Nương Tử, Vi Phu Bị Người Bắt Nạt

Chương 78: Chương 78




Ads “Hiền vương phi, làm gì vội vã như vậy, không bằng ở lại cùng nói chuyện phiếm với chúng ta đi, cũng coi là tăng chút tình cảm!”

Diêu Hương Vân thân hình khẽ chuyển đã đứng chắn trước mặt Nhan Noãn Noãn, cản trở nàng ra về, trên gương mặt xinh đẹp là nụ cười hữu hảo, bất quá thì sự khinh miệt cùng chán ghét trong đáy mắt cũng không hề che giấu.

“Đúng vậy, tuổi tác chúng ta cũng không sai biệt lắm, trước đây chưa có dịp nói chuyện với Hiền vương phi, hôm nay gặp mặt, Hiền vương phi sẽ không nể mặt mà ra về như vậy chứ?”

Diêu Hương Vân vừa nói xong, Văn Dao lập tức phụ họa, rõ ràng trong lòng thập phần thống hận Nhan Noãn Noãn khiến huynh trưởng trọng thương nhưng lại không thể không cười cười nói nói với nàng.

Nhan Noãn Noãn lạnh lùng nhìn vào đám người như hổ rình mồi, trong lòng không khỏi cười lạnh. Nói chuyện phiếm? Tăng thêm tình cảm? Những lí do như vậy cũng có thể nói ra, bọn họ không thấy ghê tởm sao?

Khóe miệng Nhan Noãn Noãn cong lên thành nụ cười châm chọc, thờ ơ nói: “Chủ nhân cũng không nói muốn chúng ta ở lại, chúng ta sao có thể vô liêm sỉ ở mãi không đi?” Hàm ý rất rõ ràng là ám chỉ đám người Diêu Hương Vân vô sỉ, không biết xấu hổ.

Sắc mặt đám người khẽ biến, trừng mắt nhìn Nhan Noãn Noãn cùng Diêu Hương Vân, Văn Dao.

Tư Đồ Tử Ngôn nheo mắt nhìn Nhan Noãn Noãn, trong đôi mắt đen lấp lóe từng đợt tinh quang, cao thâm khó dò.

Từ lần đầu tiên gặp mặt đến lần thứ hai đối đầu, cộng thêm cả lần này, Nhan Noãn Noãn trước mặt khiến hắn cảm thấy những tin tức hắn nhận được trước đây hoàn toàn không đúng với thực tế.

Một hai lần thì hắn có thể nghĩ là Nhan Noãn Noãn giả bộ để mình chú ý tới nàng ta. Nhưng mà hết lần này đến lần khác, Nhan Noãn Noãn này luôn đối đầu với hắn, muốn hắn không hoài nghi những tin đồn trước giờ về Nhan Noãn Noãn là chuyện không thể!

Chẳng lẽ sự yếu đuối, nhu nhược trước kia của nàng ta mới là giả?

Tư Đồ Tử Ngôn không thể không thừa nhận, Nhan Noãn Noãn nhanh mồm nhanh miệng thật sự khiến người ta tức giận nhưng lại giống như đóa hồng có gai, kiều diễm mê hoặc khiến người ta không thể không bị thu hút, mặc kệ cả người đầy gai thì trên người nàng cũng tản ra khí chất tao nhã vô cùng.

Nhan Noãn Noãn, đến tột cùng thì đâu mới là bộ mặt thật của ngươi?

Ánh mắt Tư Đồ Tử Ngôn trầm xuống, ánh mắt lên xuống nhìn Nhan Noãn Noãn đầy ý nghiên cứu, dò xét.

Chỉ là rất nhanh sau đó, thân hình xinh đẹp của Nhan Noãn Noãn đột nhiên bị một tòa tường thịt cao lớn che mất.

Tư Đồ Tử Ngôn không hờn giận nhíu mày, ngẩng đầu lên thì thấy gương mặt khủng bố đến cực điểm của Long Trác Việt, đáy mắt xẹt qua tia chán ghét, rất nhanh ngoảnh mặt về phía khác.

