Nữ Thần Trở Về

Chương 1: Chương 1: Biết Đâu Đấy?




Từ trước đến giờ, cứ vào tháng sáu là thủ đô trở nên cực kỳ nóng bức. Ninh Tây bước ra sảnh, đưa mắt về phía những người đến đón máy bay liền thấy một thanh niên đeo kính, mặc áo sơ mi trắng đang kiễng chân giơ tấm bảng lên cao. Trên tấm bảng đó ghi tên của cô, vì vậy cô liền bước về phía người thanh niên kia.

Vương Hách đang cảm thấy bực mình. Trời nắng nóng như thế này mà lại bị bắt đi đón người mới của công ty, cho dù là ai cũng sẽ cảm thấy không vui vẻ. Nhưng ai bảo ở công ty anh chẳng có quan hệ gì, vất vả lắm mới có thể ổn định được công việc , mặc dù trong lòng cảm thấy khó chịu nhưng cũng sẽ không bộc lộ ra mặt.

Máy bay lại hạ cánh muộn hai giờ. Khi anh nghe trên loa điện tử thông báo chuyến bay mình đợi cuối cùng cũng hạ cánh, trong lòng không khỏi thở phào.

Trong lòng đang nghĩ qua nghĩ lại thì anh bỗng thấy một đại mỹ nhân đi ra. Làn da trắng nõn, đôi môi đỏ mọng, còn cả mái tóc đen dài cuộn sóng buông xõa kia nữa… Đúng là vưu vật* mà!

Mà chỉ trong giây lát ngẩn người đó, vưu vật liền đi tới trước mặt mình. Thậm chí, Vương Hách còn có thể loáng thoáng ngửi thấy mùi thơm trên người đối phương, khuôn mặt anh bỗng trở nên hơi nóng bừng.

Ninh Tây đến gần và cười nói với thanh niên:

- Xin chào ngài! Tôi là Ninh Tây!

Vương Hách nghe thấy câu nói mang theo xưng hô cung kính liền bỏ bảng tên trong tay xuống, hỏi thăm ân cần:

- Ngài là Ninh tiểu thư phải không? Tôi là Vương Hách, công ty sắp xếp tôi đến đón ngài, ngài cứ gọi tôi là tiểu Vương được rồi.

Nói xong, còn lau qua rồi mới đưa tay về phía Ninh Tây.

Ninh Tây cũng đưa tay ra bắt tay với đối phương.

- Anh Vương! Vậy hôm nay sẽ làm phiền anh rồi.

- Không phiền, không phiền! Vương Hách tười cười đáp lại:

- Cô mới về nước, lại là người mới công ty ký ước, có gì không hiểu cứ hỏi tôi là được.

Vương Hách không biết rõ lắm lai lịch của Ninh Tây, nhưng nếu đối phương là nghệ sĩ do Lưu Khôn và Trương Thanh Vân tự mình ký ước ở nước ngoài, hơn nữa công ty còn sắp xếp đãi ngộ khá cao, vậy chứng tỏ người này phải có chỗ hơn người. Đây cũng chính là lý do vì sao hôm nay anh ở sân bay đợi lâu như vậy cũng không dám tỏ thái độ khó chịu.

Hai người vừa nói chuyện vừa đi ra ngoài. Vừa ra khỏi sân bay, Ninh Tây đã cảm thấy mặt trời chói chang thiêu đốt khiến cả người khó chịu. May mắn là Vương Hách đỗ xe cũng không quá xa, đi một chút là tới.

Điều hòa xe được bật lên, Ninh Tây thở khẽ một hơi, cầm điện thoại di động nhìn thoáng qua. Bởi vì chuyến bay bị muộn mà giờ đã sắp giữa trưa.

Vương Hách đưa Ninh Tây đến một nhà hàng, cơm nước xong xuôi lại đưa cô đến chỗ ở mà công ty đã sắp xếp trước.

Một phòng ngủ, một phòng khách, một phòng vệ sinh, vị trí phòng ở lẫn xung quanh cây cối đều rất được. Vương Hách cầm va ly hành lý, mở cửa phòng rồi tiện tay đưa chìa khóa cho Ninh Tây.

- Ninh tiểu thư, đây là chỗ ở tạm thời mà công ty sắp xếp cho cô. Nếu cô có chỗ nào thấy không vừa ý thì đợi về sau công ty tìm được chỗ tốt hơn sẽ đổi cho cô.

