Nương Tử Cười

Chương 38: Chương 38: Giấy chứng nhận




“Tiếu Nhan, nàng tới xem.” Lăng Canh Tân lấy thư trong tay nàng, cắt đứt suy nghĩ của nàng, lấy một bộ hỷ phục đỏ thẫm từ trong bọc.

“Đẹp quá, thật đẹp.” An Nhược Hảo bị hỉ phục hoa lệ này làm khiếp sợ chỉ biết nói từ này để hình dung.

“Đây là phụ thân gửi về cho chúng ta dùng để thành thân, ta cũng có.” Lăng Canh Tân lấy một món đồ của mình ở trong bọc quần áo, khoa chân múa tay trên thân thể.

An Nhược Hảo vuốt ve tỉ mỉ hai bộ hỉ phục, bộ màu đỏ của Lăng Canh Tân có viền đen, lót trong màu vàng, phía trên vẽ hoa văn hình mây, sắc màu đỏ thẫm khiến người ta thấy thoải mái. Hỉ phục của nàng điểm rất nhiều viên trân châu nhỏ, trên váy áo dùng kim thêu từng tầng hoa văn, lấp lánh rạng rỡ, vô cùng bắt mắt.

“Nhị ca, sao phụ thân mua hỉ phục quý giá như vậy, hơn nữa không phải nhà người bình thường dùng vải bố tự may sao?”

“Đấy chính là phụ thân thương Tiếu Nhan, người biết Tiếu Nhan không biết làm, trước đây người biết Tiếu Nhan không ngốc cũng không biết vui mừng đến cỡ nào, lúc này sao có thể để cho nàng đi học nữ công, tạm thời làm hỉ phục.”

“Cũng phải, muốn để ta làm, đúng là phải đợi đến ngày tháng năm nào đó.” An Nhược Hảo vui rạo rực cầm y phục đứng trước gương đi tới đi lui, mặc dù thấy không rõ ràng, nhưng chỉ cần suy nghĩ một chút đã cảm thấy rất đẹp.

“Tiếu Nhan, mặc vào xem một chút.” Lăng Canh Tân nói xong đã mặc bộ kia của hắn vào, An Nhược Hảo thấy vậy cũng mặc vào.

Hỉ phục này quả nhiên không bình thường, An Nhược Hảo chỉ tùy tiện mặc vào, lập tức nổi bật lên thân thể xinh đẹp mê người của nàng, đường cong lả lướt, hơn nữa hỉ phục còn chiết eo, đường cong bộ ngực càng thể hiện thêm đẹp.

Lăng Canh Tân mặc xong xiêm áo của mình, An Nhược Hảo vừa vặn ngước lên, một gương mặt trái xoan nhìn hắn, đôi mắt sáng kết hợp với làn da trắng hồng, thanh tú hơn bình thường, càng thêm chút quyến rũ: “Tiếu Nhan.”

“Nhị ca.” An Nhược Hảo sửa sang lại cổ áo cho hắn, trước đã từng nhìn Lăng Canh Tân mặc y phục xa xỉ, nhưng ít nhiều vẫn hơi không tương xứng. Hôm nay hỉ phục này dựa theo vóc người của hắn làm, có vẻ Lăng Canh Tân càng thêm tuấn tú, rực rỡ chói mắt.

“Tiếu Nhan, rất muốn hôm nay cưới nàng.”

“Ha ha, nhị ca, cũng không còn bao lâu, chẳng lẽ còn không chờ được hả?”

“Nếu không phải ngày ngày nàng ở bên cạnh nhị ca, sợ rằng đúng là nhị ca không chịu đựng được.”

An Nhược Hảo thầm nghĩ, chính là ngày ngày ở bên cạnh chàng mới sợ chàng không chịu được, không chừng ngày nào đó sẽ ăn nàng sạch sành sanh.

“Tiếu Nhan.” Lăng Canh Tân nhìn hai người đang ôm nhau trong gương, cúi đầu xuống chạm nhẹ khóe môi nàng, bàn tay vuốt ve bộ ngực mềm mại xinh đẹp rất tròn cách y phục.

“Nhị ca.” An Nhược Hảo ôm chặt hông hắn, nụ hôn của hắn khiến cho nàng hơi hít thở không thông, mình sắp không chịu nổi vội vàng đẩy hắn ra.

