Nước Mắt Bồ Công Anh

Chương 85: Chương 85




Đan trở người khi bị ôm chặt vào lòng ai đó, cô đang rất buồn ngủ mà. Huy bật cười nhìn cô gái đang say giấc trong lòng mình. Thật là, cô ham ngủ còn hơn anh nữa.

Nếu ngày thường thì có lẽ anh đã để Đan ngủ thoải mái rồi, nhưng hôm nay thì không thể. Hôm nay là một ngày cực kì, cực kì đặc biệt…

Anh cúi xuống, thì thầm vào tai Đan điều gì đó khiến đôi mày nhỏ nhắn của cô khẽ cau lại.

“ Đăng kí”? Cái gì thế nhỉ? Trong cơn mơ màng, câu nói dài ngoằn ngoèo của Huy rốt cuộc chỉ được Đan tiếp nhận bấy nhiêu.

_ Kí…? – Đan nũng nịu, giọng mơ màng- Anh đăng kí giúp em đi, hay nhờ ai cũng được? – Cô trở người lần nữa, chẳng buồn tới việc mở mắt ra.

Huy dở khóc dở cười nhìn Đan. Anh thật sự muốn đưa tay gõ vào cái trán bướng bỉnh kia. Đăng kí giúp? Em dám sao?

Cuối cùng, mặc dù không tình nguyện chút nào nhưng Đan vẫn phải mở mắt. Nếu không cô có cơ chết vì ngạt mất. Đưa tay đẩy người đang thoải mái hưởng thụ nụ hôn buổi sáng kia ra, Đan đỏ mặt lên tiếng…

_ Sao thế anh?

_ Hôm nay là ngày 7/7! – Huy đều giọng, mắt thấp thoáng tia cười. – 7 năm trước, em có nhớ…

Huy bỏ lửng câu nói, nhưng bấy nhiêu cũng đủ để Đan hiểu hết ẩn ý trong lời nói của anh. Cô nhẹ mỉm cười, gò má đỏ ửng vì e thẹn. Màn mi cong rủ xuống che đi đôi mắt rưng rưng vì xúc động. Thì ra anh vẫn nhớ, hay nói đúng hơn là anh chưa bao giờ quên.

Ngày này 8 năm trước họ đã gặp nhau lần đầu tiên. Cũng chính ngày này 7 năm trước, trong một lần bị Huy trêu sau này cô nhất định sẽ là vợ anh, Đan đã vừa cười vừa tuyên bố, nửa thực nửa không…

“Được, đúng ngày này 7 năm sau, nếu chúng ta vẫn còn bên nhau, em sẽ cùng anh đăng kí kết hôn”

Ngẩng đôi mắt trong veo lên nhìn khuôn mặt thân quen trước mặt, Đan không ngăn mình hôn nhẹ lên má anh. Rốt cuộc, 7 năm sau họ vẫn còn bên nhau…

_ Được! – Môi cô đơn giản kéo lên, dành cho anh nụ cười hoàn mĩ và đẹp đẽ nhất trong ngày…

Bước ra khỏi nơi đăng kí, Huy cầm tay Đan lên hôn nhẹ. Cô hơi giật mình, quay sang nhìn anh. Đan ngẩn người…

Anh rạng rỡ quá! Nắng sớm mai giòn tan hắt lên vai anh sắc vàng huy hoàng và lộng lẫy. Nụ cưởi nửa miệng thường ngày trở nên hân hoan và bừng sáng hơn bao giờ hết. Cảm giác hạnh phúc theo nụ cười của anh chạm vào đến từng tế bào trong cô.

_ Vợ à! Anh yêu em! – Đơn giản, ngắn gọn nhưng quá đủ để diễn tả niềm hạnh phúc trong anh lúc bấy giờ.

Đan lặng lẽ siết chặt bàn tay đang giữ lấy tay mình.

Đúng vậy trên đời này, chỉ cần có anh, chỉ cần cầm tay anh, cô sẽ không cần phải âu lo bất cứ một điều gì nữa cả. Nắm lấy tay anh, cô sẽ đến được cái bến cuối cùng của hạnh phúc. Yêu nhau, xa nhau, tổn thương nhau, nhưng rốt cục đến hôm nay họ cũng đã đến được nơi hẹn ước. Từng dòng cảm xúc bất chợt vỡ ào khiến khóe mi Đan khẽ ướt át, nhưng trên môi nụ cười vẫn vẹn nguyên và tinh khôi, ấm áp cả ngày gió se lạnh.

Cả một ngày dài “trốn việc” để rong ruổi khắp nơi khiến Đan mệt phờ người. Cô đổ sấp người lên giường, chẳng buồn động đậy, lười nhác như một cô mèo nhỏ.

_ Dậy nào, đi tắm rồi ngủ. – Huy cúi xuống cắn nhẹ bờ má phớt hồng của Đan.

Cô định quay sang phản đối, nào ngờ môi đã chạm vào môi Huy.

Bốn mắt lặng lẽ nhìn nhau…

Đan bối rối muốn quay đi nhưng Huy đã nhanh hơn cô một bước. Anh giữ chặt lấy cằm cô, nụ hôn dịu dàng ban đầu dần trở nên mãnh liệt. Anh tham lam, cuống quýt chiếm lấy hơi thở của cô, không cho Đan cơ hội trốn tránh. Trong khi đó, bàn tay còn lại của anh cũng không hề yên phận.

Trong vô thức, Đan bất giác nắm nhẹ tay anh, lực rất yếu nhưng vẫn đủ để Huy nhận thấy. Anh dừng lại tức thì.

Nhìn sâu bào đôi mắt mơ màng của cô, mắt anh loé lên tia sáng đầy khao khát và mãnh liệt. Đan ngơ ngẩn nhìn anh. Dường như với Huy, hôm nay là ngày của cảm xúc. Chưa bao giờ cô thấy anh thoải mái bộc lộ cảm xúc nhiều như hôm nay. Từ nỗi mong chờ khi nói ra lời cầu hôn có một không hai kia. Cầu hôn? Đan nhíu nhíu mày, cứ xem vậy đi. Rồi đến vẻ hứng khởi như một tướng quân khải hoàn trở về khi chính thức cầm trên tay giấy chứng nhận. Và giờ đây là ánh mắt rực cháy nỗi đam mê và khao khát. Liệu có phải, bản ngã cuối cùng của anh là đây?

Ánh mắt anh vẫn chăm chú nhìn cô, tựa hồ như muốn thiêu đốt hết tất cả lí trí trong Đan lúc này, để cô hiểu rằng, anh yêu và muốn cô đến mức nào.

_ Được không em? – Giọng Huy khàn đi, trầm đục.

Đan vòng tay lên cổ Huy, kéo gần khoảng cách giữa hai người, rồi nhẹ nhàng đặt một nụ hôn ấm lên trán anh…

_ Em là vợ anh! – Đan nhỏ giọng, cùng lúc Huy cúi xuống cướp lấy môi cô lần nữa.

_ Phải, em là của anh, mãi mãi! – Huy thì thầm trên môi cô.

Đêm của đắm say, của tin yêu và cả hi vọng. Đêm nay, họ thuộc về nhau. Trong cái huyền hoặc và vĩnh cửu của màn đêm, họ trao nhau những gì trinh trắng và vẹn nguyên nhất. Mãi mãi và mãi mãi, họ là của nhau và chỉ có thể là của nhau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.