Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Chương 26: Chương 26: Vinh quang thăng chức phó ban tổng hợp 2




Bạch Khiết mang cho tôi cốc trà xanh có mơ: “Ân Nhiên, uống cái này có thể giải rượu.”

“Tôi không say, giải rượu cái gì chứ?” Tôi nghĩ mình đang trút giận, trút hết mọi bức bối bao ngày nay.

Tôi theo cô ấy về nhà chỉ vì muốn có lại sự ấm áp trước đây, hay là vì mong muốn một vài chuyện người lớn nào đó xảy ra? Điều này không có khả năng lắm, Bạch Khiết không quyến rũ người khác, cô ấy cũng không yêu tôi. Có lẽ cô ấy chỉ đưa tôi về nhà, uống cốc trà giải rượu, cứu vãn tình cảm chị em trước đây, cũng có thể là vì công việc sau này của hai bên.

Nhưng việc tôi cho rằng không thể xảy ra nhất đã xảy ra, xảy ra ngay sau đó. Cô ấy đứng trước mặt tôi, tay nhẹ nhàng đưa ra phía sau lưng của chiếc váy xanh nhạt, gạt dây váy xuống. Cả chiếc váy dài rơi xuống để lộ ra thân hình hoàn hảo của Bạch Khiết. Áo lót xanh nhạt, quần lót cũng màu xanh nhạt. Chiếc áo ngực dường như không thể che được vẻ đẹp kiêu sa ấy, bầu ngực căng tròn trắng mịn với đường rãnh tinh xảo, vừa gợi cảm vừa dịu dàng. Cặp mông vẽ nên một đường cong hoàn hảo, đôi chân thon dài, mùi hương dáng vẻ từng trải của một thiếu phụ tạo nên sức hấp dẫn khiến người ta thảng thốt.

Ý nghĩ đầu tiên của tôi là mặc lại quần áo cho cô ấy, nhưng tôi đã bị vẻ đẹp của cô ấy làm cho đứng hình, không thể động đậy được gì.

Bạch Khiết đưa tay ra sau định cởi áo ngực, tôi hít sâu một hơi đứng dậy giữ tay cô ấy lại: “Chị định làm gì vậy?”

Ánh mắt cô ấy mơ màng, không hiểu cô ấy đang nghĩ gì. Cô ấy lại tiếp tục cởi áo ngực.

Tôi cúi xuống nhặt chiếc váy lên che người cô ấy: “Chị bị điên à!”

Cô ấy vẫn bình thản nói: “Không phải cậu… luôn muốn nhìn thấy cơ thể tôi, muốn cùng tôi…”

Tôi khựng người, đúng là tôi luôn muốn cùng cô ấy, nhưng câu bảo tôi luôn muốn nhìn cơ thể cô ấy thì không phải ý muốn nói tôi luôn nhìn trộm cô ấy thay quần áo sao? Tôi bực mình: “Chị thật sự nghĩ tôi nhìn trộm? Mẹ kiếp, tôi hạ tiện đến thế sao? Trong mắt chị tôi là người như vậy? Tôi nói cho chị biết, Bạch Khiết! Kẻ nhìn trộm chị không phải tôi! Có người hãm hại tôi!”

Bạch Khiết mím môi: “Tôi… cũng mong không phải cậu. Nhưng có lần tôi nhìn qua khe cửa thì thấy bộ quần áo quen thuộc của cậu.” Bị tôi quát mấy câu, Bạch Khiết như đứa trẻ phạm lỗi, giọng lí nhí nói.

“Chị không nhìn thấy mặt tôi mà nói đó là tôi! Thật uổng cho một người cẩn thận như chị! Nếu tôi là loại người đó, lần đầu tiên chị đưa tôi về nhà tôi đã động lòng rồi, vậy tại sao tôi không ra tay?” Khi tức giận thì có gì không nói được chứ?

“Không chỉ có tôi, trong văn phòng rất nhiều người khác cũng nói từng nhìn thấy cậu, còn thấy mặt cậu nữa… Cậu có biết, ban đầu nghe họ nói thế tôi cũng không tin. Nhưng sau đó tôi nhìn thấy cậu. Họ còn nói máy quay đã quay được người lấy trộm nội y là cậu. Tôi nhìn qua khe cửa thấy cậu một lần, sau đó thấy cậu bê đồ thì cảm thấy cậu lấy cớ đó để nhìn trộm…”

“Tôi chỉ hỏi chị, chị có tin tôi không?” Tôi ngắt lời.

