Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có Độc

Chương 261: Chương 261: Đô đốc, biểu muội có độc (55)




“Võ không hãm hại trung lương, mọi việc đều có chứng cứ rõ ràng, đều là thánh thượng quyết định.” - Hiên Viên Võ đúng mực nói.

Thụy Vương tức đến mức thở dốc: “Quý tộc vương công, thế gia đại tộc, nào có ai không làm chút việc xấu! Một số việc có thể nhắm mắt bỏ qua thì bỏ qua, vì sao cậu cứ nắm mãi không buông, phải làm lớn chuyện đến mức xét nhà diệt tôc?”

“Không phải Võ nắm mãi không buông, Võ trung thành với Thánh thượng, Thánh thượng hạ chỉ xét nhà diệt tộc đều có đạo lý của thánh thượng.”

Hiên Viên Võ luôn đặt mệnh lệnh của Thánh thượng lên đầu làm Thụy Vương không biết nên nói gì cho phải.

Mắng anh là kẻ ngốc, nhưng, sau một khoảng thời gian ngắn kể từ khi kẻ ngốc này lên làm đô đốc Cẩm Y vệ thì toàn bộ quý tộc đều phải run sợ khi nhắc tới anh, sợ một ngày nào đó sẽ rơi vào tay anh. Chỉ là, nếu nói anh không phải kẻ ngốc thì lại thấy anh ngu si vô cùng, Hoàng Đế nói cái gì, anh tin cái đó, chưa từng nhắm mắt cho qua.

“Cậu có biết lưng cậu đeo bao nhiêu nợ máu, gánh bao nhiêu nghiệp chướng không, chẳng lẽ cậu không sợ Hoan Nhi sẽ phải chịu báo ứng thay cậu?”

Đây mới là điều khiến Thụy Vương tức giận nhất.

Ông tin vào vận mệnh, cũng tin nhân quả.

Thậm chí ông còn nghĩ con gái mình ốm yếu bệnh tật như vậy có khả năng là vì ông ra trận giết địch, nợ máu quá nhiều!

Mà nay, tên Hiên Viên Võ này đeo trên lưng quá nhiều mạng người, nếu báo ứng rơi xuống đầu Hoan Nhi thì sao?

Hiên Viên Võ bắt đầu trầm mặc, hai tay rũ bên người nắm chặt thành quyền.

Thấy anh như vậy. Thụy Vương càng thêm tức giận: “Cút cút cút! Cút nhanh đi!”

Sau khi bị Thụy Vương trách mắng trong thư phòng, Hiên Viên Võ đi tìm Đường Hoan.

Anh lẳng lặng nhìn người con gái đang quơ chân múa tay ở trong hoa viên. Sức khỏe của cô tốt hơn hẳn so với đời trước, có lẽ vì cô vẫn luôn rèn luyện thân thể.

Thấy Hiên Viên Võ tới, Đường Hoan thu tay, nhanh chóng chạy về phía anh.

Vừa tới gần, cô đã ngửi thấy một mùi máu tanh nồng nặc, suýt nữa thì cô bị hun đến mức ngã xỉu.

Có lẽ, anh lại giết người.

Aizz, tâm tình Đường Hoan vô cùng phức tạp.

Cô luôn có cảm giác, vong hồn tiếp theo chết dưới lưỡi đao sẽ là mình.

Mặc dù sợ hãi nhưng cô chỉ có thể giấu tất cả vào lòng, nào dám biểu hiện ra ngoài, nếu không, có khi cô sẽ chết nhanh hơn.

“Hiên Viên Võ, túi thơm thêu uyên ương ta thêu cho chàng đâu?” - Thấy vạt áo nhỏ máu xuống nền cỏ, Đường Hoan ép mình nhìn ra chỗ khác, làm ra vẻ như không có gì - “Có phải chàng chê xấu nên ném mất rồi không?”

Lấy túi thơm từ trong ngực ra, Hiên Viên Võ nói: “Không phải. Bởi vì hôm nay có buổi hành hình, ta sợ nó dính bẩn nên mới cất đi.”

Đường Hoan vui vẻ cảm khái: “Nhìn kỹ thì thứ đầu tiên ta thêu cũng khá được ấy chứ, đâu đến nỗi xấu lắm đâu.”

Hiên Viên Võ: “……”

Niềm tin của nàng dành cho đồ mình thêu thật sự không có giới hạn.

…..

Đông cung.

Thái tử điện hạ vô cùng vui vẻ.

Những thế gia đại tộc bị diệt trừ, nhìn bên ngoài thì có vẻ là Cẩm Y Vệ nắm được sai lầm của họ, vì thế gia tộc bọn họ biến thành con đê ngàn dặm có tổ kiến, nhanh chóng bị phá tan.

Nhưng, trên thực tế, Cẩm Y Vệ có thể tìm được tội của họ là vì gã ngầm để lộ ra cho Hiên Viên Võ thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.