Nữ Thần Ẩm Thực Hắc Ám

Chương 67: Chương 67: Chân giò hun khói




Lúc này Rượu trắng mới phát hiện, người bạn Chung Miện mang đến vẫn luôn nhìn nó.

không giống như những vị khách nhìn vì thấy mèo chó đùa giỡn nhau rất thú vị, mà đó là một ánh mắt rất phức tạp, nặng trĩu, trong đó còn có cảm xúc như là giấu giếm điều gì đó, tất cả cảm xúc hỗn loạn đan xen nhau trong đôi mắt đen ấy, ngược lại khôngnhìn ra được điều gì rõ ràng.

Theo lí mà nói, đối với ánh mắt như vậy, nó phải cảm thấy dựng cả lông lên mới đúng.

Nhưng kỳ quái chính là, nó không chỉ không thấy sợ, ngược lại từ trong ánh mắt này cảm nhận được sự bi thương nồng đượm.

– đã muốn vượt xa trình độ u buồn, là mang theo tuyệt vọng bi thương.

Người này, tại sao lại như thế?

Rượu trắng trở mình khỏi móng vuốt của Asimovski, đi đến dưới chân Kỉ Viễn, thấy anhta không có phản ứng gì, lại lớn gan nhảy lên đùi anh ta.

“Meo meo meo?” anh sao rồi, cuộc đời quan trọng nhất chính là vui vẻ, nếu không vui vẻ thì liền kêu một tiếng “meo”, nếu lại vẫn không vui thì kêu “meo meo” nhiều hơn vài lần.

Nhưng mà Kỉ Viễn không thể nghe được nó nói, chỉ là nhìn nó chăm chú một lúc lâu, mới đưa tay ra sờ sờ đầu nó, nhưng cũng không giống như những khác vuốt ve mèo con, động tác cẩn thận giống như la xác nhận sự tồn tại của nó.

Có lẽ vì ít nói chuyện, nên khi anh ta mở miệng giọng có chút khàn khàn, nói rất nhỏ, tựa như là thì thào: “Tôi không nhìn rõ lắm… Sao cậu lại biến thành như vậy?”

A?

Ta biến thành cái dạng gì?

Rượu trắng bị hỏi đến mờ mịt, bắt đầu lục nhanh trí nhớ xem trước đây có tiếp xúc qua người này không, nhưng vô luận là kiểm tra trí nhớ của nó hay của thân thể này, kết quả kiểm tra đều là con số không, tra đi tra lại nhiều lần vẫn là kết quả như vậy.

Nó có thể tự mình điều chỉnh một ít cảm quan đặc thù, ví dụ như vừa rồi nó điều chỉnh cho thính giác ở mức cao hơn, hơn nữa chỉ là một hướng chứ không phải tất cả mọi hướng, gần như là chỉ đặc biệt lưu ý chuyện của Tĩnh ca ca và đại ma đầu, nên trước đó Chung Miện nói gì với bọn họ, nó có thể hiểu được đại khái tình huống của Kỉ Viễn.

Bên trong đầu nó không ngừng đem câu nói vừa rồi của Kỉ Viễn lặp đi lặp lại nhiều lần, Rượu trắng mới nghe rõ nửa câu trước Kỉ Viễn nói chính là “Tôi nhìn không rõ lắm”.

– cho nên nguyên nhân ngươi này bi thương là vì bản thân là một họa sĩ lại có tật ở mắt đúng không?

Mà ngay lúc nó đang tìm cách an ủi đối phương bằng mị lực của một bé mèo, lại pháthiện thân thể Kỉ Viễn đột nhiên run rẩy, tựa như bị động kinh.

“Meo!”

Rượu trắng vừa ngước mắt lên đã thấy một bóng đen ập xuống, sợ đến mức nó nhảymột cái nhanh chóng trở về dưới đất.

