Nuôi Dưỡng Thỏ Tiểu Thư

Chương 7: Chương 7




Nghiêm chỉnh cả buổi tối, tinh thần của Mạnh Giai đều hoảng hốt, cho đến khi nhìn thấy cửa nhà càng lúc càng gần, thì cuối cùng cô cũng có loại cảm giác sắp đựơc giải thoát.

Đột nhiên xe quay lại một lúc, hẳn là muốn quay đầu, tâm của cô cũng lập tức căng thẳng, phòng bị mà nhìn về phía người lái xe.

Giang Dĩ Thành không nói gì, chỉ bình tĩnh điều khiển tay lái, nhìn thẳng phía trước.

"Học trưởng, anh muốn làm gì?"

"Về nhà"

"Anh dừng xe, đến nhà em rồi."

Anh không lên tiếng, ngược lại xe đột nhiên tăng nhanh tốc độ.

Thẳng thắn mà nói, anh đã hơi chán nản loại trạng thái tiến một bước, lui ba bước này của hai người, nếu như hôm nay cứ như vậy mà để Mạnh tiểu thỏ rời đi, thì quan hệ của bọn họ sẽ chỉ đảo quanh tại chỗ, có lẽ, anh cũng nên mạnh mẽ hơn một chút, không để cho cô tránh né nữa.

Mạnh Giai giận đến mức ở trên khoá an toàn của cửa xe mà đập hai cái, cắn răng nói: "Giang Dĩ Thành, em chưa bao giờ biết anh vô lại như vậy."

"Ừ"

Cô không dám tin, anh vậy mà lại thẳng thắn thừa nhận?

Cuối cùng, cô thở phì phò mà nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không muốn nói một chữ với người đàn ông ở bên cạnh nữa.

Đợi đến khi xe dừng ở dứơi lầu chỗ ở của Giang Dĩ Thành thì Mạnh Giai tức giận không xuống xe.

Phương pháp của anh rất đơn giản, trực tiếp đưa tay ôm cô ra , dùng chân đá lên cửa xe, sau đó sãi bước đi về phía thang máy.

Mạnh Giai trợn mắt hốc mồm.

Nhớ lúc mới quen học trưởng thì ấn tượng anh cho cô chính là khá lạnh lùng, không thích nói chuyện. Sau khi nhà anh gặp chuyện không may, thì anh trở nên trầm mặc ít lời hơn, thậm chí tăng thêm âm trầm, đối với người luôn là xa cách mà phòng bị.

Mấy năm nay, mặc dù bọn họ vẫn liên lạc với nhau, nhưng bình thường chỉ chat webcam tán gẫu, ngoại trừ cảm thấy lời nói của anh trở nên ác độc, thì cũng không có cảm giác gì khác.

Nhưng mà, tối hôm nay anh lại cho cô quá nhiều kinh sợ, cô đột nhiên hoài nghi người trước mắt không phải là Giang Dĩ Thành mà cô biết.

Đến lúc vào cửa nhà, Giang Dĩ Thành cũng không vội để cô xuống, mà lẳng lặng cúi đầu nhìn người trong ngực.

Vẻ mặt cô như có điều suy nghĩ, không biết đang suy nghĩ gì mà mày nhíu lại, đôi môi hơi trề, cô gặp phải chuyện nghĩ không ra hoặc là trong lòng có bất mãn thì vẻ mặt đều như thế, giống như một con mèo con mê mang và phẫn uất, do dự có nên lộ ra móng vuốt giấu ở trong tay hay không.

Anh ôm cô đến sofa ngồi xuống, cũng thay cô cởi giầy trên chân ra.

Mạnh Giai rốt cục cũng hồi thần lại, đưa tay muốn đẩy anh ra.

Giang Dĩ Thành vội đưa tay buộc chặc, tránh cho cô đẩy ngã xuống.

"Buông em ra." Cô vừa xấu hổ vừa sốt ruột.

Anh như mong muốn của cô mà buông tay ra, Mạnh Giai đưa chân muốn xuống đất.

"Chúng ta nói chuyện một chút."

Động tác của cô ngừng lại, từ từ nghiêng đầu nhìn anh, trầm mặc trong chốc lát, mới nói. "Nói chuyện gì?"