“Chính vì tôi không muốn tin là cậu làm, tôi vẫn luôn cảm thấy mâu thuẫn. Nhưng có rất nhiều người đều nói là cậu, máy quay cũng đã quay được!” Bạch Khiết nói lớn.

“Rất nhiều người nói là tôi? Còn từng nhìn thấy tôi, họ cũng giống chị, chỉ nhìn thấy bộ quần áo đó. Chị đã nhìn băng quay phim chưa? Máy quay cũng chỉ quay được bộ quần áo của tôi! Nếu tôi nói tôi bị kẻ khác hãm hại, chị có tin không? Tôi đắc tội với bọn chúng, sao chúng có thể đứng nhìn tôi thoải mái đắc ý được? Tôi thực sự bị hãm hại, rốt cuộc chị có tin không?”

“Tôi tin.” Bạch Khiết nói nhỏ.

“Chị tin? Tin thì sao lại đối xử với tôi như thế?” Tôi không hiểu.

“Tôi vẫn luôn tự trách mình, cậu từng cứu tôi, sao tôi lại đối với cậu như thế. Nhưng thực sự tôi rất mâu thuẫn.”

Tôi cười khẩy: “Giám đốc Bạch, không sao, giờ chị muốn nghĩ gì thì nghĩ, không liên quan đến tôi. Công việc sau này xin hãy chiếu cố nhiều. Tôi đi đây.” Lòng tôi lạnh toát, tôi đã giải thích thế rồi cô ấy cũng không hiểu…

“Tôi tin, tôi tin, tôi tin cậu!” Cô ấy ôm lấy tôi từ đằng sau, đầu dụi vào gáy tôi: “Đừng đi!”

Một luồng hơi ấm từ cơ thể nở nang của Bạch Khiết len lỏi vào tim tôi.

Ngọn lửa giận trong lòng tôi rất nhanh đã tắt, chân cũng không bước đi được nữa, nhắm mắt lại tận hưởng khoảnh khắc kỳ diệu đó.

Sau vài phút đờ ra, tôi quay lại nhìn vào mắt cô ấy hỏi: “Phụ nữ có ba thứ không thể tùy tiện cho người khác. Một là tình cảm thật lòng, hai là thân thể, và sự tôn nghiêm. Ngoài tình cảm thật lòng ra, chị bỏ cả thân thể và sự tôn nghiêm chỉ vì áy náy với tôi? Tự trách mình? Hay đền tội?”

“Tôi nghĩ người nhìn trộm tôi là cậu, tôi chỉ có thể làm thế này, nếu có thể khiến cậu hài lòng thì tôi tình nguyện.” Ánh mắt Bạch Khiết thoáng hiện lên sự giả dối.

Tôi bỗng sực tỉnh, cô ấy không yêu tôi, tại sao lại đưa tôi về nhà, tại sao lại dâng hiến cho tôi? Cô ấy có việc cần nhờ đến tôi. Vì dù cô ấy có tự trách bản thân thì cũng không cần thiết phải hiến thân. “Chị có việc cần nhờ tôi đúng không? Ngoài chuyện muốn nối lại quan hệ chị em, chị còn muốn cầu xin tôi đúng không? Chị đừng có nói dối! Nhất định chị có việc cần cầu xin tôi!” Tôi hỏi dồn.

“Cậu ngồi xuống đã được không?”

Bạch Khiết từ trước tới nay chưa bao giờ nói với giọng mệnh lệnh, nhưng giọng nói nhẹ nhàng đó khiến người ta dễ chấp nhận hơn bất cứ mệnh lệnh nào. Tôi ngồi xuống nghe người phụ nữ xinh đẹp như tiên nữ này kể câu chuyện về khoảng thời gian vừa qua.

Trần Thế Mỹ, tên lừa đảo chuyên nghiệp, thủ lĩnh của một nhóm hơn hai chục tên lừa đảo chuyên nghiệp khác. Mục tiêu chính là những người phụ nữ đơn thân giàu có. Đầu tiên Trần Thế Mỹ bày ra việc gặp mặt tình cờ, rồi những tên lừa đảo khác đóng giả là người thân, bạn bè, đồng nghiệp của hắn. Mục đích là lấy được lòng tin của mục tiêu, sau đó nói dối rằng công ty muốn mở chi nhánh, nói những lời ngon ngọt để mục tiêu tặng hoa tặng phong bì. Người hơi ngốc sẽ tặng mấy nghìn, người quá ngốc sẽ tặng mấy vạn, người cực kỳ ngốc sẽ là mấy chục vạn… Không phải Bạch Khiết không ngốc, mà là cô may mắn, Trần Thế Mỹ đã động lòng với mục tiêu của mình, sau khi uống say đã nói hết sự thật. Bạch Khiết đau lòng nghĩ hắn đã hại quá nhiều người không thể cứ để như thế được. Cô ấy báo cảnh sát, cả ổ lừa đảo bị tóm gọn, trước khi Trần Thế Mỹ lừa Bạch Khiết đã kiếm được hơn hai trăm vạn chỉ trong hơn một năm. Trần Thế Mỹ cũng là lão cáo già, số tiền đó đã được hắn để tại một nơi không ai có thể biết được.