Chỉ thấy giây tiếp theo, cả nửa người Kỉ Viễn đã bổ nhào lên trên bàn, thân thể dường như không thoải mái, cong tấm lưng gầy trơ cả xương, bờ vai đơn bạc lay động, thoạt nhìn tựa như là một người ăn mày đang phát run trước cơn gió lạnh cắt da cắt thịt ngoài đường. anh ta đem mặt đặt vào hai tay, miệng phát ra tiếng kêu rên không rõràng.

sự thống khổ ngày càng dâng cao, anh ta khó có thể chịu được, đem cả hai tay ôm lấy đầu, thân thể nhoáng lên, từ trên ghế ngã mạnh xuống đất.

Điều này khiến cho cả Asimovski cũng kinh sợ, bắt đầu sủa lên: “Gâu! Gâu!”

Động tĩnh không nhỏ như thế khiến tất cả khách đều nhìn qua đây, người ở gần nhất chính là Vũ Ca đang dọn bàn ở gần đó, thấy thế liền bỏ bát đũa xuống, nhanh chóng chạy qua hỏi: “Vị tiên sinh này anh làm sao thế?”

Chung Miện cũng nhanh chân chạy qua, cùng vũ ca một phải một trái giúp Kỉ Viễn đứng lên, vô cùng lo lắng khẩn trương nói: “Kỉ Viễn, cậu, cậu sao vậy? Có phải khôngthoải mái không? Hả?”

“Đầu đau quá…” Kỉ Viễn phát ra một tiếng rên, sau đó cố sức ngẩng đầu nhìn Chung Miện một cái, trên mặt lộ ra thần sắc nghi hoặc, “anh Bất Hiểu?”

Chung Bất Hiểu là bút danh của Chung Miện.

Chung Miện cầm lấy tay lạnh lẽo của anh ta, vội hỏi: “anh, anh ở đây.”

Môi Kỉ Viễn trắng bệch, ánh mắt toát ra vài phần mờ mịt: “không phải… anh đến khi nào vậy?”

Chung Miện chỉ nghĩ rằng anh ta đang hỏi anh khi nào thì từ quầy bar trở lại, vì thế vội vàng nói: “Nhìn thấy cậu đột nhiên ngã xuống đất, anh liền trở lại… thật xin lỗi! anhchỉ mới qua bên kia chào người quen, không nghĩ đến cậu sẽ như vậy… thật xin lỗi!”

“Chào hỏi?” Kỉ Viễn sửng sốt một hồi, sau đó chậm rãi đánh giá chung quanh, giọng có chút run rẩy, “Nơi này là… Sao em lại ở chỗ này?”

Giọng anh có chút suy yếu, nửa câu sau hàm hồ không rõ, Chung Miện cũng khôngnghe rõ, quan tâm hỏi: “Kỉ Viễn, cậu nói gì? Cậu không thoải mái sao, anh đưa cậu đibệnh viện?”

“không cần… Hôm qua em mới đi bệnh viện kiểm tra rồi.”

“Giấu bệnh sợ thầy là không được! Cậu còn trẻ như vậy!” Chung Miện vội la lên, “Cậuđã một tuần không có ra ngoài, hôm qua anh đi qua nhà cậu, cậu nào có đi bệnh viện?”

Kỉ Viễn mở to hai mắt đầy tơ máu: “anh nói gì? Em…A!”

Còn chưa nói xong, đầu anh lại đau như bị xé rách ra, đau đến mức anh phải kêu lên.

Hầu Ngạn Lâm đi qua, nhìn anh ta như vậy, nói: “Trực tiếp gọi 120 đi, tôi thấy ý thức cậu ta đều không quá rõ ràng.”

Chung Miện là quan tâm sẽ bị loạn, nghe đối phương nói vậy mới nhớ tới gọi xe cứu thương, nhanh chóng lấy di động ra, nhưng tay lại không có lực, thử vài lần vẫn khôngmở khóa được, chờ đến khi anh giao diện nhập mật khẩu mở ra được rồi, anh còn chưa kịp nhập mật khẩu vào, cổ tay đã bị người dùng sức nắm lại.

Chân mày Kỉ Viễn giãn ra, tuy sắc mặt vẫn không tốt lắm, nhưng thần sắc đã thoải mái hơn nhiều, anh ho hai tiếng, chờ khôi phục lại âm lượng bình thường, nói: “anh Bất Hiểu, thật sự không cần, em chỉ là không nghi ngơi đủ, nên có chút chóng mặt, hiệntại đã không sao rồi.”