"Nói về chúng ta."

Mặt của Mạnh Giai không nhịn được lại đỏ lên.

"Anh thích em." Anh nhìn chằm chằm vào mắt của cô, nghiêm túc nói.

Cô chớp mắt, không lên tiếng.

"Thích đã lâu rồi." Anh cũng phối hợp đi xuống đất nói: "Cho anh một cơ hội chăm sóc em có được không?"

Lần đầu tiên bị người ta tỏ tình trực tiếp ở trước mặt, đối tượng còn là người mà mình đã từng thầm mến, bỗng Mạnh Giai cảm giác tay chân luống cuống, đôi mắt cũng không biết nên nhìn chỗ nào, trái tim càng lo lắng hơn.

Cho đến lúc vừa rồi, cô còn đang hoài nghi mọi chuyện tối nay đều là do mình nằm mơ, nhưng bây giờ anh lại rất nghiêm túc, đã vậy còn nói từ thích cô, làm cho cô ngay cả muốn làm bộ coi như không có gì phát sinh cũng không đựơc.

Theo lý, cô nên cảm thấy vui mừng, nhưng cô lại làm đà điểu muốn trốn tránh, cô không thích ném quá nhiều tình cảm vào một người, thậm chí là lệ thuộc vào, bởi vì người quan tâm cô đến cuối cùng cũng sẽ rời bỏ cô, ba mẹ, bà nội cũng thế. . . . . .

"Em. . . . . ." Há miệng, rồi lại không biết nên nói gì, cuối cùng ảo não mà cắn cắn môi.

"Em không thích anh sao?" Anh dẫn dắt từng bước.

Thích chứ, thậm chí đã từng thầm mến! Ánh mắt phức tạp của Mạnh Giai nhìn anh.

Giang Dĩ Thành không thể giải thích đựơc nhiều, nhưng ít ra thì có thể khẳng định cô không ghét anh, thở phào nhẹ nhỏm, rồi tiếp tục nói: "Em cũng không ghét anh, như vậy thử lui tới với anh đi."

"Tại sao rõ ràng là anh hỏi em, nhưng lại dùng giọng tuyên bố?" Cô không nhịn được mà hỏi ra nghi vấn trong lòng.

Anh siết chặc cằm của cô, ánh mắt mang theo nụ cười: "Em cứ nói đi?"

Cô cảm giác mình bị người ta đào hố rồi, còn bị người quyết định.

"Quá bất ngờ, anh cho em suy nghĩ một chút đi." Đầu óc cô bây giờ hơi loạn, cần sắp xếp lại một chút.

"Được." Anh khom lưng nhặt giày của cô lên đưa đến cửa, lại mang dép tới, thả xuống dưới chân cô. "Cả đêm xã giao em cũng mệt mỏi rồi, đi tắm, rồi ngủ đi."

"Ừ"

Đi tới cửa phòng tắm thì Mạnh Giai chợt nhớ tới một chuyện."Em không có quần áo ngủ và quần áo tắm rửa."

"Trước mặc của anh đi."

Mạnh Giai cau mày, tuyệt đối không thích đề nghị này của anh.

"Cố chịu đựng một đêm đi."

Cô không đồng ý mà chờ anh, nhưng cũng biết chỉ có thể như vậy.

Giang Dĩ Thành trở về phòng tìm một áo ngủ của mình đưa cho cô.

Mạnh Giai mang theo vài phần bất mãn mà nhận lấy áo ngủ, đi vào tắm.

Từ vòi hoa sen nước chảy ra ào ào, cọ rửa thân thể của cô, cô bụm mặt, vì trước mắt thoát khỏi tình hình mình nắm trong tay mà ảo não rên rỉ.

Lúc này cô tắm có hơi lâu, bởi vì cô không muốn đi ra ngoài quá sớm, không biết phải làm sao mà đối mặt trực tiếp với người đàn ông trong lúc bất chợt ánh mắt trở nên nóng rực.

Anh làm cho cô cảm thấy gặp nguy hiểm, phảng phất mình là con mồi bị anh để mắt tới, mà anh đã suy tính làm sao hạ miệng, hầm hay là thịt kho tàu, để xem anh muốn làm thế nào.