Vương Hách để valy vào góc tường, trong lòng có hơi chút tò mò. Vị Ninh tiểu thư này ở nước ngoài đã nhiều năm tại sao về nước lại không có nhiều hành lý.

Đồ dùng trong phòng đã rất đầy đủ, ngay cả giường cũng được bọc phủ bằng nilon mới hoàn toàn sạch sẽ. Ninh Tây cảm nhận được sự coi trọng của công ty, liền cười nói cảm ơn với Vương Hách.

Vương Hách đáp lại mấy câu khách sáo, sau khi nói cho Ninh Tây biết tình huống giao thông và các siêu thị lớn ở xung quanh đây, đồng thời giao cho cô một quyển sổ tay nhân viên của công ty và bản đồ giao thông ở thủ đô xong, liền đứng lên chào tạm biệt.

Ninh Tây cũng khách khí nói mấy câu giữ lại, rồi đưa đối phương ra cửa.

Đồ đạc cô đưa về nước cũng không có nhiều, vừa đi quanh phòng một vòng và sửa sang xong các thứ thì điện thoại vang lên. Người gọi điện là Trương Thanh Vân.

- Anh Trương à!

Ninh Tây đi đến bên cửa sổ, kéo màn ra là có thể dễ dàng nhìn thấy vườn nhỏ bên trong khu chung cư, một mảnh xanh mơn mởn, rất là đẹp mắt.

Nghe xong đối phương nói chuyện, Ninh Tây khẽ cười!

- Được, ngày mai nhất định em sẽ đến đúng giờ.

Cúp điện thoại, Ninh Tây đi vào phòng tắm rửa, sấy khô tóc, thay đổi bộ đồ ngủ thoải mái, ôm laptop ngồi ở trên giường, gửi mail báo bình an cho những người bạn ở nước ngoài. Sau khi xong liền bỏ laptop sang một bên, cả người rúc vào trong chăn, nhìn chả có tý hình tượng nào.

Trong phòng mát mẻ như mùa xuân, cần gì để ý ngoài kia nóng như lò lửa?

Lúc chạng vạng tối, ngoài trời không còn nóng bức như trước nữa, Ninh Tây liền thay quần áo, cầm lấy ví tiền đi ra ngoài.

Bởi vì gần tới giờ ăn cơm, ở trong siêu thị không có nhiều người. Ninh Tây đẩy xe chậm rãi chọn đồ. Lúc thò tay cầm lấy một hộp sữa chua thì có một cánh tay khác cũng đụng đến hộp sữa chua này.

Khi thấy bàn tay trên hộp sữa chua kia, Tôn Tú Mỹ không nhịn được mà thầm nghĩ, bàn tay thật xinh đẹp, khiến cho chiếc lắc bạc bình thường trên tay cũng trở nên rực rỡ mấy phần.

- Rất xin lỗi!

Đối phương nói thế xong liền đưa tay cầm lấy một hộp khác.

Giọng nói dễ nghe đó khiến Tôn Tú Mỹ không khỏi ngẩn người, nhịn không được quay sang nhìn đối phương mấy lần, lại nhìn ánh mắt, lông mày của đối phương thấy được mấy phần quen thuộc mới không dám xác định hỏi thăm:

- Cô có phải là... Ninh Tây không?

Ninh Tây bỏ sữa chua vào xe đẩy, hơi nghi hoặc nhìn cô gái trẻ tuổi bên cạnh mình. Từ sau khi ra nước ngoài, cô đã không còn bất kỳ liên lạc gì với bạn học cũ. Giờ cách năm, sáu năm còn có người có thể nhận ra mình, quả thật là kỳ tích. Cô không nói gì, chỉ tỏ ra hơi mờ mịt, nghi hoặc.

- Ninh Tây, thật sự là cậu?

Tôn Tú Mỹ vui mừng, bỏ mũ ra rồi nói:

- Tớ là Tôn Tú Mỹ.

Ninh Tây có chút giật mình. Tôn Tú Mỹ là một cô bé tốt, năm đó quan hệ của hai người không quá thân mật nhưng cũng không kém. Bốn năm trước khi cô về nước, hai người từng vô tình gặp nhau trên phố. Khó trách đối phương nhận ra mình. Nghĩ vậy, cô cũng biểu hiện mấy phần vui vẻ.

- Lâu rồi không gặp!

- Đúng rồi, lâu lắm rồi không gặp.