“Tiếu Nhan, ngày mai là tết nguyên tiêu, nhị ca dẫn nàng lên trấn trên chơi, thế nào?” Lăng Canh Tân suy nghĩ một chút, là mình quá nóng lòng. Nhưng có một số việc muốn làm, tính toán tết nguyên tiêu chắc không có người rảnh rỗi đi làm chuyện không hợp thời như vậy.

“Được.” Tính toán thời gian, An Nhược Hảo đã không đi trấn Cổ Nhạc được hai tháng rồi, “Tết nguyên tiêu nhất định náo nhiệt.”

“Đó là đương nhiên.” Lăng Canh Tân cười hề hề như ăn trộm.

“Nhị ca, nét mặt của chàng nói cho ta biết, tết nguyên tiêu này có mờ ám.”

Lăng Canh Tân chột dạ vội vàng khoát tay: “Không có, không có.”

“Nói!” An Nhược Hảo lại gần Lăng Canh Tân, vặn chặt cánh tay của hắn.

“Tiếu Nhan, để cho nhị ca giữ chỗ hấp dẫn nhất lại, ngày mai sẽ nói cho nàng biết.” Lăng Canh Tân xin khoan dung.

An Nhược Hảo liếc nhìn hắn, mặc dù trong lòng rất hiếu kỳ như côn trùng cào, nhưng Lăng Canh Tân khó có được tình thú, phải khích lệ một chút: “Trước hết bỏ qua cho chàng, xem ngày mai chàng có tiết mục gì hay.”

Ngày hôm sau ăn cơm trưa xong, hai người liền chuẩn bị ra cửa. Trước khi ra ngoài, Lăng Canh Tân cắm một cành dương liễu trên khung cửa, lại bày một chén cháo đậu, cắm đôi đũa mới ra cửa.

Các thôn dân của thôn Thuấn Thủy cũng ra cửa, tụm năm tụm ba trên đường kết bạn hét lớn đồng hành, rất náo nhiệt.

An Nhược Hảo vừa đi vừa hỏi: “Vừa rồi làm gì đó?”

“Được gọi là tế môn, tế hộ, chính là trừ tà cầu phúc.”

“A, vậy ta thấy bọn họ cắm một cây trúc dài ở ruộng, lại treo một cái đèn, cũng là cầu phúc sao?” An Nhược Hảo thành đứa nhỏ tò mò.

“Được gọi là ‘chiếu điền tàm *’, có thể dự đoán tình hình thủy tai hay hạn hán một năm, hy vọng năm nay là năm được mùa.” Lăng Canh Tân cười.

(*) chiếu điền tàm: là phong tục của Trung Quốc cổ, vào rằm tháng giêng, dùng đèn lồng treo trên cây trúc cắm giữa đồng, nếu ngọn đèn vượng thì năm sau được mùa.

“Sao nhà chúng ta không treo?”

“Đã treo.”

“Lúc nào?”

“Giờ Dần hôm nay.” dieenddaanleequuydoonn

“Sao chàng không gọi ta, ta đã bỏ lỡ!” An Nhược Hảo dẩu môi đập hắn.

“Ta thấy nàng ngủ rất sâu, hơn nữa quá xa nên không bảo nàng.”

An Nhược Hảo còn lâu mới để ý tới lời giải thích này: “Lần sao chàng phải gọi ta.”

“Biết, ta biết rõ Tiếu Nhan nhà ta thích nhất là tham gia náo nhiệt.”

“Hừ, còn không biết là khen ta hay chê ta.”

“Đương nhiên là khen.” Lăng Canh Tân quẹt quẹt mũi nhỏ của nàng, “Cẩn thận.”

An Nhược Hảo bị Lăng Canh Tân kéo nhanh ra khỏi giữa đường, xe ngựa của Viên gia chạy vội qua, văng lên một bãi nước tuyết, ven đường không một người nào may mắn thoát khỏi.

Mọi người nhìn xe ngựa đã chạy xa kia, vốn định chửi ầm lên, nhưng hôm nay là mười lăm tháng giêng, không nên vì chuyện này thành xui xẻo, chỉ có thể đến bên cạnh suối trong lau bùn nhão trên người.

“Tiếu Nhan, nàng đừng cử động, nhị ca lau cho nàng.” Lăng Canh Tân kéo cánh tay An Nhược Hảo, chỉ sợ nàng trượt chân té xuống sông.

“Viên Phú Cảnh sao vậy?”

