Nương Tử Cười

Chương 41: Chương 41: Đại hôn (3)




“Phù --” Rốt cuộc Lăng Canh Tân đã lột sạch hỉ phục đỏ thẫm của nàng xuống, thở phào một hơi, nếu không lão nhị nhà hắn sẽ buộc hắn cầm kéo tới.

“Nhị ca.” An Nhược Hảo cầm tay hắn đang định lột sạch cái yếm.

“Tiếu Nhan?” Bây giờ Lăng Canh Tân đã gần tới cực hạn, ước gì lột sạch An Nhược Hảo, nếu không phải thương tiếc, đã sớm đè lên rồi, nhưng lần nào An Nhược Hảo cũng ngăn cản như vậy, buồn bực.

“Nhị ca, bụng ta đau.”

“Sao lại đau bụng?” Lăng Canh Tân nhìn gương mặt nàng quả thật hồng hồng, nhưng đó là phấn hồng, nhìn kỹ vẫn có thể thấy sắc mặt hơi trắng bệch, trong nháy mắt liền hoảng hốt.

“Vốn chỉ hơi đau, nhưng mới vừa rồi liền vô cùng đau đớn, có thể…” An Nhược Hảo hơi áy náy, có chút xấu hổ.

“Rốt cuộc thế nào?” Lăng Canh Tân cầm tay nàng, hơi lạnh, lấy trán mình dí lên trán nàng, lại hơi nóng, “Cảm lạnh rồi hả?”

“Có thể là cái kia đến.” An Nhược Hảo che bụng, mặc dù thân thể này không có vấn đề gì lớn, nhưng kỳ sinh lý vẫn không tốt, sao lại xui xẻo thế.

“Cái gì tới?”

An Nhược Hảo biết hắn mù mờ nghe không hiểu, liền không che che giấu giấu nữa: “Nguyệt tín.”

“À.” Lăng Canh Tân thở phào nhẹ nhõm, đưa tay cởi quần trong của nàng.

“Nhị ca?” An Nhược Hảo kinh hãi, vội vàng che.

“Để nhị ca nhìn một chút, xem rốt cuộc có phải không?”

“Đừng…” Thân thể An Nhược Hảo đang mệt, đâu phải là đối thủ của hắn. Chỉ một phát Lăng Canh Tân tháo quần trong ra, không kiêng dè nhìn nhìn, vừa nhìn thấy phía trên màu trắng có chút hồng. Lại nhìn chỗ sâu trong rừng rậm đen tối cũng có chút màu đỏ chảy ra, hơi bất đắc dĩ.

“Nhị ca lấy đai nguyệt sự cho nàng.” Lăng Canh Tân làm việc này đã quen tay, để An Nhược Hảo nằm xuống, phối hợp đi ra ngoài.

An Nhược Hảo nằm ở đó, nghĩ đến đêm tân hôn lại bị bi kịch như vậy, bị nàng phá hủy như thế, ôi. Hơn nữa, vừa rồi tiểu đệ đệ của nhị ca ý chí chiến đấu sục sôi, đột nhiên bị nàng cắt đứt, sau này sẽ không có vấn đề chứ?

An Nhược Hảo nằm trong chốc lát, Lăng Canh Tân liền ôm một đống thứ vào, nàng loáng thoáng thấy lều con vẫn còn: “Nhị ca.”

“Dùng nước nóng lau trước, chờ nước sơn tra nguội rồi uống.” Lăng Canh Tân đặt chậu nước trước mặt nàng, đưa khăn cho nàng.

An Nhược Hảo thấy hắn đứng thẳng ở đó mà “dịu dàng” nhìn nàng, hắn muốn nàng tắm trước mặt hắn? Mặc dù không phải chưa từng nhìn, nhưng dù sao cũng vẫn ngượng ngùng, mặc dù là phu thê, nàng hơi đứng dậy cũng không biết làm gì, nhận lấy khăn xong liền đứng ở đó.

“Chẳng lẽ nàng muốn nhị ca giúp?” Lăng Canh Tân hơi kinh ngạc, nhưng cười, có chút kích động.

“Không cần không cần.” An Nhược Hảo khoát tay, từ trong kẽ răng nặn ra lời, “Chàng có thể đi ra ngoài trước không?”

