Nữ Thần Ẩm Thực Hắc Ám

Chương 81: Chương 81: Ca cao




„không có hệ thống, anh có thể làm gì?“

Lời Mộ Cẩm Ca như là tiếng vang trong hang động, cứ văng vẳng bên tai Chu Diễm,hắn không nhớ rõ bản thân rời khỏi Kỳ Ngộ Phường như thế nào, cảm giác như người say chếnh choáng, chờ đến khi hắn tìm lại ý thức thì phát hiện mình đã ở trên đường cái.

Ngẩng đầu lên, hắn nhìn thấy trên vách tường kim loại sáng loáng là khuôn mặt tái nhợt của mình, không chút máu nào, trắng bệch như quỷ, hai đôi mắt thất thần đầy tơ máu, thoạt nhìn vô cùng tiều tụy.

hắn lập tức tựa vào tường chừng 5 phút, trong đầu thoạt hiện lên một ý nghĩ vô cùng quái đản trong đầu –

Người này, là ai?

Tái nhợt, gầy yếu, đơn bạc, vô lực, đi đường luôn không tự chủ mà khom lưng như lạc đà, hai mắt cúi xuống, bộ dáng chật vật, trên mặt rõ ràng lộ vẻ bất an.

Vô cùng xa lạ, nhưng mơ hồ lại vô cùng quen thuộc.

... A, nhớ ra rồi.

hắn nhớ chính là bản thân mình lúc còn đi học,

Khi đó hắn còn chưa có hệ thống, cuộc sống vất vả lại bình thường, mỗi tối sau khi làm xong bài tập thì không thể giống những đứa trẻ khác nằm dài trên sofa xem TV, mà phải giúp ba mẹ bày quán ở chợ đêm. Khi bạn học cùng nhau thảo luận đi đâu du lịch, hắn lại nhìn vết sẹo và vết phỏng trên tay, đầu không thể ngước lên, trầm mặckhông nói gì.

Đó là chuyện đã diễn ra từ rất lâu trước kia.

Sau đó hắn lại thành danh, tuổi còn trẻ đã nhẹ nhàng có được kinh tế ổn định độc lập, trải qua ngày tháng sung sướng ở thủ đô, đi đến đâu cũng nghe được người người vỗ tay khen ngợi, chiến thắng không ngừng, quá khứ tự ti dần dần bị sự kiêu ngạo thay thế, hắn có thể xuất hiện trước mặt người với nụ cười thản nhiên, bày ra vẻ khiêm tốn lại đắc thế.

Chỉ là hiện tại, giống như có một bàn tay thô bạo lột bỏ „bộ quần áo“ tự tin thong dong bên ngoài của hắn, không chút lưu tình, gọn gàng linh hoạt, rất nhanh „quần áo“trên người hắn rách nát, bản thân cứ như thế trần truồng bại lộ trước mặt mọi người, khiến hắn cả người phát run.

– Đúng rồi, hệ thống!

Chu Diễm dừng chân, bộ dạng tức giận muốn bùng nổ, hắn gào la kêu hệ thống: „Con mẹ nó, mày lăn ra đây cho tao!“

rõ ràng lúc hắn cần sự giúp đỡ ở Kỳ Ngộ Phường, vô luận hắn gọi thế nào, hệ thống cũng không trả lời lại, hiện tại lại làm như không có việc gì mà xuất hiện, hơn nữa còn dùng giọng ôn tồn nói với hắn: „Túc chủ thân mến, xin hỏi ngài có gì phân phó?“

„Mày…“ Chu Diễm tức giận đến mức hai bả vai run run, „Vừa rồi tao gọi mày, tại sao mày không trả lời tao!?“

Hệ thống nghi hoặc đáp: „Túc chủ, ngài gọi ta để làm gì?“

Chu Diễm quả thật là bị chọc giận: „Vừa rồi ở Kỳ Ngộ Phường, tao gọi mày ra hổ trợ, mày chết ở đâu? Quỷ nhát gan! Phế vật!“