Long Trác Việt sau khi chuyển đồ ăn ra xe vào thì thấy đôi mắt sắc mị của Tư Đồ Tử Ngôn nhìn chằm chằm Nhan Noãn Noãn, không vui chắn trước người nàng. Đúng vậy, chính là cái ánh mắt sắc sắc mị mị kia dừng ở trên người Noãn Noãn như thể muốn dính hẳn lên người nàng vậy.

“Con thỏ chết, Noãn Noãn là nương tử của người ta nha, ngươi không được nhìn nàng như vậy!”

Phụt… Tư Đồ Tử Ngôn thiếu chút nữa hộc máu, gương mặt tuấn mỹ phẫn nộ, bất quá thì người khác nhìn vào cũng nhận ra hắn đang chột dạ. Lời này của Long Trác Việt chẳng phải là muốn nói Tư Đồ Tử Ngôn có ý đồ với Nhan Noãn Noãn sao?

“A, Vương gia cứ nói đùa, cho dù người có coi Nhan Noãn Noãn kia là bảo vật thì ta xem nàng ta cũng thật chướng mắt!”

Tư Đồ Tử Ngôn ngạo mạn liếc nhìn Nhan Noãn Noãn, ánh mắt đầy khinh thường. Hắn chính là đang muốn nói cho những người khác biết hắn sẽ không bao giờ chú ý tới Nhan Noãn Noãn, cũng là đang muốn tự nhắc nhở bản thân mình không được để nàng thu hút.

“Noãn Noãn chính là bảo bối của người ta, con thỏ chết chỉ có thể xứng với con thỏ chết, không cho phép ngươi nói xấu Noãn Noãn!” Long Trác Việt trừng lớn mắt như hai cái chuông đồng, ánh mắt hừng hực lửa giận thiêu đốt.

Sắc mặt Tư Đồ Tử Ngôn xanh mét như bị ngạt nước lâu, gương mặt bình tình phút chốc vặn vẹo như thể sắp bùng phát.

“Vương gia, người hết lần này tới lần khác vũ nhục ta, người không biết cái gì gọi là quá đáng sao?”

Con thỏ chết, con thỏ chết… Tư Đồ Tử Ngôn hắn sống hơn hai mươi năm trên đời chưa bao giờ bị người khác gọi hắn như vậy, tên ngốc đáng giận này thật sự nghĩ hắn không dám ra tay sao?

Nhan Noãn Noãn từ phía sau Long Trác Việt bước lên, lạnh lùng nhìn Tư Đồ Tử Tử Ngôn nói: “Tư Đồ công tử bất kính với Vương gia cũng không cảm thận quá phận sao?”

Tư Đồ Tử Ngôn thấy thái độ Nhan Noãn Noãn đối với mình không hề có hảo cảm nhưng lại đối với Long Trác Việt ôn nhu, dịu dàng, thái độ cách xa nhau đến vạn dặm, nhất thời không nói nên lời: “Nhan Noãn Noãn, ngươi…”

Đúng lúc này, một nha hoàn tướng phủ vội vàng chạy tới hành lễ nói: “Các vị tiểu thư, công tử, chủ nhân nhà nô tỳ đã chuẩn bị trà và điểm tâm, mời các vị tới hoa viên thưởng trà!”

Người tới không phải ai khác mà chính là nha hoàn tâm phúc bên người Bạch Vũ, nàng ta bận một bộ trang phục màu đỏ lửa.

“Tiểu thư nhà ngươi đã khỏe chưa?” Diêu Hương Vân thân thiết hỏi, hàm ý rất rõ là mình với Bạch Vũ chính là tỷ muội thân thiết.

Nha hoàn nọ hành lễ, cười nói: “Tạ Diêu tiểu thư quan tâm, tiểu thư nô tỳ sau khi nghỉ ngơi đã tốt hơn nhiều rồi ạ! Tiểu thư nghĩ khó khăn lắm mới có dịp tề tựu với các vị nên cảm thấy băn khoăn, lệnh cho nô tỳ đến xem, nếu các vị chưa về thì mời các vị đến hoa viên phía sau thưởng trà!”

