Nữ Phụ Xuyên Không Nghịch Chuyển Tình Thế

Chương 8: Chương 8




Qua ngày hôm sau, khi hay tin học trò cưng của mình bị thương đang nằm viện thì Giáo sư Smiler tức tốc chạy vào thăm. Tuy người này thường ngày đối với mọi người là một khuôn nhăn nhó khó gần, nhưng mỗi khi đứng trước mặt Bạch Thuần Hy thì ông lại chính thức trở thành một lão ngoan đồng.

Không rõ nguyên nhân vì sao mà cứ đối diện với cô ông sẽ không thể nào giống với mình thường ngày được. Đó chính là một gương mặt hoàn toàn khác, vừa nhu hòa, vừa yêu thương, lâu lâu cũng sẽ giống trẻ con thích làm nũng. Chỉ vì ông và cô khác biệt như vậy, nên cả một thời gian dài làm cho mọi người trong trường đều lo sợ thật lâu.

Giáo sư không phải trúng tà rồi chứ?

Điều bất ngờ nhất là giữa ông và Âu Nhạc lại là người quen với nhau. Hỏi ra mới biết rằng tên mặt than hôm trước mà Bạch Thuần Hy gặp lại chính là học trò cũ của giáo sư. Và ngạc nhiên hơn khi biết vị giáo sư này đối với Bạch Thuần Hy không khác gì như khi đối mặt Âu Thiên Hạo lúc trước.

Cả 2 đều là hòn ngọc quý trong lòng Giáo sư. Âu Nhạc cũng dựa vào đó mà phát hiện vô số điểm tương đồng giữa hai người này. Nên đã dốc lòng moi tin tức của Bạch Thuần Hy từ giáo sư Smiler.

Sau đó cô dĩ nhiên là có thể nở một nụ cười đầy âm mưu và nham hiểm :

“Ái chà chà hai đứa nhỏ này đúng là nhìn kiểu gì cũng thấy có gian tình. Kiểu này chắc phải tìm cách phát huy gian tình hiếm có này giữa hai đứa thôi. Thật trông chờ đến viễn cảnh Âu Thiên Hạo bị Bạch Thuần Hy chà đạp... hắc hắc...”

Nhìn vẻ mặt tính kế của Âu Nhạc mà Bạch Thuần Hy thấy lạnh sống lưng. Hy vọng đừng có gì liên quan đến mình. Chỉ là hy vọng của cô thì quá quá xa vời rồi bạn nhỏ Tiểu Hy ạ!

Bạch Thuần Hy đâu hề hay biết khi cô bắt đầu ngủ trưa sau khi uống thuốc thì hai vị kia, một vị là Giáo sư đỉnh đỉnh đại danh của đại học K cùng vị còn lại đường đường là đại tiểu thư Âu gia kiêm luôn chức Hà phu nhân của Hà thị đang chụm đầu với nhau tính kế lên đầu nhỏ của cô đây.

Ngay cả cậu nhóc Hà Kiệt kia, dù nghe một chút cũng không hiểu nhưng vẫn chụm đầu lại nghe ngóng, lâu lâu còn gật gật đầu nhỏ như thể hiểu biết lắm vậy. Vẻ mặt tiểu đại nhân đáng yêu ấy làm sai cũng không nhịn được phì cười.

“ Đầu năm nay những người có gia thế thường hay có những hành động cùng suy nghĩ kì lạ ghê nhỉ?“.

Đó là suy nghĩ của những y tá, bác sĩ, bệnh nhân khi ngang qua phòng của Bạch Thuần Hy. Lý do chỉ vì hai người cao cao tại thương kia chỉ lo chụm đầu ngoài cửa phòng tính kế, mà không hề mảy may để ý đến ánh mắt của những người xung quanh.

Lăn lộn trong bệnh viện hơn một tuần thì Bạch Thuần Hy vui mừng khôn tả khi được “ thả “ về nhà. Cô sắp bị ngộp chết trong bệnh viện rồi.

Trong thời gian nằm viện Bạch Thuần Hy cùng với Âu Nhạc càng ngày càng thân và Bạch Thuần Hy không hề hay biết mình đang dần đi vào cái bẫy của Âu Nhạc sắp xếp kể từ khi cô đồng ý để chị ấy đến nhà chơi...

Tiếp theo hẳn là một con đường không dễ đi đâu...

______________________________ ^^___________________________________

Sau khi Bạch Thuần Hy ra viện, cô không gặp lại Âu Nhạc. Bởi lẽ kì thi học phần của cô đã đến, mà cô thì phải tất bật đi lấy lại tài liệu được dạy trong những ngày nằm viện.

Bình thường sinh viên đã nghỉ học, nếu muốn xin tài liệu từ thầy cô đúng là một việc khó như lên trời, nhưng nhờ có danh tiếng học trò cưng của giáo sư Smiler, nên cô hầu như không cần nói đến câu thứ hai thì các giáo sư đều rất tự giác cười ha ha giao nộp.

Đùa sao? Giáo sư Smiler nổi nổi tiếng nhất là bao che khuyết điểm, trừ phi không muốn dạy tiếp ở trường, nếu không thì đừng chọc cho ông phải ra mặt. Ông quả thật không hề kiêng nể bất kì ai đâu!

Bạch Thuần Hy cứ như vậy thuận lợi lấy được điểm ưu cho tín chỉ lần này. Niềm vui làm khóe môi cô thoáng nâng lên nụ cười. Xem ra được ưu đãi cũng quá không tệ đi!

Bạch Thuần Hy còn đang bận rộn vui mừng, nên cô không hề hay biết vào một ngày nào đó, Âu Nhạc lại gọi điện thoại cho Âu Thiên Hạo, giọng nói vang lên ngọt ngào mà vui vẻ.

“ Hạo! Tối nay chị đến nhà Tiểu Hy em có muốn đi cùng không? “

Âu Thiên Hạo lúc này đang xử lí văn kiện, anh đem điện thoại kẹp vào vai, để lên tai, nghe thấy cái tên lạ lẫm liền thoáng nhăn mày.

“Tiểu Hy là ai thế chị?”

“Là Bạch Thuần Hy, cô gái đã cứu Tiểu Kiệt đó. Không phải cô nhóc đó mắng em xấu xí sao. Em đừng nói với chị là em quên rồi nha?”

À, thì ra là con rùa nhỏ đó. Dạo này Âu Thiên Hạo bận lo dự án mở rộng công ty sang nước V (Quê nhà chị Tiểu Hy nhé) nên kém chút nữa đã quên mất cô. thôi thì hôm nay nên đi thăm cô ấy một chút, nếu không cô ấy lại quên mất mình.

Âu Thiên Hạo cười cười khi nhớ đến tình cảnh gặp Bạch Thuần Hy hôm đó. Đúng lúc âm thanh bênh kia truyền tới lại cắt đứt dòng suy tư của anh.

“Hạo, em có đi không...”

Âu Nhạc hơi quẫn bách nói, cô sợ đứa em này không phối hợp, nếu không những tính toán mấy ngày nay sẽ đều như muối bỏ bể hết mất thôi!

“Em đi. Tối em qua đón chị và Tiểu Kiệt!Em còn chút việc tối gặp.”

Tút ... Tút...

Âu Nhạc nghe thấy những tiếng tút dài lạnh lùng bên đầu dây, nhất thời lại thộn mặt ra. Cô vốn đang chuẩn bị cả khối lí do ép buộc đứa em đi vào khuôn khổ nhưng chưa kịp nói gì hắn đã đồng ý rồi.

Cái này, đúng là có gian tình mà.

____________________________>”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.