Nhưng Trần Thế Mỹ khi say đã nói cho Bạch Khiết nơi giấu tiền, Bạch Khiết cũng báo cho cảnh sát, cảnh sát đưa cô một khoản tiền thưởng không nhỏ. Trần Thế Mỹ mất hết tiền, nản lòng, nhận hết tội lỗi về mình…

Sau này Bạch Khiết mới biết, Trần Thế Mỹ còn có một anh trai bị tai nạn giao thông, là người thực vật đã ba năm nay. Trần Thế Mỹ liều mình kiếm tiền để đưa anh trai ra nước ngoài làm phẫu thuật. Trần Thế Mỹ bị bắt, tiền bị tịch thu, anh trai hắn chỉ còn đường chết. Không có tiền bệnh viện đuổi về, nằm ở nhà đợi chết, sau đó thì chết thật. Trần Thế Mỹ nghe tin dữ anh trai qua đời vì không có tiền điều trị, lại nghĩ không biết bao giờ mình mới được rời khỏi nơi lao tù này, vậy là tìm đến cái chết…

Gia đình Trần Thế Mỹ có ba người, hắn, anh trai hắn, và con gái anh hắn, Trần Vũ Hàn, chưa tốt nghiệp đại học. Nhà và xe của Trần Thế Mỹ đều bị tịch thu, Trần Vũ Hàn như con chim non mất tổ, bơ vơ khắp nơi. Tuy Bạch Khiết đã lập công, cống hiến cho xã hội, cứu được không ít người, nhưng khi biết mình đã hại gia đình hắn thê thảm như vậy thì trong lòng không yên. Tìm đến Trần Vũ Hàn, muốn giúp nhưng Trần Vũ Hàn nghi ngờ, sau đó biết được Bạch Khiết chính là người hại gia đình mình thì nhất quyết không chịu nhận sự giúp đỡ của cô.

Mấy hôm trước Bạch Khiết đến thăm Trần Vũ Hàn tại nhà bạn học, thấy Trần Vũ Hàn đăng ký tìm việc trên mạng, muốn lấy danh nghĩa công ty tuyển cô bé vào bộ phận kho. Chuyện này đương nhiên không thể để Trần Vũ Hàn biết được.

Bạch Khiết kể với giọng bình thản như những chuyện đó không hề liên quan đến mình vậy.

Tôi cười: “Tốt thật, chị thật là một người tốt! Áy náy vì một tên lừa đảo, vì cháu gái hắn mà dâng bản thân cho người khác. Ừm, tốt, rất tốt, rất có tình thương người, tôi thích!” Tôi châm chọc, tôi đang ghen, với Trần Thế Mỹ, Bạch Khiết không chỉ áy náy mà còn yêu nữa. Sâu đậm bao nhiêu tôi không biết, nhưng khi nhắc tới Trần Thế Mỹ là ánh mắt cô ấy không che dấu được bi thương.

“Cô bé không có bằng tốt nghiệp đại học, nhưng tôi biết cậu có thể tuyển cô ấy. Ân Nhiên, cậu giúp tôi được không?”

“Xin lỗi, tôi không giúp được chị!” Tôi từ chối.

“Tại sao? Rõ ràng cậu có thể, tại sao cậu không giúp tôi?” Bạch Khiết cuống lên.

“Tại sao tôi phải giúp chị? Trước đây tôi từng giúp chị nhưng rồi chị đối xử với tôi thế nào?!”

“Xin lỗi Ân Nhiên, tôi xin lỗi!”

“Chị mặc quần áo vào đi! Chị có biết nhìn chị thế này tôi thấy chị thật đê…” Tôi ấy mà, cứ nổi điên lên là lời nào cũng chửi được hết. Vừa thốt ra là tôi hối hận rồi, giả sử Bạch Khiết không có chuyện cần nhờ tôi, có lẽ tôi và cô ấy cũng khó lòng tiếp tục.