Nụ cười của Lăng Canh Tân ngưng trệ, buồn buồn trả lời một câu được rồi đi ra ngoài.

An Nhược Hảo thừa dịp hắn đi ra ngoài vội vàng thay “Thiên sứ” tự chế, tiện thể lấy nước nóng chà xát vết máu trên quần trong, điểm màu đỏ này không phải là lạc hồng, mà là kinh nguyệt. Có ai có thể xui xẻo hơn nàng không, đêm tân hôn…

“Nhị ca.” An Nhược Hảo vừa mở cửa, Lăng Canh Tân đang ngồi ngoài cửa, nàng có thể thấy cảnh hỗn độn trong sân. Làm tiệc mừng, nhưng công việc khắc phục hậu quả ngày mai cũng đủ để cho bọn họ bận rộn.

Lăng Canh Tân nhìn nàng thu thập xong ra ngoài, nhận lấy chậu nước trên tay nàng: “Bên ngoài gió lớn, nàng nhanh đi vào, để nhị ca dọn dẹp thôi.”

An Nhược Hảo nhìn vẻ mặt hờ hững của hắn, trong lòng áy náy, lúng ta lúng túng trở về phòng.

Đợi đến khi Lăng Canh Tân trở về phòng, thấy An Nhược Hảo nằm ở trên giường đưa lưng về phía hắn. Bây giờ ngược lại có thể danh chính ngôn thuận cùng giường chung gối rồi, chỉ có điều bầu không khí đêm tân hôn lại bế tắc. Nhưng hắn nghĩ thê tử của hắn coi hắn là người ngoài, hơn nữa vừa rồi không khí rất tốt, đột nhiên bị cắt ngang, hắn ngẫm nghĩ lại thì trong lòng buồn bực, đây không phải lỗi của hắn, hắn bĩu môi nằm xuống.

An Nhược Hảo nhìn đệm giường đỏ thẫm, nàng có thể cảm nhận được bây giờ trong lòng Lăng Canh Tân cực kỳ khó chịu, vô cùng khó chịu, là bởi vì bị cắt ngang. Nàng nên làm gì? Đêm tân hôn xảy ra chuyện như vậy, cũng không phải lỗi của nàng.

“Nhị ca.” An Nhược Hảo nghĩ một lát, còn không chịu nổi không khí này, trước kia mặc dù có lúc giận dỗi, nhưng đều do Lăng Canh Tân chủ động xin lỗi nàng. Lần này hai bên đều không có lỗi, vậy hãy để cho nàng hạ thấp đầu một lần là được, dù sao thì cũng không đến nỗi đêm tân hôn hai phu thê ầm ĩ mâu thuẫn.

Lăng Canh Tân đang hờn dỗi nhìn chằm chằm cặp nến đỏ trên bàn, thình lình nghe được An Nhược Hảo gọi một tiếng “Nhị ca” mềm mại, trong lòng bỗng yếu mềm rồi.

An Nhược Hảo thấy hắn đưa lưng về sau không nhúc nhích, dứt khoát đưa tay vòng chắc hông hắn, khẽ nhỏm dậy tựa đầu vào hõm vai hắn, lấy lòng gọi: “Nhị ca?”

“Gọi tướng công.” Lăng Canh Tân loáng thoáng cảm thấy hôm nay hắn tuyệt đối chiếm thế thượng phong, trong lòng thầm dễ chịu, mặt nghiêm nghị nói.

An Nhược Hảo chép miệng: “Tướng công.”

Lăng Canh Tân “Ừ” một tiếng, không có phản ứng gì, thật ra thì một tầng thịt dưới da đã cưới đến sắp co rút rồi.

“Tướng công.” An Nhược Hảo đã chuẩn bị lấy lòng thì nịnh hót luôn, giọng nói càng thêm mềm dẻo, đưa tay đi thọc nách Lăng Canh Tân.

Lăng Canh Tân không chịu được ngứa ngáy, bật cười ha ha, xoay người ôm An Nhược Hảo vào trong ngực: “Nương tử.”

“Nhị ca thật có lỗi.”