Chung Miện không tin nói: “Vừa rồi cậu phát bệnh lợi hại như vậy, làm sao nói khôngcó gì thì liền không có gì? không được, anh không cho phép cậu thể hiện như vậy.”

Kỉ Viễn ảo não nhìn anh, có chút bất đắc dĩ nói: “Vậy thì đi bệnh viện, đừng gọi xe cứu thương, em có thể tự mình đi.”

"Kỉ Viễn!"

Kỉ Viễn nhìn anh nói: “anh Bất Hiểu, gọi xe là được rồi, không cần thiết phải làm lớn như vậy.”

“Được rồi, anh đưa cậu đi bệnh viện.” Chung Miện thở dài, vừa đỡ Kỉ Viễn vừa nói với Hầu Ngạn Lâm, “Hầu tiên sinh, thật có lỗi, món vừa gọi tôi gọi đành phải hủy bỏ, nhưng tiền tôi sẽ trả, buổi tối tôi sẽ ghé lại trả.”

Hầu Ngạn Lâm cũng không khách khí với anh, chỉ vào Asimovski nói: “Lúc này anhcũng không thể mang chó đến bệnh viện, để lại cửa tiệm chúng tôi đi, xem như là thế chấp.”

Chung Miện vừa rồi bị Kỉ Viễn làm cho sợ đến mức hồn phi phách tán, thiếu chút nữa quên đi sự tồn tại của Asimovski, anh vội nói: “Cám ơn!”

Khi hai người nói chuyện, Kỉ Viễn đứng bên cạnh vẫn luôn cúi đầu, ánh mắt rơi trênngười Rượu trắng.

Đột nhiên, anh giật giật môi, dùng âm thanh thật nhỏ nói một câu –

“Tôi thật sự, thật sự hâm mộ cậu.”

*

Sau khi giờ phục vụ trà chiều kết thúc, Hầu Ngạn Lâm đi vào bếp hỗ trợ.

Mộ Cẩm Ca nhìn thấy anh thỉnh thoảng nhìn điện thoại, đoán được anh đang liên hệ với Chung Miện, vì thế hỏi: “Bạn của Chung Miện sao rồi?”

Hầu Ngạn Lâm cười cười trả lời: “nói là đã đến bệnh viện, đang chờ khám, nhưng tối nay anh ta mới có thể quay lại mang chó cưng đi, người đến khám cũng rất nhiều, hơn nữa buổi tối ở bệnh viện không cho ở lại.”

“Uhm.” Mộ Cẩm Ca thản nhiên trả lời, sau đó dùng bát cơm của Rượu trắng đựng mộtphần cơm thịnh soạn, dặn dò: “Lấy cái này cho A Tuyết ăn.”

“Oa, Tĩnh ca ca, em lại còn đặc biệt làm cơm rang cho con Samoyed đó sao?” Hầu Ngạn Lâm tiếp nhận bát cơm, nhướng mày, “Rượu trắng sẽ ghen tị chết mất.”

Mộ Cẩm Ca nói: “Bình thường nó ăn còn ít sao? anh xem chừng đó, đừng để nó ăn trộm của A Tuyết.”

Hầu Ngạn Lâm cười nói: "Tuân mệnh."

anh đem cơm đi, phát hiện Rượu trắng đang nằm bên cạnh cục tuyết lớn –Samoyed, hai mắt nhìn ra khoảng xa, không biết đang suy nghĩ gì, ngay cả ngửi được mùi cơm rang cũng không có phản ứng.

Hầu Ngạn Lâm đem bát cơm để xuống trước mặt Asimovski, thấy nó ngoan ngoãn ăn còn Rượu trắng không có động tĩnh gì, trong lòng đầy tò mò, tiện tay nhéo nhéo gương mặt dẹt của nó: “Mèo ngốc, nghĩ gì thế?”