Bạch Khiết nghe vậy, chầm chậm ngẩng lên, nghiêm túc nói: “Có phải cậu muốn nói tôi đê tiện? Tôi đê tiện? Tôi và chồng ly hôn bao nhiêu năm nay, dù Trần Thế Mỹ có van xin tôi nhiều lần nhưng cũng chưa từng chạm vào tôi. Cậu mắng tôi đê tiện?” Hai hàng nước mắt chảy dọc theo gò má, xinh đẹp nhưng cũng thật đáng thương.

Tôi đứng phắt dậy: “Đúng, chính là đê tiện! Chị quyến rũ tôi cũng là đê tiện! Tôi nói cho chị biết, tôi không giúp! Tôi có thể, nhưng tôi không giúp đấy, chị muốn thế nào!”

“Ân Nhiên… cậu thay đổi rồi, thay đổi tôi không nhận ra được nữa. Cậu không còn là … người em trai lương thiện của tôi nữa.”

“Lương thiện? Giám đốc Bạch, lương thiện sẽ bị người ta cưỡi lên cổ, lẽ nào chị không biết? Mẹ kiếp, chính vì tôi lương thiện nên mới bị kẻ khác khiến cho thành thế này! Giờ làm người xấu rất tốt, không phải sao? Lương tâm bị chó gặm, câu nói này có ý gì chị biết không? Ý là tất cả những người có tấm lòng lương thiện đều bị chó ăn hết! Giám đốc Bạch, tôi bây giờ vô sỉ, bỉ ổi, cùng hội với loài hổ báo sài lang, mặt dày mày dạn, trái tim đen tối. Vì thế có quần áo đẹp mặc, ngồi lên được vị trí cao, còn có rất nhiều gái dâng tận miệng. Ở bệnh viện chị cũng nhìn thấy rồi đấy thôi. Giám đốc Bạch, chị không cần phải áy náy, chị làm vậy là cứu người không phải hại người, chị hiểu không?” Tôi nghĩ tới việc nếu mình vì Vương Hoa Sơn mà tống những kẻ kia, bao gồm cả Lâm Tịch vào tù thì liệu tôi có áy náy như Bạch Khiết bây giờ không?

“Ân Nhiên, tôi cầu xin cậu!” Bạch Khiết khóc, nói.

“Tôi không giúp.”

“Ân Nhiên, tôi biết, cậu thích tôi!” Muốn đổi cách bẫy tôi à.

Tôi cương quyết sập cửa bỏ đi…

Về kho nằm không lâu thì có tin nhắn, của Bạch Khiết: “Cậu ngủ chưa?”

Tôi mặc kệ, hơn chục phút sau lại có tin nhắn: “Ân Nhiên, đây là số của Trần Vũ Hàn, 13……”

Tôi tắt máy đi ngủ.

Hôm sau là thứ bảy, là ngày phỏng vấn tuyển nhân viên mới. Cần hai người, nhưng một vị trí đã quyết định rồi, chính là em gái An Lan của A Tín, còn một suất, tôi nghĩ… có giúp Bạch Khiết không? Giúp hay không?

Tôi nên học cách nhẫn tâm từ chối người khác rồi. Tôi gọi điện cho Trần Vũ Hàn, có lẽ còn quá sớm, mới hơn bảy giờ, khi nhận điện cô ấy có vẻ mơ mơ màng màng: “A lô, ai vậy ạ?”

“Chào cô Trần, tôi ở phòng nhân sự công ty viễn thông Ức Vạn. Tôi đọc được hồ sơ tìm việc của cô trên mạng, bộ phận kho công ty chúng tôi đang tuyển người, cô có thể đến phòng họp tầng một công ty để phỏng vấn không?” Tôi nói nhanh, đợi bên kia trả lời.

Tôi nghĩ, với người đang vội tìm việc thì chắc chắn sẽ nhận lời ngay. Ai ngờ cô Trần Vũ Hàn này lại nói: “Cái gì? Bộ phận kho? Xin lỗi, tôi không đi đâu!”

Cái gì… Tôi cầu xin cô đến làm việc chắc?

Cũng có thể cô ấy tìm được việc rồi nên mới từ chối. Nhưng cũng có thể khi nghe đến làm việc ở kho, ấn tượng của cô ấy là sự bẩn thỉu. Rất nhiều nam sinh viên cũng coi thường công việc này chứ đừng nói một cô gái. Vậy thì tôi không giúp được Bạch Khiết rồi. Tôi biết Bạch Khiết không hề thích tôi, nhưng tôi giúp cô ấy như vậy, trong lòng cô ấy sẽ cảm kích, dần dần sẽ thay đổi cách nhìn về tôi, cuối cùng chưa biết chừng sẽ thích tôi.