“Còn gọi là nhị ca.” Lăng Canh Tân bất mãn nói.

An Nhược Hảo gọi nhị ca đã lâu như vây, đột nhiên đổi thành tướng công, đúng là không quen, vội sửa lại: “Tướng công.”

“Lúc này mới ngoan.”

“Đừng nóng giận, nhé?” An Nhược Hảo nhìn cặp mắt đang xoay chuyển của Lăng Canh Tân, không biết đang nghĩ gì, lại nói, “Lần sau bồi thường gấp bội cho chàng?”

“Cái gì?” Hồi lâu sau Lăng Canh Tân mới phản ứng được với nháy mắt ra hiệu của nàng, hóa ra nàng cho rằng hắn bởi vì vậy mà tức giận.

“Chờ nguyện tín của ta qua, chúng ta sẽ bổ sung?”

“Chuyện này không nghi ngờ.” Lăng Canh Tân ôm eo mềm mại của nàng, ngửi mùi thơm đặc biệt trên người nàng, cả người cũng thoải mái, “Nhưng mà…”

“Nhưng mà?” An Nhược Hảo trợn to hai mắt, nhìn Lăng Canh Tân đúng là có điều muốn nói, “Chàng nói đi.”

“Tiếu Nhan, nàng không biết vì sao ta tức giận sao?”

“Không phải bởi vì bị gián đoạn sao, nhưng không phải là lỗi của ta.” An Nhược Hảo thầm nói.

“Khụ, không phải.” Lăng Canh Tân nhìn An Nhược Hảo tỏ vẻ không tin, khóe miệng nhếch ra, “Ta thừa nhận, có một chút, nhưng mấu chốt không phải ở đây.”

“Mấu chốt ở chỗ nào?” Mặc dù trong bụng An Nhược Hảo còn cảm giác đau mơ hồ, nhưng uống sơn tra đã đỡ hơn nhiều rồi, hơn nữa hôm nay còn có lò sưởi ôm, cọ xát đổi tư thế.

“Nàng coi ta là người ngoài.”

“Ta coi chàng là người ngoài khi nào?” An Nhược Hảo ngẩng đầu lên, bĩu môi.

“Vừa rồi, nàng, nàng đuổi ta ra ngoài.” Lăng Canh Tân nhìn dáng vẻ uất ức của nàng, lửa nóng của mình cũng giảm đi một nửa trong nháy mắt.

An Nhược Hảo giống như có vẻ hiểu, hắn nhìn là thói quen, nàng lại ngượng ngùng, mặc dù đã từng lăn ga giường “tượng trưng”, nhưng cũng chỉ từng lăn mà thôi.

“Ta ngượng ngùng.”

“Nhưng thân thể của ta nàng đã nhìn rồi, thân thể của nàng ta cũng đã nhìn rồi, hơn nữa hôm nay chúng ta đã thành hôn còn có gì ngượng ngùng.” Lăng Canh Tân bắt đầu cảm thấy An Nhược Hảo nói cũng đúng, vô lực cãi lại.

“Người ta còn chưa quen.” An Nhược Hảo nhìn dáng vẻ của hắn như dáng vẻ của cô vợ nhỏ, tình hình đảo ngược, tâm tình thật tốt, cọ cọ lên khóe môi hắn.

Mặc dù vừa rồi hai người dây dưa hôn, nhưng khi đó uống rựou, hơn nữa dưới thời khắc tình ý nồng nặc, bây giờ giống hệt lần đầu tiên mang chút đùa giỡn chút lấy lòng y như chuồn chuồn lướt nước, Lăng Canh Tân sờ sờ khóe môi, thoải mái như mèo gãi vậy nhưng lại cảm thấy rất khó nhịn.

An Nhược Hảo nhìn sao không hiểu, nhưng tình hình bây giờ, hắn cũng biết, viên phòng gì đó chỉ có thể lùi lại.

“Tiếu Nhan.” Đột nhiên Lăng Canh Tân cảm thấy hôn cứ như chuồn chuồn lướt nước xa xa như vậy là không đủ, lật người đặt An Nhược Hảo dưới thân, không nặng không nhẹ đè môi lên, thừa dịp An Nhược Hảo định mở miệng nói chuyện đưa đầu lưỡi dò xét vào. Mặc dù kinh nghiệm hôn thực chiến không nhiều lắm, nhưng giải quyết An Nhược Hảo là dư dả rồi, chỉ một lúc sau, An Nhược Hảo bị hôn thở không ra hơi.