“Được vậy thì còn gì tốt hơn!” Văn Dao lên tiếng, ánh mắt làm như vô tình lướt qua Nhan Noãn Noãn.

Đôi mắt đẹp chợt lóe tinh quang, Nhan Noãn Noãn rất nhanh liền hiểu được dụng ý trong đó. Bạch Vũ sớm đã dự liệu là bọn họ sẽ không về sớm nên mới sai người chuẩn bị trà cùng điểm tâm mời bọn họ. Gặp mặt chỉ là vẻ bề ngoài, muốn chèn ép nàng mới là mục đích chính. Xem ra đám người này sớm đã có ý định ra oai phủ đầu với nàng rồi. Chỉ là bọn chúng không nghĩ được nàng lại bắt Bạch Vũ đàn suốt một đêm, khiến nàng ta chịu bao nhiêu ủy khuất. Xem ra Bạch Vũ này cũng muốn đối phó với nàng!

“Tiểu thư còn nói, rất khó mới được Hiền vương phi ghé chơi, vạn lần không thể chậm trễ, đặc biệt dặn nô tỳ phải mời bằng được Hiền vương phi tới!”

Giọng nói của nha hoàn nọ vừa lọt vào tai Nhan Noãn Noãn, nàng không kìm được nở nụ cười lạnh, hồng môn yến xem ra bây giờ mới chính thức bắt đầu a!

Không đợi Nhan Noãn Noãn lên tiếng, Diêu Hương Vân thập phần vô sỉ kéo cánh tay Nhan Noãn Noãn nói: “Đó là đương nhiên rồi!”

Cánh tay Diêu Hương Vân kéo Nhan Noãn Noãn khẽ dùng sức, ỷ vào nội lực của bản thân khiến Nhan Noãn Noãn không thể thoát ra, chỉ có thể để mặc Diêu Hương Vân kéo đi.

Nha đầu, lão nương còn chưa nói gì mà ngươi đã tùy tiện lên tiếng làm chủ, dù có muốn khi dễ nàng cũng không nên bộc lộ rõ ràng như vậy chứ? Nhan Noãn Noãn ở trong lòng thầm mắng, cước bộ chậm rãi đi theo Diêu Hương Vân. Nàng ngược lại muốn nhìn xem đám người này định làm gì để giáo huấn nàng?

Quần ẩu? Bọn họ cũng không phải ngu xuẩn, vừa rồi thái độ với nàng Liễu Bình Dịch vô cùng cung kính, tuy rằng bọn họ không rõ nguyên nhân nhưng với thân phận Trấn quốc tướng quân của Liễu Bình Dịch, bọn họ có muốn làm càn cũng không dám.

Định nhục nhã nàng? Nhan Noãn Noãn trong lòng thầm khẳng định, chắc chắn là bọn họ muốn làm nàng chịu nhục rồi!

Ánh trăng màu bạc mông lung chiếu trên con đường nhỏ dẫn tới hậu hoa viên. Cả đám người nối đuôi nhau, thỉnh thoảng lại vang lên thanh âm nói chuyện rất nhỏ.

Long Trác Việt khẩn trương đi bên cạnh Nhan Noãn Noãn, bàn tay to lớn gắt gao nắm chặt bàn tay nhỏ của Nhan Noãn Noãn.

Nhan Noãn Noãn cảm nhận được Long Trác Việt ở bên cạnh đang run rẩy, biết là hắn sợ hãi nên dùng sức nắm chặt bàn tay to lớn của hắn, nghiên đầu ôn nhu cười nói: “Việt Việt, đừng sợ!”