Rượu trằng trầm ngâm nói: “Người Kỉ Viễn kia, có điểm kỳ quái.”

Hầu Ngạn Lâm sờ sờ tay mềm của nó, không chút để ý hỏi: “Tại sao lại kỳ quái?”

Rượu trắng nhăn mày khổ sở nói: “anh ta nói hâm mộ ta.”

Hầu Ngạn Lâm cười thành tiếng: “Này có là gì, tao còn hâm mộ mày nữa là, mỗi ngày hết ăn lại ngủ, buổi tối lại thẳng một đường đi vào phòng Tĩnh ca ca ngủ mà không bị ngăn trở, còn có thể hưởng thụ Tĩnh ca ca chiếu cố.”

Rượu trắng nghiêm túc nói: “Vấn đề là, ánh mắt anh ta nhìn ta rất bi thương.”

Hầu Ngạn Lâm chỉ cảm thấy nó nó một con mèo mẫm cảm, ngạc nhiên không thôi nói: “Người muốn làm nghệ thuật, khí chất như thế là không sai biệt lắm, đặc biệt là loại thiên tài như cậu ta, suy nghĩ so với người phàm phu tục tử như chúng ta là khônggiống nhau.”

“Được rồi…” Rượu trắng cũng không nghĩ ra được gì, nên đành mặc kệ. Thoát khỏi vấn đề rối rắm, nó mới đả thông khứu giác của mình, nghiêng đầu nhìn về phía bát cơm đãđược Asimovski ăn hết một nửa, “Tĩnh ca ca lại làm cơm cho con lông trắng này?!”

Samoyed ngẩng đầu lên, mỉm cười nhìn nó: “Gâu?”

Hầu Ngạn Lâm mạnh mẽ bắt lấy nó trước khi nó bay qua bát cơm, mang theo vài phần vui sướng khi thấy người gặp họa, nói: “Tĩnh ca ca nói, đây là đặc biệt làm cho A Tuyết, mày không được ăn.”

Rượu trắng bi phẫn nói: “A a a a Tĩnh ca ca thiên vị! Lúc cô ấy làm cho ta ăn cũngkhông có nhiều thịt như vậy a a a a!”

Hầu Ngạn Lâm cười cười, muốn nói gì đó, thì nhìn thấy trên TV xuất hiện một gương mặt quen thuộc, “Này, kia không phải là Chu Diễm sao?”

Chỉ thấy trên TV đang chiếu tập Từ Phỉ Phỉ khiêu chiến Chu Diễm trong chương trình “Vừa lòng 100%”, Chu Diễm làm món cá quế vô cùng tốt, nước sốt từ cà chua và chanh tản nhiệt, trên thân cá rắt thêm tỏi băm nhuyễn, đậu Hà Lan, tôm lột vỏ, măng và nấm hương, nhìn vô cùng phong phú, cách màn hình giống như có thể ngửi được mùi. Mà so sánh với món đó, món canh Từ Phỉ Phỉ nấu cũng có xanh có đỏ, nhưng nhìn qua thì nhạt nhẽo hơn nhiều, dưới ánh đèn có vẻ là một cô gái nhỏ.

Tiểu Cồ vừa hoàn thành nhiệm vụ tính đi đến phòng nghỉ, nhìn thấy trên TV hình ảnh phóng to, bước chân chậm lại: “Ai, tôi vẫn nói là muốn tìm số này coi lại, thiếu chút nữa là quên.”

Tiểu Bính liếc mắt nhìn anh một cái: “Như thế nào muốn nhìn thấy Từ Phỉ Phỉ sao?”

“Tuy trước kia có xem qua clip cô ấy phát trực tiếp, nhưng là diện mạo của cô ấykhông phải là gu của anh mà.” Tiểu Cổ cười cười nhìn cô, vội biểu lộ trung tâm, sau đó lại nói: “Em không biết sao? Tập này của “Vừa lòng 100%” vừa phát ra đã tạo nên scandal, nói là Tôn lão sư và Từ Phỉ Phỉ có giao dịch ngầm đó.”

Tiểu Bính: “A. em có nhìn thấy trên mạng, nhưng không biết tại sao lại có tin như thế?”