“Từ khi nào thì kỹ thuật của chàng tốt như vậy rồi?” Thật lâu An Nhược Hảo mới hết ngộp nói ra một câu, mặt đỏ bừng.

“Chân lưu manh dạy ta.”

“Cái gì chàng cũng nghe hắn!” An Nhược Hảo không nói gì.

“Không có.”

“Chàng còn nghe hắn gì nữa không?”

“Hắn nói lúc gần gũi còn phải như vậy.” Lăng Canh Tân nói xong đưa tay vân vê bầu ngực khẽ nhô lên, xoa bóp một cái rồi tìm xuống phía dưới ấn một cái.

“Hmmm --” quả nhiên kỳ kinh nguyệt cũng là kỳ động dục, AnNhược Hảo cảm thấy mình bị xoa nhẹ rồi đụng xuống như vậy, dường như có chút phản ứng. Nếu như không phải cái kia, nàng nhất định sẽ bổ nhào hắn.

“Tiếu Nhan, chỗ này của ta khó chịu.” Lăng Canh Tân kéo tay nhỏ bé của nàng đặt lên chỗ nào đó, thật ra thì nhìn nàng động tình, lúc này mới lộ mục đích chân thật ra.

An Nhược Hảo không đề phòng đụng phải không nói nàng cũng biết là cái gì, hơn nữa biết tình huống gì sau đó, trong lòng nói một tiếng: chẳng lẽ muốn ta giúp hắn, cọ xát?

“Nhan Nhan, ta khó chịu.” Lăng Canh Tân thừa dịp nàng mơ màng, trực tiếp cởi dây lưng ra, để bàn tay nhỏ bé của nàng cầm tiểu đệ đệ của mình. Tay nàng mềm mại, cảm xúc quả nhiên không giống bản thân, Chân lưu manh nói cũng không tệ lắm, hắn thầm nghĩ.

“Muốn ta giúp chàng?” An Nhược Hảo có chút không tin lại có phần chộn rộn, nàng quay qua nhìn một chút, dáng vẻ trông ngóng không phải đã nói cho nàng biết sao.

“Nhan Nhan, nàng tốt nhất.” Lăng Canh Tân quyết đoán bắt đầu tỏ vẻ đáng yêu *, thừa dịp nàng không chú ý mang theo tay nàng cầm lấy phía dưới, trong miệng còn thoải mái ngâm nga hai tiếng.

(*)Gốc 萌 (manh): bắt nguồn dùng là từ “moe” (萌え) trong tiếng Nhật thường dùng cho những nhân vật trong anime-manga (hoạt hình)萌え đồng âm với 燃え, nghĩa là bốc cháy, tức để biểu hiện tình cảm tha thiết, cháy bỏng với nhân vật. Cho nên moe 萌え trở thành 1 kiểu nói ý chỉ rằng đối tượng được nói đến rất “yêu” (adorable, cute, lovely, etc… nói chung là thay những tính từ khen ngợi) hoặc là biểu hiện rằng người nói rất có cảm tình với đối tượng được nói đến. (by MeteoraX)

An Nhược Hảo nhìn vẻ mặt đáng yêu của hắn càng thêm bối rối, hơn nữa nhị ca có tình nghi “sắc dụ”. Bởi vì hắn mở rộng cổ áo, lộ ra cơ bắp hoàn mỹ, làn da màu lúa mì đường cong rõ ràng lại tràn đầy lực lượng, nhìn cũng có cảm giác an toàn; da thịt này sờ trơn bóng nhẵn nhụi, nhang vân da rõ ràng bụng tám múi sờ lên lại có vẻ cứng rắn, thân hình của hắn không khoa trương như các mãnh nam đã từng nhìn, nhưng lại càng khiến người ta vui tai vui mắt. Dáng người cường tráng khiến nàng muốn chảy nước miếng.