Loại cảm giác này thật sự không tốt, cô cực kỳ không thích.

Sau đó cô liền nghĩ đến một số người trong ngôi biệt thự ở Mỹ, vẫn đối với cô ôm một loại thù địch kỳ lạ, cô vẫn không hiểu mình rốt cuộc uy hiếp ích lợi gì của bọn họ, rõ ràng cô họ Mạnh, người đã đổi tổ tông.

Dùng sức lắc đầu một cái, thở ra một hơi thật dài, cô quyết định không nghĩ nữa, ngủ một giấc thật đã, có lẽ thức dậy sẽ phát hiện chỉ là một giấc mộng mà thôi.

Lau khô nước đọng trên người, nhìn cái áo ngủ mà học trưởng đưa, cô do dự , sau đó từ từ mặc vào, thân thể không nhịn đựơc mà nóng rang. Trong đầu nổi lên nụ hôn và cái ôm nóng bỏng của người đàn ông kia, lòng của cô lại không chịu đựơc mà nhảy loạn.

Đưa tay vỗ vỗ mặt của mình, hít một hơi thật sâu, vuốt ngực, cô kéo cửa ra đi ra ngoài.

"Tắm xong."

Xông tới mặt chính là giọng nói khiến cho cô e sợ lúc này múôn tránh cũng không kịp.

Cô nhắm mắt nhìn sang, "Xong rồi."

"Tới đây, anh giúp em sấy tóc."

Cô nhìn thấy máy sấy trong tay anh, do dự một chút, vẫn là đi tới. Trực giác nói cho cô biết, nếu như cô kháng cự, có thể anh sẽ trực tiếp tới đây bắt người, vì để tránh cho tình huống không đựơc phát sinh, cô vẫn là ngoan ngoãn khuất phục " uy quyền" của anh còn an toàn hơn.

Động tác của Giang Dĩ Thành rất dịu dàng, cũng có chút cứng rắn, trước kia anh chưa từng làm chuyện như vậy, nhưng anh nguyện ý thay đổi vì cô.

Tóc Mạnh Giai rất mềm mại, lộ ra hương bạc hà, cùng với mùi hương trầm dễ ngửi của sữa tắm, rõ ràng hai người đều dùng sữa tắm giống nhau, nhưng từ trên người cô lại ngửi thấy mùi hương dễ chịu cực kỳ mê người.

Cô mặc áo của mình, ngồi ở bên cạnh mình, để cho mình sấy khô tóc dài của cô, loại cảm giác này rất hạnh phúc.

Vẻ mặt của Giang Dĩ Thành mềm mại ấm áp, sau đó phát hiện người kia chắc cảm thấy quá thoải mái, nên ngủ thiếp đi? !

Anh cười một tiếng, không vội ôm cô trở về phòng, mà ôm lấy cô, mở ti vi xem tiết múc đêm khuya một lúc, xác định cô đã ngủ say rồi, mới ôm cô trở về phòng khách.

"Ngủ ngon, tiểu bạch thỏ của anh."

Mạnh Giai ngủ đủ rồi, vừa gãi đầu vừa mở cửa đi ra ngoài thì cô nghe tiếng mở cửa ở bên ngoài.

Bốn mắt nhìn nhau, hai người đều sửng sốt một chút.

"Vừa tỉnh ngủ?" Vẻ mặt Giang Dĩ Thành khó nén kinh ngạc.

Mạnh Giai hiền lành gật đầu, dùng sức cào mái tóc dài, cảm giác mình hơi mất mặt.

"Thế nào?"

"Anh đã ăn bữa ăn tối rồi." Anh nói cho cô biết như vậy.

"Đã hai ngày rồi em không ngủ, nếu không phải là đói bụng, em còn muốn tiếp tục ngủ." Đã như vậy, cô cũng không có gì sợ mà không buông lỏng.

"Anh cho là em đã ăn rồi, sớm biết thì đã giúp em mua một ít thức ăn về rồi."

"Tủ lạnh có đồ không?"

"Chắc là có." Giang Dĩ Thành cũng không xác định, "Anh gọi bên ngoài đưa đến giúp em."