Nghĩ thế tôi lại gọi cho Trần Vũ Hàn, nếu cô ấy nhận thì tôi giả vờ “Sao tự nhiên lại bị ngắt nhỉ?” Được, cứ thế đi.

Nhưng di động của tôi reo trước, Trần Vũ Hàn gọi: “Là anh phỏng vấn à?”

Sao lại hỏi vậy? Tôi quen cô à? “Đúng vậy.” Vốn dĩ chỉ có tôi phỏng vấn bọn họ.

“Mấy giờ?”

“Chín giờ bắt đầu, đừng đến muộn nhé!”

Chuyện tiếp theo là biểu diễn rồi, gọi một đám người đến nhưng thực tế cả hai vị trí đều có người rồi, làm vậy chỉ để che mắt người khác mà thôi. Vì dù sao làm bừa mà để bên trên biết được thì rắc rối to.

A Tín cũng thay một bộ quần áo chính quy chỉnh tề, ngồi cùng tôi trong phòng họp. Lâm Tịch cũng thật coi trọng tôi, yên tâm để mặc một mình tôi lo liệu cho cái kho này…

Cưỡi ngựa xem hoa một lúc, đến lượt An Lan chỉ hỏi vài câu là OK. Nhưng…

Cô gái này… hình như từng gặp ở đâu, đôi mắt phượng điên đảo chúng sinh, chính là cô ấy! Tối hôm thác loạn cùng Mạc Hoài Nhân, chính là người đẹp băng giá có đôi mắt phượng. Cô ấy nhìn tôi không chút biểu cảm, A Tín nói với cô ấy: “Mời ngồi, cô hãy giới thiệu qua về mình, tên, tuổi, tốt nghiệp trường nào, quê quán…”

“Trần Vũ Hàn.”

Tay tôi run lên, cây bút rơi xuống gầm bàn. Cô ấy lạnh lùng nhìn tôi, cúi xuống nhặt bút nhưng hai mắt vẫn nhìn tôi. Trần Vũ Hàn, thế giới này thật nhỏ bé, gặp nhau trong biển người mênh mông, rẽ một góc khác là gặp lại. Thế thì dễ rồi, Trần Vũ Hàn. Khi Bạch Khiết nhờ tôi còn sợ Trần Vũ Hàn xấu xí, tuyển vào sẽ bị cấp trên nói này nọ. Công ty nào cũng khó tránh khỏi việc tuyển người qua dung mạo. Ai ngờ Trần Vũ Hàn lại là…

“Không ngờ lại gặp em ở đây.” Tôi nói.

“Tôi không muốn đến, nhưng nhận ra giọng anh.” Ánh mắt cô ấy vẫn mơ màng như thế, tựa như đang mê hoặc, lại cũng giống như đang dốc bầu tâm sự… Nói chung là rất phức tạp.

Đúng rồi, cô ấy… là gái bao. Cô ấy đồng ý làm quản kho sao? “Anh không biết là em, nhưng anh vẫn muốn hỏi, em có đồng ý làm việc này không, quản kho.”

“Sao anh biết tôi thích hợp với công việc này?” Cô ấy hỏi ngược lại.

“Điều này…” Cả quá trình phỏng vấn đều rất cẩn thận, lúc này mới biết mình lỡ lời rồi.

“Khi nào có thể đi làm? Cô ấy lãnh đạm hỏi, rất đúng mực, đầy tự tin. Có lẽ cô ấy đã nhận ra tôi cho cô ấy cơ hội.

“Trước tám giờ sáng thứ hai, đưa cho anh bản phô tô sơ yếu lý lịch và chứng minh thư.” Đến lúc đó nộp hồ sơ của An Lan và cô ấy là xong… “Cảm ơn, tạm biệt!” Cô ấy quay người, cúi đầu đi chầm chậm từng bước.

Cứ nghĩ tới việc sau này được thường xuyên gặp mặt người đẹp mắt phượng này là tôi lại thấy vui. Nhưng công việc kia cô ấy có cần nữa không?

Công việc ở kho không có ngày nghỉ, thứ bảy chủ nhật vẫn phải có người có mặt. A Tín kiểm hàng xong ngồi ở bàn làm việc đọc tiểu thuyết, miệng lẩm nhẩm: “Truyện này viết thật đặc sắc.”

Tôi nói với cậu ấy: “Nhưng cuộc sống luôn đặc sắc hơn tiểu thuyết, cuộc đời con người chính là một vở kịch, cậu thấy có phải không?”