Hệ thống dùng giọn ôn hòa đáp trả hắn: „Túc chủ, nội dung ngài cần hổ trợ khôngtrong phạm vi của ta, cho nên ta không thể đưa ra câu trả lời.“

Chu Diễm mở to hai mắt: “Mày nói gì?!“

Hệ thống tiếp tục ôn hòa nói: „Là một mỹ thực hệ thống, ta có trách nhiệm chỉ dẫn hỗ trợ ngài trong phương diện ẩm thực, nhưng ta không phải là quản gia của ngài, takhông phụ trách điều hòa tranh chấp hay mâu thuẫn giữa ngài và người xung quanh, cũng không có trách nhiệm chỉ dẫn từng bước trong cuộc sống của ngài.“

Chu Diễm rít gào: „Mày không phải là hệ thống sao?! không phải mày là vạn năng sao?“

Dường như càng muốn thêm dầu vô lửa, trong khi hắn càng ngày càng tức điên thìgiọng nói của hệ thống càng ôn hòa: „Túc chủ, xin cho ta nói thẳng, không phải ngàiđã quá ỷ lại vào hệ thống rồi sao.“

„Thúi lắm!“ Chu Diễm cắn răng nghiến lợi nói, „Nếu mày cái này không được cái kia cũng không xong, vậy mày còn có lợi ích gì? hiện tại tao sẽ mạnh mẽ đem mày bức ra!“

Hệ thống cũng không gấp, chỉ nói: „Túc chủ thân mến, mong ngài bình tĩnh.“

Bình tĩnh, bình tĩnh, bình tĩnh cái rắm!

Chu Diễm đã sớm chán bộ dạng này của nó, không thèm để ý nó nữa. Ở phương diện này hắn đã có kinh nghiệm, lại nhớ rõ phương pháp, cho nên tự động nhắm mắt, thử dùng ý chí mãnh liệt đem thứ vô dụng này bức ra khỏi thân thể hắn.

Trong lòng hắn bừng bừng lửa giận, hận không thể khiến hệ thống tan xương nát thịt lập tức, cố gắng tập trung, nhưng chờ sau khi hắn thật vất vả tập trung tinh thần, chờ đợi hắn không phải là cảm giác thoải mái sau khi bức hệ thống ra khỏi cơ thể, mà làmột cơn choáng đánh úp, khiến cả người muốn nôn và ngất đi.

hắn vịn lấy tường, nôn thốc nôn tháo, sự vật trước mặt càng nhìn càng không rõ ràng, đầu óc cứ mơ hồ một mảnh, giống như có gì đó như thủy triều đánh úp vào thần tríhắn, khiến ý thức càng trở nên càng mơ hồ.

Tại sao… chuyện gì đã xảy ra?

Vì sao hắn vẫn còn nghe thấy giọng nói của cái hệ thống đáng ghét đó ở trong đầu? Vì sao lại thất bại?

Nó đang nói gì thế này?

Ý thức được mọi chuyện không thể tiếp diễn như thế nữa, Chu Diễm nhanh chóng cúi thấp đầu xuống, hai chân mềm nhũn, thân thể trong nháy mắt giống như mất đichống đỡ, cả người gần như đổ ập xuống đường.

Trước khi đầu gối hắn chạm đất, cả người giống như là máy móc chết máy được khởi động lại, dưới chân đã có khí lực trở lại, ổn định thân mình, sau đó chậm rãi đứng thẳng lên, không thấy lấy một chút suy yếu nào như trước đó.

Chỉ thấy môi hắn giật giật, lầu bầu nói: „65%“

--70/100.

--75/100.

--80/100.

--85/100.

......

******

Sau khi Chu Diễm rời khỏi, Hầu Ngạn Lâm ngồi ở quầy tính tiền, vuốt cằm lâm vào trầm tư.

hắn cảm thấy lúc Chu Diễm rời đi có gì đó không đúng.