Ánh trăng nhu hòa chiếu trên gương mặt Nhan Noãn Noãn khiến cả thân người nàng tràn ngập nhu tình, Tư Đồ Tử Ngôn nhìn thấy, trong lòng không khỏi cảm thấy áp lực, bất giác sinh ra cảm giác nghi hoặc, trong lòng không khỏi gợn sóng.

Long Trác Việt cúi đầu nhìn đôi mắt mộng ảo của Nhan Noãn Noãn so với trời đêm càng đẹp hơn cả, lại nhìn sắc môi nàng phiếm hồng, lời nói nhu tình khiến người ta cảm động, khóe miệng không nhịn được cong lên, gật đầu thật mạnh.

Đoàn người dưới sự dẫn đường của nha hoàn áo đỏ rất nhanh đi tới một lương đình.

Trong đình, Bạch Vũ một thân váy đỏ, mái tóc đen dài buông tới tận thắt lưng, nhẹ bay trong gió đêm, một vài sợi tóc cuốn lên gương mặt xinh đẹp, hàng mi dài khẽ chớp như hồ điệp vỗ cánh, làn da dưới ánh trăng trong suốt như gốm sứ.

Bạch Vũ yên lặng ngồi trong lương đình giống như tinh linh dưới ánh trăng, sinh đẹp tuyệt trần.

Nhan Noãn Noãn không thể không thừa nhận, Bạch Vũ rất đẹp, nàng ta yên lặng như vậy thật giống đóa hoa trong sớm mai, thanh nhã vô cùng. Qủa không hổ danh kinh thành đệ nhất mỹ nhân! Tiếc là dung mạo như hoa như ngọc đó lại không có được một tâm hồn đẹp tương xứng!

“Tiểu thư!”

Nha hoàn nọ tiến lên gọi nhỏ, Bạch Vũ đang chuyên tâm pha trà nghe thấy tiếng nàng ta liền ngẩng đầu nhìn đoàn người, nở nụ cười mê người đứng lên: “Ta còn tưởng mọi người về hết rồi, thật may mà kịp thời sai người giữ lại, tối nay chưa tiếp đãi tốt khiến trong lòng vẫn luôn băn khoăn!”

“Vũ nhi, chúng ta đều đã quen thuộc, nàng không cần khách khí như vậy, sức khỏe quan trọng hơn!” Diêu Hương Vân vừa nhìn thấy Bạch Vũ liền buông lỏng cánh tay Nhan Noãn Noãn, đi đến bên cạnh Bạch Vũ nói.

Bạch Vũ nhìn nàng ta, khẽ nở nụ cười như bách hợp.

“Nói gì thì cũng là lần đầu tiên Hiền vương gia cùng Hiền vương phi tới chơi, khách quan trọng hơn, ta nhất định phải tiếp đãi hết mình mới phải lễ!” Thanh âm dịu ngọt phiêu diêu như tiếng chuông gió.

Khóe miệng Nhan Noãn Noãn giật giật, nàng rõ ràng nhận ra khi nói câu cuối cùng kia, Bạch Vũ gần như là nghiến răng nghiến lợi.

“Ha ha, Bạch tiểu thư khách khí rồi, chúng ta ăn rất ngon, chơi rất vui, tâm tình rất tốt, đều là tướng phủ chiêu đãi rất chu đáo!” Nhan Noãn Noãn thản nhiên nói.

Lời của nàng không thể nghi ngờ gì chính là cây kim đâm vào lòng Bạch Vũ, nghĩ tới đêm nay mình chịu nhục, nét cười trên mặt phút chốc trở nên cứng ngắc, bất quá thì rất nhanh khôi phục lại vẻ tự nhiên.

“Như vậy thật tốt, Vũ nhi sợ chậm trễ tiếp đón khiến Hiền vương phi trách tội!” Bạch Vũ cười nói, ngưng lại một chút lại nói tiếp: “Mọi người đừng đứng nữa, mau ngồi đi. Người đâu, mau châm trà!”

“Dạ tiểu thư!” Nha hoàn áo đỏ lập tức đáp lời.

Mọi người nghe vậy liền đi vào trong lương đình.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.