Tôn Tú Mỹ không nhịn được, đánh giá Ninh Tây từ đầu tới chân, khẽ than:

- Bốn năm không gặp, so với lúc trước cậu gầy đi nhiều, nhưng càng thêm hấp dẫn rồi!

Cô nhớ kỹ lúc gặp được Ninh Tây bốn năm trước, Ninh Tây đã gầy hơn rất nhiều so với hồi học cấp 3, khuôn mặt cũng lộ ra vài phần xinh đẹp, chẳng qua tình trạng tinh thần có chút không tốt, khiến người khác lo lắng.

Mãi cho đến khi cô biết được những chuyển đã xảy đến với gia đình Ninh Tây thì lại càng không nhịn được mà áy náy, lo lắng. Giờ đây thấy đối phương đứng trước mặt mình, dường như trải qua cũng không kém, trong lòng mới cảm thấy nhẹ nhõm hơn chút. Cảm giác áy náy kia cũng biến mất hơn một nửa.

Thời gian dài dằng dặc sẽ khiến con người ta trở nên trưởng thành. Cô nhìn Ninh Tây, lại nhớ lại sự việc xảy ra sáu bảy năm trước. Cho dù cô không tham gia vào nhưng vẫn cảm thấy xấu hổ. Cô biết mà không nói, so với những bạn học gây ra chuyện cũng chỉ là người trăm bước, kẻ năm mươi mà thôi.

Tôn Tú Mỹ đi theo sau Ninh Tây, hỏi nhỏ:

- Những năm gần đây... cậu có ổn không?

- Cũng tốt! Ninh Tây quay đầu lại nhìn cô:

- Cậu thì sao?

- Tớ cũng rất tốt!

Tôn Tú Mỹ gật đầu, chú ý tới cả trai lẫn gái trong siêu thị đều đang len lén nhìn Ninh Tây mà Ninh Tây dường như không nhận ra những ánh mắt này, liền hỏi tiếp:

- Lần này cậu trở về... là vì thăm người thân?

- Tớ về nước, ở lại hẳn rồi!

Ninh Tây lắc đầu, đẩy xe đến quầy thu ngân để xếp hàng.

- Tớ vẫn thích đồ ăn ngon trong nước hơn!

- Đúng vậy! Đồ ăn trong nước vẫn ngon hơn nhiều.

Tôn Tú Mỹ không biết hai người bọn họ còn có thể nói chuyện gì được nữa, liền trả lời một câu khô khan.

Cuối cùng cũng đến lượt Ninh Tây tính tiền. Nhân viên thu ngân quét mã xong tất cả đồ vật liền nói:

- Tổng cộng ba trăm lẻ một nguyên.

Ninh Tây từ trong ví lấy ra bốn tờ một trăm giao cho đối phương. Nhân viên thu ngân nhận lấy, mỉm cười hỏi lại:

- Xin hỏi quý khách có một nguyên tiền lẻ không?

Ninh Tây lắc đầu, Tôn Tú Mỹ vừa định nói mình có thì thấy một thanh niên trẻ tuổi sau lưng nhanh chóng đưa một đồng tiền lẻ ra.

- Tôi có!

- Cảm ơn!

Ninh Tây quay về phía đối phương nói cảm ơn sau đó đưa cho đối phương một quả táo.

- Không... không cần đâu!

Thanh niên trẻ tuổi nhìn quả táo mà Ninh Tây đưa tới, khuôn mặt đỏ bừng, sau đó trong tiếng cười thân thiện của mấy người bạn, thật cẩn thận đón lấy quả táo.

Tôn Tú Mỹ nhìn thấy cảnh này, không nhịn được nở nụ cười.

Ra khỏi siêu thị, Tôn Tú Mỹ nhìn bầu trời bừng như lửa, khiến khuôn mặt Ninh Tây cũng nhiễm ánh đỏ, liền đưa danh thiếp của mình ra.

- Đã nhiều năm cậu không ở trong nước, chắc hẳn có nhiều chỗ không quen. Có chuyện gì có thể gọi điện cho tớ.

- Cảm ơn!

Ninh Tây nhận lấy danh thiếp, bỏ vào trong ví của mình. Ý tốt của đối phương cô sẽ nhận lấy, tuy rằng sau này chắc cô cũng không có quá nhiều quan hệ với Tôn Tú Mỹ.

Tôn Tú Mỹ thấy Ninh Tây như vậy, mở miệng, cũng không biết nói gì, đành phải bào:

- Vậy... tạm biệt! Có cơ hội lại nói chuyện sau.

- Tạm biệt!