Mặc dù đầu óc An Nhược Hảo còn chưa kịp phản ứng, nhưng cảm xúc trên tay rất chân thật, hơn nữa nàng thật sự nghe lời mà “giúp” hắn.

An Nhược Hảo chỉ cảm thấy cây gậy trong tay càng lúc càng lớn, càng ngày càng nóng, trên đỉnh bắt đầu toát ra thứ màu trắng sữa.

“Nhan Nhan, nhanh lên nữa.” Cả người Lăng Canh Tân cực kỳ thoải mái, lại thúc giục. Hắn nhìn động tác của An Nhược Hảo, mình cũng đi đến gần hôn hai điểm đỏ của nàng, nghe thấy An Nhược Hảo thoải mái rên ngâm, càng thêm ra sức lấy lòng nàng.

“A!” An Nhược Hảo tránh không kịp, chất lỏng phun lên người nàng, tay cũng thế, “Chàng xem!”

“Không có việc gì, ta rửa cho nàng.” Lăng Canh Tân cười nhảy xuống giường bưng nước nóng còn dư lại.

An Nhược Hảo cố gắng xoa xoa tay, lần sau tuyệt đối không giúp hắn, muốn làm tự mình làm, hừ, còn tung tóe khắp người nàng!

“Nhan Nhan, cởi xiêm áo đi.” Lăng Canh Tân cất xong chậu nước lại bò lên giường, nói.

“Này…” An Nhược Hảo nhìn áo trong màu đỏ, đây là lần đầu tiên nàng mặc đấy.

“Cởi thôi.” Lăng Canh Tân nói xong liền thay nàng cởi rồi, ném vào trong chậu nước.

Lúc lâu An Nhược Hảo mới phản ứng kịp, bây giờ nửa người trên của nàng trần truồng, vội vàng dùng tay che chắn bầu ngực, chắn một lúc cảm thấy không đúng, lập tức kéo chăn che lên.

“Nhan Nhan, không cần che, ta xem còn thiếu sao?” Lăng Canh Tân đáng đánh đòn nói, cũng dứt khoát cởi áo lót trên người mình, chui vào trong chăn, ôm lấy thân thể trơn bóng của nàng, lại lấy tay nàng đặt xuống phía dưới mình.

Thật ra lực chú ý của Lăng Canh Tân vẫn tập trung trước ngực An Nhược Hảo, chăn hỉ đỏ thẫm nửa che nửa đậy càng làm nổi bật bầu ngực tròn trắng nõn cao vút, hắn chỉ nhìn là có thể tưởng tượng ra nó mềm mại như thế nào. Hắn nuốt nước miếng, thật sự muốn cắn chúng một miếng.

An Nhược Hảo nghe rõ ràng hắn nuốt nước miếng, động tác trên tay hơi chậm lại.

“Nhan Nhan, nhanh một chút.”

“A.” Tốc độ tay của An Nhược Hảo tăng nhanh, Lăng Canh Tân đã xốc chăn lên, trong thoáng chốc, hai vật tròn khiến người ta yêu thương nhảy ra trước mắt hắn, phía trên hai khối trắng nõn nà giống như hạt đậu chờ hắn thưởng thức. Lăng Canh Tân thấy nàng định che, đã trước nàng một bước cắn lên. Hắn chỉ cảm thấy khoái cảm bên dưới khiến cho hắn hô hấp dồn dập, nhu cầu cấp bách tìm một chỗ phát tiết, liền hung hăng hôn lên, không nặng không nhẹ mà mút hút một bên, còn công bằng nắm bắt bên kia.

Lăng Canh Tân len lén liếc người đang chiến đấu hăng hái vì đệ đệ của hắn, chỉ thấy mắt nàng khép hờ, lông mi dài khẽ rung, cái miệng nhỏ nhắn khẽ mở ra. Hắn mút vào trong chốc lát, chỉ cảm thấy cái miệng nhỏ nhắn ở phía trên mê người hơn, liền buông bầu ngực, hôn lên môi nàng, trên tay cũng không tự giác dò vùng mẫn cảm ở phía dưới cách mấy tầng vải bố, nếu không có nguyệt tín đáng ghét, nếu không có mấy tầng vải bố thì thật tốt, hắn thầm nghĩ.