Lão bá ở bên cạnh thở dài: “Ta nghe nói Viên thiếu gia được một vị đại quan ở kinh thành thưởng thức, chờ sau tháng giêng muốn theo vào kinh thành làm phụ tá."

Khó trách gần đây Viên Phú Cảnh không tới làm phiền nàng, thì ra dính vào quan lớn. Nhưng nàng còn rất kinh ngạc: “Viên Phú Cảnh này lợi hại từ lúc nào vậy?”

“Ai biết được. Nhưng dù sao cũng là người đọc sách đầu tiên của thôn ta, hắn có tiền đồ rồi, thôn Thuấn Thủy chúng ta cũng thơm lây.” Mặc dù lão bá hơi bực, nhưng vẫn mỉm cười, vui sướng của tết nguyên tiêu hòa tan buồn bực vừa rồi.

“Nhị ca, Viên Phú Cảnh này mới mười sáu tuổi, không phải muốn thi cử nhân sao?”

“Hắn vừa vào kinh, đâu còn cần thi cử nhân nữa, nghe nói vị quan lớn kia khó lường.”

“Ừmh, ta hiểu rồi, không phải là tìm một chỗ dựa để dễ làm quan sao.” An Nhược Hảo đột nhiên hiểu ra.

“Chỉ có điều, chuyện quan gia vẫn nên ít nói thì tốt hơn, nếu không vô cùng có khả năng dẫn lửa lên người, Tiếu Nhan, về sau đừng nói lung tung.” Lăng Canh Tân nhìn trái nhìn phải, không có khác thường, “Đợi lát nữa vào trong trấn, cũng đừng đi lung tung, chúng ta đi dạo xong sẽ trở về.”

“Được.” Tham ô có khắp nơi, An Nhược Hảo đã sớm quen thuộc, nhưng kể từ sau khi Lăng Canh Tân được mở mang kiến thức bằng chuyện của Ngô gia thì bắt đầu cẩn thận, nàng cảm giác là lạ. Nhưng trong lòng nghĩ cũng không có gì kỳ quái.

Đến trấn Cổ Nhạc, đã là giờ Mùi canh ba, trên chợ đã rất náo nhiệt rồi. Trên phố treo đèn lồng khắp nơi, đèn đuốc rực rỡ toàn thành xem hoa mắt.

“Nhị ca, bên kia có múa lân sư rồng!” An Nhược Hảo kéo Lăng Canh Tân đi tham gia náo nhiệt.

“Tiếu Nhan, chậm một chút, nhiều người như vậy, đừng ngã.”

“Ở đây có đi cà kheo!” An Nhược Hảo hào hứng phấn chấn chạy tới chạy lui, lúc ở hiện đại nàng chỉ được xem ở trên ti vi, thực tế như vậy đúng là lần đầu tiên, “Cái này là cái gì?” die.end/danle equ.uydonn

“Cái này gọi là múa chèo thuyền.” Lăng canh Tân giải thích.

Chờ An Nhược Hảo đi dạo đến mệt rồi, mua ít thức ăn ở bên đường, cơm tối giải quyết như vậy. Nhưng quà vặt tết nguyên tiêu đắt hơn bình thường, may mà Lăng Canh Tân biết nàng thích ăn hàng, mang theo không ít tiền bạc, nếu không An Nhược Hảo đúng là không được ăn rồi.

Bọn họ cứ đi dạo như vậy, ngày đông ngắn, qua giờ Dậu, bóng đêm liền bao phủ xuống. Các cửa hàng treo đầy đèn vòng khổng lồ, đèn cây, đèn trụ các loại, trong lúc nhất thời đèn đuốc sáng trưng, sáng như ban ngày.

Bỗng nhiên, góc phố khác truyền đến tiếng hát loáng thoáng: “Đông phong dạ phóng hoa thiên thụ, canh xuy lạc, tinh như vũ.” (1)

“Nhất khúc sanh ca xuân như hải, thiên môn đăng hỏa dạ tự trú.” (2)

“Đăng hỏa gia gia hữu, sanh ca xử xử lâu.” (3)

“Nguyệt thượng liễu sao đầu, nhân ước hoàng hôn hậu…” (4)

(1): Trích trong bài từ ‘Thanh ngọc án’ thời kỳ Nam Tống, Kim.

Gió đông thổi làm nở ngàn cây hoa,

Cuối cùng rơi rụng, như mưa sao.

Mô tả những đèn treo được ví như ngàn cây hoa nở, bay lên trời rồi rụng xuống như sao.