"Em đi xem trước một chút." Mạnh Giai vừa nói vừa đi về phía phòng bếp. "Học trưởng, không cần, tủ lạnh còn có chút nguyên liệu, em tùy tiện làm một chút là ăn đựơc rồi."

"Được." Anh cũng không nói gì nữa, trở về phòng rửa mặt thay quần áo.

Anh thay quần áo ở nhà ra ngoài thì Mạnh Giai đang bưng chén mì ăn.

Anh im lặng, rồi ngồi vào bên kia bàn ăn.

Ăn xong miếng mì cuối cùng, thì cô từ từ thả đũa trong tay xuống, sau đó ngẩng đầu nhìn anh.

Giang Dĩ Thành nhướng nhướng mày, chờ cô mở miệng.

"Thật ra thì, anh cũng không hiểu rõ em." Cô nói rất nghiêm túc.

"À?"

"Em thích cái gì, ghét cái gì, đến tột cùng có bí mật gì, những thứ này anh đều không biết."

"Ở chung lâu thì sẽ biết."

"Mọi người thường thấy đều là mặt tốt đẹp khác của một ngừơi, nhưng không biết mặt không tốt đẹp kia, cho nên sẽ cho rằng đối phương chính là người mình muốn, đưa đến một quyết định sai lầm."

"Em muốn nói anh thích em là một loại ảo giác sao?"

Mạnh Giai không chút do dự mà gật đầu, "Đúng." Hơn nữa bọn họ xa cách bốn năm, trí nhớ sẽ bị tô điểm cho đẹp, loại cảm giác đó thì càng không đáng tin.

Mặc dù nghĩ như vậy trong lòng rất mất mác, nhưng chuyện sai lầm nên sớm dừng lại, đây là cho anh cũng là muốn tốt cho mình.

Giang Dĩ Thành cười , cao thâm khó lường mà nhìn cô, im lặng.

Cô rút tờ giấy ra lau miệng, cúi đầu tránh ánh mắt của anh.

"Học trưởng, chúng ta không thích hợp đâu." Đúng vậy , cho tới nay không phải là cô luôn tự nói với mình như vậy sao?

"Chưa thử qua làm sao biết không thích hợp chứ." Giọng điệu của anh nhàn nhạt, không nghe ra cái gì tâm tình.

"Bỏ đi, không nói nữa, em trở về phòng ngủ." Cô đứng dậy, chén cũng không dọn mà đi về phía phòng.

"Đợi chút."

Tay bị kéo, Mạnh Giai không thể làm gì khác hơn là dừng lại, có chút bất đắc dĩ mà xoay người.

Một giây kế tiếp, cô liền bị người ôm vào trong ngực, trước mắt tối sầm lại, môi đã bị hôn.

Cô muốn giãy giụa, nhưng bị anh đè chặt lại, lưỡi của anh chui vào trong miệng cô, truy đuổi đùa giỡn với lưỡi của cô, dường như muốn đem nó hút vào trong miệng mình vậy.

Bàn tay to của anh quần áo vội vàng vuốt ve thân thể của cô, cuối cùng lại trợt vào bên trong áo, cầm một vú của cô xoa nắn.

Muốn tránh tay càn rỡ của anh, ngược lại làm cho dây áo ngủ bị kéo, trong lòng đột nhiên hoảng sợ. Cô sợ chuyện sẽ không thể vãn hồi, không ngờ theo bản năng mà cự tuyệt.

Giận chạy lên tới não, Mạnh Giai hung hăng dẫm một cước lên chân của anh. "Tại sao?" Cô tức anh, lại tức mình hơn, thế nhưng vì anh dừng lại mà thất vọng.

Giang Dĩ Thành nhíu mi, cố ý kéo tay của cô dán xuống bộ vị đã kích động của anh, hài lòng nghe được cô thở hổn hển, híp mắt nguy hiểm, nhẹ nhàng nói: "Mạnh Giai, không thử một chút làm sao biết chúng ta không thích hợp chứ, ít nhất em cũng cảm thấy được anh rất muốn em?"

"Đây chẳng qua là thú tính, cũng không đại biểu cái gì." Cô cố giữ vững tỉnh táo mà phản bác.

Không ngờ tới cô lại đột nhiên nói ra một câu như vậy , anh không khỏi sửng sốt một chút, rồi chợt khẽ cười.