Ninh Tây khẽ gật đầu, xách theo hai túi đồ vật đi về phía chung cư, nhưng chưa được mấy bước lại bị Tôn Tú Mỹ gọi lại.

- Ninh Tây! Cuối tháng này Trần Nhất Tuần và Ngụy Tư Kỳ tổ chức lễ đính hôn...

Tôn Tú Mỹ cũng không biết mình nói ra chuyện này có đúng hay không.

- Cậu có muốn tham dự không?

- Hai người bọn họ vẫn còn ở cạnh nhau?

Tôn Tú Mỹ thấy Ninh Tây cười, chẳng qua nụ cười có chút kỳ quái.

- Thật khiến người khác cảm động, tớ lại tin tưởng vào tình yêu rồi!

Ninh Tây nhíu mày, vuốt những sợi tóc quăn trên vai ra đằng sau.

- Nhờ cậu thay tớ hỏi thăm bọn họ. Cuối tháng này tớ có việc, không đi được rồi.

Tôn Tú Mỹ liền vội vàng gật đầu. Trên thực tế, cô đã hối hận về việc nói chuyện này với Ninh Tây rồi. May mà phản ứng của Ninh Tây cũng không lớn, không thì cô cũng không còn mặt mũi nào để mở miệng nữa.

Trở lại chỗ ở, Ninh Tây làm cho mình một bát mì trứng gà kèm rau cỏ, mùi vị thật ra không tốt lắm. Sau khi lên mạng xem một chút các websites xong cô liền lên giường đi ngủ.

Ngày mai sẽ phải đến công ty gặp người đại diện cùng với quản lý cấp cao nào đó, cô không muốn dùng bộ mặt tiều tụy đi gặp người.

Dưới tình hình các công ty, cơ sở về văn hóa giải trí mọc lên như nấm ở Trung Quốc, Công ty TNHH Giải trí Cửu Cát có thể mở ra một con đường máu trong đó, thuận lợi xâm nhập vào hàng ngũ các công ty đứng đầu thì cũng được coi là kẻ mạnh trong giới giải trí rồi.

Cửu Cát nâng đỡ nhiều nam nghệ sĩ, từng bồi dưỡng qua các loại tiểu thịt tươi, tiểu vương tử, thậm chí có cả thị đế, ảnh đế. Nhưng vốn không có ai là hoàn mỹ và công ty cũng vậy. Công ty này thiếu nữ nghệ sĩ.

Cũng không biết là do bọn họ vận khí không tốt hay là do ánh mắt đều dùng để ký nam nghệ sĩ hết rồi mà nữ nghệ sĩ của công ty này đưa ra đều không thể nổi tiếng được. Dù có nổi tiếng được thì cũng không kéo dài, quả thật cứ như bị nguyền rủa vậy.

Cũng chính vì vậy mà dẫn đến tình trạng những nữ nghệ sĩ có chút danh tiếng trong nghề càng không dám ký ước với công ty này. Có nghệ sĩ nào mà không muốn nổi tiếng, ai lại muốn đến công ty mà nữ nghệ sĩ không thể nổi tiếng lên được này?

Muốn trở thành công ty giải trí đứng đầu trong ngành thì ít nhất cũng phải có được vài ba nam, nữ nghệ sĩ có thể đưa ra được. Chỉ có nam nghệ sĩ mà không có nữ nghệ sĩ, đó được gọi là Dương thịnh âm suy.

Ông chủ của công ty suốt ngày nghĩ ngợi đến việc này, vì vậy khi nghe nói đến chuyện Trương Thanh Vân đi công tác nước ngoài có ký ước được một nữ nghệ sĩ liền đồng ý tự mình gặp mặt. Cho dù người này chỉ diễn qua những nhân vật nhỏ trong mấy bộ phim truyền hình bình thường ở nước ngoài mà thôi.

Đem ngựa chết thành ngựa sống mà chữa... Biết đâu đấy?

* Vưu vật: Ý chỉ người con gái có khuôn mặt, vóc dáng, khí chất rất đẹp, rất hấp dẫn người khác

* Tiểu thịt tươi: Chỉ nam nghệ sĩ tuổi trẻ, có khuôn mặt hơi trẻ con, sạch sẽ, mới nổi và đang hot.

* Ảnh đế: Nam diễn viên chính xuất sắc nhất trong phim điện ảnh (phim chiếu rạp)

* Thị đế: Nam diễn viên chính xuất sắc nhất trong phim truyền hình

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.