(2) và (3) Không tìm được nguồn. Dịch tạm:

(2): Một khúc sênh ca xuân như biển,

Ngàn ngọn đèn khiến đêm giống như ban ngày.

Mô tả cảnh treo đèn lồng tết nguyên tiêu bên Trung Quốc.

(3): Nhà nhà treo đèn

Sênh ca khắp chốn.

Sênh ca = tiếng sênh. Sênh là một loại nhạc cụ, ngày xưa làm bằng quả bầu, khoét 13 lỗ, trong có máng đồng thổi ra tiếng.

(4): Trích trong một bài từ theo điệu “Sanh tra tử”. Không có tác giả nào nhận. Tương truyền từ đời Tống.

Bản đầy đủ:

Khứ niên nguyệt dạ thì, họa thị đăng như trú.

Nguyệt thượng liễu sao đầu, nhân ước hoàng hôn hậu

Kim niên nguyên dạ thì, nguyệt dữ đăng y cựu;

Bất kiến khứ niên nhân, lụy mãn xuân sam tụ!

Bản dịch tạm:

Rằm tháng riêng ra rồi, chợ hoa đèn tỏ rạng.

Trăng lên đầu ngọn liễu, người hẹn sau chạng vạng.

Rằm tháng riêng năm nay, trăng cùng đèn vẫn sáng;

Chẳng thấy người năm ngoái, áo xuân lụy lai láng!

Đại ý bài từ là tả cảnh lẩn tình của một đôi trai gái, sau khi ly biệt mà vẫn nhớ lại cảnh hội ngộ cùng nhau.

“Nhị ca, đây là âm thanh gì vậy?”

Lăng Canh Tân cười đến sâu xa: “Ta dẫn nàng đi xem.”

“Được.”

Lần này, Lăng Canh Tân chạy đi còn nhanh hơn an Nhược Hảo, giống như phía trước có bảo bối.

“Hả, là hí khúc *.” An Nhược Hảo đến sân khấu trước mặt liền nghe thấy trên đài hát í í ồ ồ, nàng mơ hồ còn có thể nghe hiểu được, bài hát này chính là chuyện xưa về tình nhân gặp nhau khi ngắm hoa đăng ở tết nguyên tiêu, vừa gặp đã yêu liền đính ước.

(*) hí khúc: ca kịch xuất hiện từ thời Tây Hán – Trung Quốc.

“Tiếu Nhan, bên này.” Lăng Canh Tân tự nhiên kéo nàng xuyên qua đám người, sao buổi chiều không phát hiện hắn tìm đường lợi hại như vậy, An Nhược Hảo thật sự muốn xem rốt cuộc là bảo bối gì.

“Nhị ca, chúng ta xếp hàng ở đây làm gì?” An Nhược Hảo nhìn thấy nhiều người đang đứng trước một người giống như thầy tướng số lĩnh một tấm thẻ màu đỏ, trên đó viết “Long phượng thiếp.”

“Long phượng thiếp là cái gì?” An Nhược Hảo hỏi.

“Tiếu Nhan.” Đột nhiên Lăng Canh Tân đắm đuối đưa tình nhìn nàng.

“Sao, sao vậy?” An Nhược Hảo bị hắn làm khẩn trương, đầu lưỡi cứng lại.

“Tiếu Nhan, nàng đồng ý gả cho ta có đúng không?”

“Sao giờ lại nói chuyện này?” An Nhược Hảo đưa mắt nhìn quanh, ngượng ngùng cúi đầu.

“Tiếu Nhan, lĩnh long phượng thiếp, chúng ta chính thức là phu thê.”

“Hả?” An Nhược Hảo kinh hãi.

“Nàng không muốn?” Vẻ mặt Lăng Canh Tân bi thương.

“Không, không phải.” An Nhược Hảo không nhìn nổi dáng vẻ thương tâm của hắn, rõ ràng là đại nam nhân, nàng nhìn vẻ mặt này còn đau lòng muốn chết.

“Vậy nàng đồng ý?”

“Ừ.” An Nhược Hảo đỏ mặt cúi đầu xuóng, Lăng Canh Tân mặc kệ ánh mắt xung quanh, vui mừng ôm nàng hôn thật lâu. Hôn lần này không giống lúc trước, dù sao cũng trước mặt mọi người, mang theo chút kích thích, An Nhược Hảo bị hắn hôn đến đầu óc choáng váng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.