giấc mơ thôi sao?

Không! Linh Vũ! Tôi muốn gặp Linh Vũ!

Chắc chắn đây không phải mơ! Linh Vũ không phải mơ!

Tứ thiếu làm sao vậy? Mau ngăn cậu ấy lại!

...

Thì ra cháu sống khu chung cư này sao? Nhưng nghe nói ở đây ồn ào lắm đó Người đàn ông đỗ xe ô tô trước một căn chung cư

Linh Vũ tháo dây an toàn bước xuống

Chẳng sao hết giá cả rẻ là ổn rồi

Haha, ta thấy cháu có thể làm minh tinh được đấy nếu cháu biết làm đẹp và ăn diện một chút...

Không có nhu cầu Linh Vũ cắt lời

Đúng là cô có ngoại hình 8/10 phần là guống nguyên chủ 'Đàm Linh Vũ' nhưng cô không có điều kiện giống cô ấy

Người đàn ông cười trừ Phải rồi, ta có một vé nghe nhạc ở quán trà nếu cháu rảnh thì có thể đến xem người ta hát

Người đàn ông đưa cho Linh Vũ một tấm phiếu màu xanh, cô đưa tay nhận lấy

Thôi cháu vào nhà đi, bác còn có việc phải làm

Chào Linh Vũ gật đầu nhìn bóng xe ô tô đi khuất

Chỉ còn lại cô đứng dưới bòng đèn của khu chung cư, nước mắt lại bắt đầu tuôn ra...

Lạnh lẽo và u tối

Lão đại...em nhớ anh...

...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.