“Lão đại, kiếp này anh chính là người tốt nhất mà em gặp. Nếu không có anh có lẽ em và em gái vẫn còn nhặt rác. Em và em gái ở thành phố này chỉ có nhau để nương tựa, thật khủng hoảng và bất lực biết bao. Gặp anh, anh đã đem đến sự ấm áp, điều xa xỉ nhất với bọn em.” A Tín nói mà nước mắt rưng rưng.

“Cậu đừng như vậy, A Tín. Chỉ là chuyện nhỏ thôi. Tuần sau tôi báo cáo lên trên, sau khi có chỉ tiêu thì bảo em cậu chuyển vào mà ở.” Nhắc đến nhà tập thể tôi nhớ đến Trần Vũ Hàn. Trần Vũ Hàn không có nơi nương tựa, có khi nào tôi cũng chuẩn bị cho cô ấy một căn?

Nghĩ vậy tôi liền gọi cho Mạc Hoài Nhân hẹn ra ngoài uống trà chiều.

Trong khách sạn, tôi rót cho Mạc Hoài Nhân thứ “thuốc xanh” tráng dương, cường thân kiện thể, Mạc Hoài Nhân cười nhìn tôi: “Ồ, hối lộ à! Hôm nay tôi còn đang suy nghĩ xem nên đi đâu giết thời gian, vừa hay cậu lại gọi điện tới.”

Tôi gọi vài món, châm thuốc cho Mạc Hoài Nhân: “Mạc đại ca, người ta vẫn nói đời người có bốn mối quan hệ gắn bó nhất, chiến hữu cùng vác súng, đồng môn cùng học, cùng tham ô, cùng bao gái. Chúng ta còn thiếu điều gì nữa? Giờ chúng ta là chiến hữu keo sơn rồi! Không thường xuyên liên lạc thì tình cảm sẽ thành ra thế nào chứ?”

“Nói rất hay, tôi thích! Đúng rồi, hình như kho các cậu không có ngày nghỉ đúng không?”

“Đúng vậy. Nhưng tôi là lãnh đạo, anh nhìn lão Hoàng đấy, thật tiêu dao biết bao! Tôi cũng không thể tụt lại phía sau mọi người được, không biết cách hưởng thụ thì coi như sống phí hoài. Nào, Mạc đại ca, chén này anh không thể từ chối. Cảm ơn anh đã bồi dưỡng và chiếu cố, không có anh thì sẽ không có Ân Nhiên của hôm nay. Sau này anh phải cất nhắc nhiều thằng em này đấy!” Nịnh nọt không mất tiền lại khiến người khác vui vẻ, rất đáng!

“Ân Nhiên, không phải chỉ một chức phó ban tổng hợp một tháng mấy nghìn mà đã khiến cậu hài lòng rồi đấy chứ?” Mạc Hoài Nhân nói đầy ẩn ý.

“Ân Nhiên không hiểu, mong Mạc đại ca chỉ giáo.” Lão cáo già, mau nói kế hoạch đi.

“Tôi tính giúp cậu thế này, giờ cậu kiêm nhiệm hai chức, lại không phải nghiệp vụ gì nên đương nhiên không có trích phần trăm, chỉ có lương mà thôi. Tôi tính nhiều nhất một tháng cậu được tám nghìn, một năm chưa đến mười vạn, coi như mình cậu tiêu. Sau một năm, cậu nghĩ mình còn lại được mấy vạn? Rồi cậu muốn mua xe, thời buổi này không có con xe trên hai chục vạn liệu cậu có dám ra ngoài không? Mua xe cậu phải vất vả ba năm trở lên. Muốn mua nhà càng chật vật hơn. Vật lộn năm năm chưa chắc đã đủ tiền mua một căn tử tế.”

“Đúng đúng đúng, không biết Mạc đại ca có con đường tắt nào khiến chúng ta nhanh thăng quan phát tài lại nhanh có nhà có xe không? Mạc đại ca, anh cũng biết đấy, tôi thích… Bạch Khiết. Nhưng người ta tốt xấu gì cũng có nhà, tôi có chút lương như vậy, căn bản là người ta không thèm để mắt đến… bị nhấn chìm trong đoàn người theo đuổi người ta, tôi lo lắm…” Tôi tự nhiên nhận ra sao mình lại biết ăn nói thế nhỉ?

“Tôi biết cậu có âm mưu mà! Cứ từ từ, cơ hội nhiều lắm, chỉ xem cậu có hết lòng theo tôi không thôi.” Quả nhiên chúng có âm mưu.

“Mạc đại ca, anh yên tâm. Ân đức này của anh Ân Nhiên sẽ khắc cốt ghi tâm mãi mãi không bao giờ quên!”