An Nhược Hảo chỉ cảm thấy cảm giác khác thường trong thân thể càng lúc càng mãnh liệt, nàng thậm chí cảm thấy dưới thân mình bắt đầu ướt át, nàng cũng không biết rỉ ra rốt cuộc là kinh nguyệt hay là chất lỏng khiến người ta che mặt.

An Nhược Hảo che giấu bối rối của mình, trên tay lại thêm ra sức. Mặc dù cách một tầng chăn, cái gì nàng cũng không nhìn thấy, nhưng nàng cảm nhận đầy đủ nó khổng lồ, nóng bỏng, trong đầu không cách nào kiềm chế bắt đầu tưởng tượng hình dạng của nó.

Mà tốc độ tay của An Nhược Hảo đột nhiên tăng nhanh, Lăng Canh Tân quả thật muốn phát ra tiếng kêu, khoái cảm thình lình xảy ra khiến cho hắn muốn giơ cao mông theo bản năng, để lửa nóng của mình càng thêm dán chặt vào tay nhỏ bé mềm mại của nàng. Mà hắn hôn môi An Nhược Hảo, trình độ dây dưa miệng lưỡi cũng dần gia tăng.

Hô hấp của hai người đều bị ảnh hưởng mà rối loạn, cuối cùng An Nhược Hảo chỉ cảm thấy chất lỏng nóng bỏng bắn vào trên tay chấm dứt, mà chăn giường cũng hỏng rồi.

“Ta đi đổi chăn.” Lăng Canh Tân nịnh hót đứng dậy, ôm một cái chăn từ rương lớn ra, không để ý tới An Nhược Hảo đang che đậy, ném chăn cũ ra xa.

“Không rửa sạch đệ đệ của chàng không cho lên giường.” Sau khi An Nhược Hảo rửa sạch tay nói kiên quyết: hôm nay bị hắn hủy một bộ xiêm áo, một chăn mền, lại còn muốn mang tiểu đệ đệ đáng giận của hắn lên.

Lăng Canh Tân cười ha ha, không hề e dè bắt đầu lau đệ đệ của hắn ở trước mặt nàng. Mặc dù An Nhược Hảo cũng đã xem, sờ cũng sờ rồi, nhưng nhìn hắn rửa sạch, vẫn xấu hổ chui cả người vào trong chăn.

“Nương tử, ta xong rồi.” Lăng Canh Tân nói xong trượt một cái chui vào trong chăn, ôm lấy thân thể trần truồng nhẵn bóng của nàng.

“Chàng không tắt đèn hả?”

“A.” Lăng Canh Tân không thể làm gì khác hơn là đứng lên tắt đèn. An Nhược Hảo nhìn đệ đệ của hắn thỏa mãn mà lắc qua lắc lại ở chỗ đó, đỏ mặt buồn bực.

Đợi đến sau khi Lăng Canh Tân “Cơm nước no nê” ôm nàng thỏa mãn đi ngủ, nàng phát hiện đêm tân thôn của bọn họ cứ trôi qua như vậy.

Khụ khụ… Màn kịch nhỏ. Thời gian mọi người có thể cho rằng trước đại hôn, coi như Lăng Canh Tân nằm mơ là được.

An Nhược Hảo: “Nhị ca, đến đây!”

Lăng Canh Tân vô cùng khẩn trương, như lâm đại địch: Dường như Tiếu Nhan muốn ăn hắn!

An Nhược Hảo: “Nhị ca, để Nhan Nhan thương chàng thật tốt nhé.” Đôi tay nhỏ bé đặt lên bờ vai hắn, trượt đến trước ngực, cảm giác tay thật tốt, nếu là hiện đại, có thể làm mẫu nam.

Lăng Canh Tân nới lỏng cổ áo: “Tiếu Nhan, nàng làm gì đấy?”

An Nhược Hảo nhìn dáng vẻ hắn như nàng vợ nhỏ, trong lòng vui vẻ nở hoa, hôm nay nàng muốn đè nam nhân: “Nhị ca, ta muốn ôm ôm.”