Với người có tính cách như Chu Diễm, sau khi thua trận, cụp đuôi bỏ chạy cũng là bình thường, nhưng thời điểm hắn rời đi không khỏi quá mức bình tĩnh đi.

không biết có phải ảo giác của mình hay không, Hầu Ngạn Lâm cảm thấy khi Chu Diễm rời đi khóe miệng có hơi nhếch lên, vì hắn cúi đầu nên anh không nhìn rõ lắm, nếukhông phải anh quan sát chặt chẽ thì sẽ không phát hiện ra được.

Tại sao còn có thể cười như vậy?

Hầu Ngạn Lâm càng nghĩ càng thấy mơ hồ, vì thế một lần nữa mở lá thư của „Kỷ Viễn“ ra xem lần nữa, lại thất vọng vì dù Chu Diễm đã rời khỏi, nhưng lá thư vẫn là mộtđống mã lộn xộn, không có hồi phục.

không có biện pháp, hắn mở ra trang tìm kiếm, đánh tên Kỷ Viễn vào, tính tìm một số thông tin, xem có thể tìm ra manh mối gì không.

Sau đó anh tìm được một bài báo viết về vụ tự sát của Kỷ Viễn.

anh cẩn thận đọc từ trên xuống dưới, khi nhìn thấy cụm từ „tâm thần phân liệt“, thì vô cùng sửng sốt.

Bài báo viết vì để xác định bản thân có nhân cách thứ hai không, Kỷ Viễn đã cho lắp đặt camera khắp nhà, cảnh sát điều tra dựa vào đoạn clip lưu lại mà xác định Kỷ Viễnthật sự tự sát, hơn nữa trước khi tự sát hai nhân cách còn luân phiên xuất hiện, hơn nữa còn phát sinh xung đột, cho nên mới tạo ra bi kịch.

– nhân cách này, có phải là 1012 không?

Sau khi suy nghĩ đáng sợ này xuất hiện trong đầu, Hầu Ngạn Lâm lại nhớ đến nụ cười quỷ dị của Chu Diễm khi rời đi, càng nghĩ càng giật mình, cảm giác bản thân đã tìm ra chân tướng, cả người như đổ mồ hôi lạnh.

anh quay đầu lại nhìn Rượu trắng đang an ổn ngủ, chỉ thấy nó thoải mái nằm trên bàn, cả người cuộn lại như cục bông, mắt khép hờ, giống như ông cụ đang ngủ gà ngủ gật.

Nếu là bình thường, Hầu Ngạn Lâm sẽ không quấy rầy khi nó ngủ, nhưng lần này anhlại không nhịn được mà dùng tay đẩy đẩy nó: „Rượu trắng, Rượu trắng.“

„Meo…“ Rượu trắng bất mãn kêu lên, mở mắt, vô cùng không thích nhìn anh, „Đại ma đầu, anh làm gì thế, ta vừa muốn ngủ!“

Hầu Ngạn Lâm nghiêm túc hỏi: „Trước đó có phải Kỷ Viễn đã nói gì đó với mày trước khi rời khỏi nhà hàng chúng ta không?“

Rượu trắng vẫn chưa tỉnh ngủ phản ứng có chút trì trệ: „Kỷ Viễn?“

Hầu Ngạn Lâm nhắc lại: „Vị họa sĩ đã tự sát.“

Rượu trắng giật mình: „A, ta nhớ rồi.“

Hầu Ngạn Lâm hỏi: „Cậu ta đã nói gì với mày?“

Với chuyện này, Rượu trắng nhớ rất rõ ràng: „anh ta nói hâm mộ ta…“

Hâm mộ Rượu trắng?

Ánh mắt Hầu Ngạn Lâm trầm xuống.

Lá thư này được gửi khi hệ thống trong người Kỷ Viễn mơ hồ nhận ra trong người Rượu trắng có một cái hệ thống, một khi đã như vậy, lúc ấy khi nói chuyện với Kỷ Viễn, hẳn là 1012 mà không phải là Kỷ Viễn thật sự.