“Được được, nói hay lắm! Thằng nhóc cậu càng ngày càng biết ăn nói, hôm nay tôi rất vui! Vốn định để tinh thần tối nay tìm cô em chơi bời tí, nhưng giờ tôi hủy kế hoạch, chúng ta cùng uống, không say không về!” Mạc Hoài Nhân hưng phấn nâng ly rượu lên: “Bé quá, đổi bát đi!”

Lúc hắn ta đã ngất ngư men rượu, tôi hỏi: “Mạc đại ca, tiểu đệ có chuyện này muốn nói.”

“Nói đi.”

“Mạc đại ca còn nhớ tối hôm đi tìm gái Nga không?”

“Sao lại không nhớ? Làm sao? Ồ… tiểu quỷ nhà cậu vẫn còn nhớ tâm nguyện chưa được thực hiện đó hả? Yên tâm, đêm nay chúng ta đi tìm! À không… nghe nói gái Ukraine là xinh nhất, tôi sẽ tìm Ukraine! Mấy giờ rồi?” Lão già háo sắc.

“Không không, không phải vậy, Mạc đại ca. Cô gái uống cùng tôi tối đó ấy, người đẹp mắt phượng ấy, anh nhớ không? Cô ấy đến phỏng vấn ở công ty mình, tôi mềm lòng nhận cô ấy vào. Chuyện này Mạc đại ca phải lượng thứ cho tôi nhé.” Chuyện này tôi không định giấu Mạc Hoài Nhân, Hoàng Kiến Nhân, cũng không thể giấu được. Hoàng Kiến Nhân là trưởng ban của bộ phận kho, hắn ta xuống thấy Trần Vũ Hàn là nhận ra ngay mà. Dù sao hai tên này đang muốn lấy lòng tôi, nhất định chúng sẽ giúp.

“Mạc đại ca hiểu rồi. Cậu cũng thật thông minh, trước khi hạ gục được Bạch Khiết, cậu sẽ không như nàng Vương Bảo Xuyến chờ chồng mười tám năm, mà đánh hạ mỹ nhân mắt phượng kia trước! Aiz, hậu sinh khả úy, hậu sinh khả úy!” Mạc Hoài Nhân cười dâm đãng. “Yên tâm đi, chuyện này bọn tôi sẽ tuyệt đối giữ bí mật. À đúng rồi, phòng tổng hợp chúng ta cũng thiếu người, cô nương xinh đẹp như thế để cô ấy làm việc ở kho có phải hơi thiệt thòi không?”

“Mạc đại ca… lẽ nào anh không biết, cô ấy không thể lộ diện được. Để người khác biết thân phận của cô ấy thì có yên được không?” Mạc Hoài Nhân đúng thật tận tình tận nghĩa với tôi, nghĩ việc hắn tốt với tôi như vậy, nghĩ sau này phải tàn sát lẫn nhau, thật là không nỡ xuống tay.

“Yên tâm, chỉ cần cậu khuyên cô ấy không ở đó nữa, dù có người nhận ra thì làm gì được chứ?” Điều này cũng có lý, có thể suy nghĩ. Hắn vỗ đùi đánh đét: “Thế này đi! Để cô ấy làm ở kho mấy ngày, rồi tôi đi sắp xếp, cô ấy muốn đến phòng nghiệp vụ hay tổng hợp cũng được, tùy!”

“Cảm ơn, cảm ơn đại ca! À đúng rồi Mạc đại ca, nhà tập thể của bộ phận tiêu thụ chúng ta sắp xếp thế nào vậy?”

“Phòng khoảng ba chục mét vuông, phòng đơn, có nhà vệ sinh và bếp riêng. Có hơi nhỏ, vì trước đây là nhà dân mà, hồi đó nhà này cho những người thu nhập thấp thuê. Giờ chúng ta mua lại, cải tạo lại đúng là có đẹp hơn nhưng diện tích thì không thể thay đổi được. Lãnh đạo công ty, ví dụ như tôi với cậu mỗi người một chỉ tiêu. Kiêm nhiều chức cũng chỉ được tính một suất, trong các phòng ban cũng có chỉ tiêu, ưu tiên cho các phòng ban quan trọng và người có cống hiến cho công ty. Tôi xem qua rồi, bộ phận kho của cậu chỉ có một chỉ tiêu của trưởng ban Hoàng Kiến Nhân, phó ban chức vụ quá nhỏ. Nhưng cậu là phó ban tổng hợp, cũng được một căn.”