Tiểu Cổ hai tay ôm trước ngực, phân tích: “một người là đầu bếp cấp cao, một người là blogger làm bếp, ai chuyên nghiệp hơn không cần nghĩ cũng biết, nhưng giám khảo quyền uy nhất Tôn Quyến Hướng lại ở trước mặt mọi người đem phiếu cấp cho Từ Phỉ Phỉ, quả thật không tin được, huống hồ, Tôn Quyến Hướng ngay cả học trò mình cũngkhông duy trì, mà đi duy trì cho một nữ blogger.”

Tiều Bính đương nhiên nghe ra ý ngầm của cậu ta: “Nhưng đây là tiết mục ekip cố tình an bài thì sao?”

“Các thành viên trong ekip đã nói, không có can thiệp vào số phiếu của ban giám khảo.” Tiểu Cổ đem tin tình báo mình biết được nói ra, “Quan trọng là có chứng cứ a, hai vị giám khảo chuyên nghiệp khác đều nói trước đó có thấy Tôn Quyến Hướng và Từ Phỉ Phỉ có tiếp xúc, hơn nữa đêm giao thừa hai người không ở nhà đón giao thừa, ngược lại cùng xuất hiện ở Chu Ký, tuy không có cùng lúc xuất hiện, nhưng có người thấy bọn họ trức sau đi vào Chu Ký.”

Tiểu Bính kinh ngạc nói: “không thể nào, Tôn lão sư đã lớn tuổi như vậy, làm cha Từ Phỉ Phỉ còn được.”

Tiểu Cổ chậc chậc nói: “hiện tại Tôn Quyến Hướng chính là đối tượng bị công kích trênmạng, còn có người nặc danh lục lại những bình luận trước đây của ông mà dè bỉu, dùkhông có chứng cớ rõ ràng, nhưng em biết đó, trên mạng có nhiều anh hùng bàn phím như vậy, hiện tại blogger kia lại đang hot, Tôn Quyến Hướng một đời thanh danh đềuđã bị hủy không sai biệt lắm trên mạng, thậm chí còn có bài viết muốn ông cút khỏi giới ẩm thực nữa ah.”

“Trời ạ, vậy Tôn lão sư có giải thích gì không?”

“Ông ấy cũng đã lớn tuổi nên không thường xuyên lên mạng, blog còn không có nữa mà, nhưng thật ra vị giám khảo nghỉ vì bị bệnh Trần Bỉnh có đứng ra nói chuyện cho Tôn Quyến Hướng, còn tức giận với ekip chương trình, nói là dù khỏe lại cũng sẽkhông trở lại làm giám khảo, còn trên blog của Từ Phỉ Phỉ cũng viết tin, nói ngày đó côấy không có đi đến Chu Ký, giấu đầu lòi đuôi, hiện tại cô ấy đã đóng tất cả bình luận.”

Tiểu Bính nửa tin nửa ngờ: “Em thấy Tôn lão sư không phải là loại người như thế.”

“Tri nhân tri diện bất tri tâm a.” Tiểu Cổ thấy náo nhiệt không chê làm lớn chuyện, cười nói: “Em đừng thấy Tôn Quyến Hướng văn nhã giống như một lão thân sĩ, nóikhông chừng chính là cầm thú đội lốt người, thích chơi đùa thì sao.”

Hầu Ngạn Lâm không có chú ý đến tin tức của giới ẩm thực, cho nên vẫn là lần đầu nghe thấy tin này.

anh nghe xong thì sửng sốt, trong lòng cảm thấy có chỗ không đúng, nghĩ muốn hỏi thêm Tiểu Cổ, đã thấy Mộ Cẩm Ca không biết khi nào thì đi ra, đứng ở phía sau Tiểu Cổ, mặt không chút thay đổi, ánh mắt đã kết băng.

Chờ đến khi hai người kia nói gần hết, cô mới chậm rãi mở miệng nói: “Tiểu Cổ.”

“Nếu tiện cậu đem phần tin trên mạng nãy giờ nói cho tôi xem được không?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.