Lăng Canh Tân nhìn nàng bĩu môi, nghe lời ôm lấy nàng, sờ cái mông co dãn mười phần của nàng: sờ mông Tiếu Nhan thật tốt. Nghĩ rồi, trên tay lại duỗi ra vuốt ve.

An Nhược Hảo cảm nhận được cử chỉ mờ ám của hắn, xem ra không phải nhị ca không hiểu chuyện nam nữ, thật ra thì trong lòng là một kẻ háo sắc, nhưng hôm nay là lúc đè ngược lại, quyết không thể để cho hắn chiếm thế thượng phong. Tiếu Nhan thừa dịp hắn ôm nàng trên tay, liền vòng hai chân trên cái hông cường tráng của hắn, đưa tay cởi vạt áo, dò trước ngực hắn, sờ đến hai điểm, nhẹ nhàng véo.

“Tiếu Nhan, nàng véo ta làm gì?”

“Không có tình thú.” An Nhược Hảo giận lườm hắn.

“Tình thú?” Lăng Canh Tân cười, “Tiếu Nhan muốn tình thú?”

“Đúng vậy.” Tiếu Nhan buồn buồn suy nghĩ một chút, kế hoạch đè ngược nên bắt đầu từ đầu, chưa nghĩ tới kế sách, phiền não.

Lăng Canh Tân thấy nàng phiền muộn nhìn ngực mình chằm chằm: “Trước ngực nhị ca có hoa?”

“Không có.” An Nhược Hảo nhìn tư thế ôm mình của Lăng Canh Tân, thật ra nếu trên người hai người không có y phục, đó chính là tư thế yêu tuyệt hảo. Nàng nghĩ đến, ôm chặt cổ Lăng Canh Tân, vòng quanh hông hắn bắt đầu cọ cọ trên đùi.

“Tiếu Nhan, rốt cuộc nàng muốn làm gì đây?” Lăng Canh Tân cảm thấy hai khối mềm mại trên ngực nàng cọ xát trước ngực hắn, thật thoải mái.

“Ta muốn ăn chàng!” An Nhược Hảo không định giả bộ, dù sao vốn cũng không phải là tiểu la lỵ thanh thuần gì đó.

Lăng Canh Tân nhìn nàng đột nhiên thay đổi nét mặt, long lanh trong đôi mắt thật to bất ngờ biến thành ngọn lửa, tay nhỏ bé của nàng đã lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai cởi áo hắn.

An Nhược Hảo thấy ở tư thế này không cởi được quần, liền rời khỏi người hắn, tay vừa kéo, đai lưng không có, vừa tung ra, đệ đệ ngẩng đầu nhỏ đi ra: “Chàng, thì ra là chàng giả bộ ngây thơ, chàng xem đệ đệ nhà chàng đã như vậy rồi!”

Lăng Canh Tân cười xấu xa: “Nếu nàng đã phát hiện, vậy ta không cần giả bộ, không phải Tiếu Nhan muốn tình thú sao, ta tới đó!” Lăng Canh Tân giống như mãnh hổ bổ nhào thỏ, lập tức đặt An Nhược Hảo lên giường.

An Nhược Hảo thấy kế hoạch đè ngược của mình bị thất bại, nàng phải làm công! Nàng chợt lật người, ha ha, rốt cuộc Lăng Canh Tân ở dưới thân.

Lăng Canh Tân lại cảm thấy đây là một tư thế cực tốt, hắn thuận tay cởi hết vạt áo của nàng, ha ha, hai viên thịt trắng trẻo lập tức lộ ra ngay trước mắt, ta gặm, ta gặm, ta gặm ta gặm.

“Đau.” An Nhược Hảo trở mình, vỗ vỗ thứ đồ chơi đáng ghét không biết là cái gì.

Lăng Canh Tân chỉ cảm thấy trên trán đau nhói, như bị cái gì đánh, vừa mở mắt, mới phát hiện hắn đang nằm mơ.

An Nhược Hảo: An Gia khốn kiếp, ta muốn làm công, ở trong mộng ngươi cũng không thỏa mãn ta, khốn kiếp!

Lăng Canh Tân: khốn kiếp, ai nói ngươi là mẹ ruột ta, lại để cho ta mừng hụt một vố, còn tưởng được ăn thịt, kết quả là nằm mơ!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.