“Ừm, là thế này… Mạc đại ca, tôi còn cần một căn nữa, có được không?”

“Cái này… không có cách nào đâu, số lượng có hạn, người bộ phận tiêu thụ lại đông. Mọi người vì một căn nhà tập thể mà tranh giành ác liệt lắm, tuy tôi là lãnh đạo nhưng cũng không thể làm bừa được…”

“Aiz…” Tôi khẽ thở dài. Chỉ được một căn, nói vậy là Trần Vũ Hàn và An Lan phải ở cùng nhau rồi?

“Nhưng mà… tôi cũng có thể lấy một căn. Chỉ là rắc rối lắm…” Mạc Hoài Nhân nhíu mày.

“Mạc đại ca, vậy thì thôi.”

“Không sao, anh đây đã nói lấy được là sẽ lấy được! Chúng ta là gì chứ? Anh em tốt mà đúng không?” Mạc Hoài Nhân cười cầm bát lên kính tôi một cái, uống một ngụm rồi hỏi vấn đề chính: “Nghe nói cậu quản lý rất tốt cả một cái kho to oành, ngay Vương tổng cũng phải nhìn cậu bằng đôi mắt khác, nhân viên như chúng ta đều đau đầu vì Vương tổng mà. Vương tổng đặt trách nhiệm nặng nề này lên vai cậu, không biết ông ấy đã nói những gì?”

Tôi vội làm như không hiểu: “Nhiệm vụ nặng nề đâu có nằm trên vai tôi, đều là trưởng ban Hoàng Kiến Nhân quyết định mà! Tôi chỉ phụ trách trông coi hàng thôi.”

“Ân Nhiên, bộ phận kho này tuy nhỏ, nhưng kho hàng là nơi trọng yếu. Chắc chắn Vương tổng rất tin tưởng cậu, ha ha ha… Nói thẳng vậy nhé, anh đây lấy lòng cậu thế này cũng là để tiếp cận với Vương tổng.” Mẹ kiếp tay này cũng thật biết đưa đẩy.

“Đúng là Vương tổng bảo tôi trông coi kho hàng, hôm đó ông ấy mời tôi đến bảo là sẽ tăng lương, thế là tôi đến. Ngoài ra ông ấy bảo nếu kho thiếu thứ gì thì tôi phải đền gấp mười lần… Ông ấy còn nói trả lương mấy nghìn cho tôi, đủ để thuê mấy bảo vệ ấy chứ, cũng có ý nhắc nhở tôi đừng có phúc mà không biết hưởng…” Tôi vừa nói vừa giả vờ khinh thường Vương Hoa Sơn.

“Mấy nghìn thì làm được gì chứ? Ha ha… mấy bộ quần áo trên người cậu không phải người thường là mặc được đâu, có phải Vương tổng đã quan tâm ở mặt nào khác rồi không?” Mạc Hoài Nhân sớm đã hoài nghi giá trị mấy bộ quần áo của tôi rồi.

“Nếu Vương tổng tốt với tôi như thế thì hàng ngày tôi không cần ra khỏi kho, thành người trũi hơn cả chuột trũi rồi! Mấy bộ này không phải để thể hiện ra vẻ một chút trước mặt Bạch Khiết sao? Vừa trở về Ức Vạn là tôi tiêu hết tiền tiết kiệm mua mấy bộ này, giờ nợ nần chồng chất kia kìa. Có làm đến năm sau chưa chắc đã trả hết…”

Mạc Hoài Nhân càng nghe càng vui, hắn ta cũng không nói thẳng thắn với tôi, chỉ lòng vòng hỏi xem tôi có muốn phát tài không. Cuối cùng hắn say, tôi cũng giả vờ say, dìu hắn lên taxi…

Không ngờ một bữa rượu uống từ chiều đến tối mịt.

Khi đi uống tôi để điện thoại chế độ im lặng, một người phụ nữ nào đó gọi liên tục cho tôi, tôi gọi lại: “Có chuyện gì?”

Bạch Khiết, hỏi chuyện liên quan đến mình nhưng giọng điệu lãnh đạm như chuyện của người khác vậy: “Tôi biết tôi rất phiền phức, nhưng tôi thật sự hy vọng cậu có thể giúp tôi.”

“Giúp thế nào?” Bạch Khiết vẫn chưa biết chuyện đó sáng nay đã xong rồi.

“Ân Nhiên, tôi đã làm xong bữa tối, cậu qua đây ăn với tôi rồi nói chuyện được không?”

“Mấy giờ rồi mà chị giờ mới làm cơm?”

“Tám giờ.”

“Ồ.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.