Anh nhẹ hôn xuống môi cô, "Không, đây là lực hút giữa nam nữ, đừng nói một chút cảm giác em cũng không có."

Mạnh Giai lại giẫm anh một cước, cắn răng nói: "Buông tay, nếu động dục thì đi ra ngoài tìm người khác."

"Em hy sinh một chút là được rồi, quá trễ nên khó tìm người."

Cô tức giận muốn đẩy anh ra, lại khép áo ngủ ngon vào, dùng sức mà buộc lại.

Giang Dĩ Thành chỉ im lặng nhìn cô cười.

Mạnh Giai xoay người muốn đi, lại không cam lòng mà quay lại nhìn chằm chằm anh. "Gần đây có phải hormone của anh bài tiết quá thịnh hay không, sao lại có vẻ như tùy thời dã thú động tình vậy, anh còn nhào lên gặm như vậy, em sẽ tuyệt giao với anh." Nói xong đi hai bước, lại quay lại ."Loại tình huống như anh, em muốn đáp ứng lui tới với anh, chỉ sợ sau một khắc anh sẽ đem em áp lên trên giường ăn sạch sẽ, anh cảm thấy em ngu như vậy sao?"

Lần này cô xoay người đi không có quay đầu lại nữa, trở về phòng trực tiếp đóng cửa, hơn nữa khóa lại.

Bên trong phòng khách, Giang Dĩ Thành ngón trỏ khẽ vuốt ve trên môi mình, trong mắt tràn đầy ý cười. Mạnh tiểu thỏ nổi giận quả thực cực kỳ đáng yêu.

Cô nói một chút cũng không sai, chỉ cần cô gật đầu đáp ứng lui tới, anh sẽ bằng tốc độ nhanh nhất mà kéo người lên giường, dù sao anh cũng đã nhịn lâu như vậy rồi.

Ngược lại không nghĩ tới cô ấy có thể sắc bén mà nhìn ra điểm này như vậy, xem ra trước mắt cô ấy còn chưa muốn thất thân, vậy thì phối hợp với cô ấy thả chậm tốc độ một chút vậy, nếu không tiểu bạch thỏ này phát điên, thì đúng là không biết sẽ có phản ứng kịch liệt gì đây.

Mà Mạnh Giai vào phòng khách, dựa lưng lên trên cửa dùng sức thở hào hển, trong lòng đập thình thịch.

Ngày mai nhất định phải về nhà, ở dưới mái hiên cùng học trưởng nữa, không chỉ là thất thân, lòng của cô sớm muộn cũng sẽ luân hãm hoàn toàn.

Bà nội nói quá đúng, loại đàn ông này phải giữ một khoảng cách an toàn.

Mạnh Giai ở nhà làm ổ hai ngày, Giang Dĩ Thành đã tới hai lần, ngay cả cửa cô cũng không để cho anh vào, không nhìn thẳng.

Đúng vậy, cô đang rất tức giận.

Quan hệ của hai người vốn đang tốt đẹp, đột nhiên anh làm như vậy, khiến cô không biết theo ai, trái tim phiền não không chịu nổi.

Nhất là trong đầu đều sẽ hiện lên hình ảnh bị anh ôm hôn, muốn ném cũng ném không được.

Mạnh Giai cảm giác mình sắp điên rồi, cuối cùng cô quyết định ra cửa đi dạo giải sầu một chút.

Mặt trời bên ngoài rất ác độc, thời gian này tốt nhất là không ra cửa, cô lấy bóp làm mũ che nắng để trên đầu, hy sinh không quay lại nhìn mà thẳng bước đi ra ngoài.

Chính là đi lung tung trên đừơng không có mục đích, ngắm phong cảnh, thấy được người.

Đi đựơc nửa đường, cô mua một chai đồ uống lạnh từ từ uống.

Dùng khăn giấy lau mồ hôi một lần, thuận tay ném vào thùng rác bên đường. Nhìn ghế nghỉ ngơi công cộng ở phía trước, cô bước nhanh tới, đặt mông ngồi xuống.

Nóng quá!

Từ túi trong túi xách cô lấy quạt gió bỏ túi ra quạt cho mình, cảm thấy thoải mái một chút.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.