-- tại sao 1012 lại hâm mộ Rượu trắng?

anh cảm thấy mọi vấn đề đều đi đến phỏng đoán của anh.

Rượu trắng đã tỉnh một chút, kỳ quái nhìn anh: „anh sao vậy, sao đột nhiên lại hỏi ta chuyện này?“

Hầu Ngạn Lâm sờ sờ bụng nó, „Chờ tao thương lượng xong với Cẩm Ca sẽ nói cho mày nghe.“

Rượu trắng vừa nghe, lòng hiếu kỳ nổi lên, „Chuyện gì thế, sao lại thần bí như vậy.“

Hầu Ngạn Lâm đứng lên, nói: „Ngoan, mày đi ngủ trước đi, tao đi tìm Cẩm Ca.“

Rượu trắng: „Này!“

Người này thật là! Đánh thức nó dậy rồi lại bỏ đi!

thật tức giận mà!

Mà lúc này, kẻ gây họa cũng không có ý thức bản thân mình đã làm ra chuyện quá phận, anh nhanh chóng đi vào nhà bếp, đi đến cạnh mộ cẩm ca, nói: „Tĩnh ca ca, anhcó chuyện muốn nói với em.“

Hầu Ngạn Lâm thấy cô vẫn đang bận rộn, không tiện nói vấn đề trầm trọng khiến ảnh hưởng đến công việc của cô, vì thế chuyển đề tài, trên mặt lộ ra tươi cười: „À, chỉ là muốn hỏi em, cuối cùng nói gì với Chu Diễm, đứng trước mặt bạn trai mà lại đứng gầnmột tên đàn ông như vậy, em không sợ anh ăn giấm sao?“

Mộ cẩm ca liếc mắt nhìn anh: „anh thật muốn biết?“

Hầu Ngạn Lâm gật đầu: „Uhm.“

trên tay Mộ Cẩm Ca dính gia vị, vì thế chỉ nâng cằm cười nói: „Đem lỗ tai lại gần đây.“

Hầu Ngạn Lâm do dự một chút.

Vốn anh chỉ tùy tiện nói, nhưng không nghĩ tới đối phương lại phản ứng trịnh trọng như thế, nhất thời anh có chút khẩn trương, hoài nghi lời Chu Diễm nói với cô khônggiống như anh nghĩ, mà là theo phương hướng khác, ví dụ như „Em không cần làm nữa, tôi nuôi em.“, „Bộ dạng cô nương không tồi, có muốn đến hầu hạ bản cungkhông.“…

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, não anh đã bay xa đến tận chân trời, nhưng cuối cùnganh vẫn ngoan ngoãn cúi đầu, đến trước mặt mộ cẩm ca, làm ra bộ dáng „xin rửa tay lắng nghe“.

Nhưng ngoài dự đoán chính là, bên tai anh không có vang lên giọng nói quen thuộc, thay vào đó, một cái hôn khẽ khàng rơi trên mặt anh, giống như chuồn chuồn lướt.

Chuồn chuồn lướt nước rất nhanh bay đi, nhưng lại để lại một cơn sóng lớn.

Hầu Ngạn Lâm đứng hình.

… A?

Cái gì thế này?

Cái gì thế này?

Mộ Cẩm Ca đã sớm nhìn ra anh có chuyện, chỉ là không tiện nói, cho nên mới nói lung tung như vậy, vì thế sau khi hôn xong cô nhanh chóng lui về, cúi đầu làm việc tiếp, thản nhiên nói: „Có gì muốn nói, chờ tối về nhà nói.“

„…“

„Đúng rồi, làn da anh thật tốt.“

„…“

Hầu Ngạn Lâm cảm thấy thật khiếp sợ!

không được, Tĩnh ca ca nhà anh không chỉ biết phản pháo, mà còn biết đùa giỡn người khác!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.