Ôm Nhầm Thiếu Gia Giả Được Sủng Ái Mà Không Tự Biết

Chương 6: Chương 6: Muốn gặp lại




Nghiêm Thanh Viên về đến nhà, đứng trước cửa thấp thỏm không yên.

Hôm nay cậu đã làm một việc rất lớn gan vì kích kích động, đến lúc quay về cảm thấy hai chân đều nhũn ra.

Đứng ở cửa, nhìn cổng lớn, đèn vẫn còn sáng.

Theo hiểu biết của cậu đối với anh hai, cậu còn có thể nhìn thấy mặt trời ngày mai ư?

“Quay về rồi sao vẫn luôn không vào?” Lúc Nghiêm Thanh Viên đang vô cùng rối rắm, cửa đột nhiên bị mở ra, vang lên răng rắc một tiếng dọa Nghiêm Thanh Viên run run lên.

Lúc cậu nhìn lên thì thấy khuôn mặt vô cảm của anh hai, sắc mặt ngay lập tức cứng đờ, theo bản năng bắt đầu run run.

Nghiêm Trạch Thanh vốn dĩ sắc mặt đang không tốt, nhìn Nghiêm Thanh Viên sợ đến như vậy thì sự tức giận liền giảm một nửa một cách khó hiểu, thậm chí có chút muốn cười.

Biết bản thân sẽ nhút nhát đến như vậy, vì sao còn làm?

Nghiêm Trạch Thủy đứng phía sau đẩy Nghiêm Trạch Thanh qua một bên cười: “Được rồi được rồi, nhìn xem Viên Viên chỉ cần nhìn đến gương mặt kia của em là muốn khóc rồi, em không có việc gì cả ngày dọa em ấy làm gì?”

Nghiêm Trạch Thủy vừa nói vừa tiến lên vươn tay vỗ tóc của Nghiêm Thanh Viên: “Đã trễ thế này rồi, từ Cục Cảnh Sát về chắc là chưa ăn đúng không? Đã chuẩn bị bữa tối toàn các món em thích rồi, chỉ chờ em quay lại thôi.”

Bữa...bữa ăn tối cuối cùng?

Nghiêm Thanh Viên càng nghe càng run rẩy, thật xin lỗi, cậu không nên lấy Nghiêm gia ra, cậu không dám nữa, không bao giờ dám nữa.

Nghiêm Trạch Thanh hừ nhẹ một tiếng, tuy rằng gương mặt không vui, nhưng không muốn bỏ đói Nghiêm Thanh Viên.

Nghiêm Thanh Viên đúng là thật sự rất đói bụng, bánh kem chỉ ăn có mấy miếng, lại ở Cục Cảnh Sát tiêu hao năng lượng quá nhiều, não và cơ thể điên cuồng tiêu hao năng lượng của cậu, lúc này vô cùng cần bổ sung năng lượng.

Bữa ăn này là món ăn nhanh yêu thích của Nghiêm Thanh Viên nhưng cậu rất hiếm khi được cho phép ăn, khẩu vị của Nghiêm Thanh Viên rất không có tiền đồ, thích những món ăn được gọi là không bổ dưỡng này, khẩu vị giống như con nít, nhưng hôm nay những món ăn này cậu ăn vào lại không cảm nhận được vị ngon, làm cậu ăn mà không biết mùi vị gì.

Một trong những lý do khiến cậu ăn đến khó khăn là vì, lúc này anh cả và anh hai vậy mà lại ăn cùng với cậu.

Lúc Nghiêm Thanh Viên đang bị dày vò thì Nghiêm Trạch Thanh và Nghiêm Trạch Thủy còn nói chuyện bình thường với nhau như không có chuyện gì xảy ra.

“Những thứ này ngon hơn em nghĩ.” Nghiêm Trạch Thanh cầm một cái hamburger trong tay, không tương xứng lắm hình tượng văn nhã bình thường, há to mồm mà cắn, hai má phình lên như cái bánh bao.

Mấy món này đều là đầu bếp trong nhà làm, dùng nguyên liệu tốt nhất để làm, chế biến thêm một chút, so với thức ăn nhanh hàng chính gốc khác nhau một trời một vực.

“Tay nghề của đầu bếp cũng khá tốt, thức ăn nhanh chính gốc bên ngoài hương vị kém hơn nhiều.”

Nghe Nghiêm Trạch Thủy nói vậy, sắc mặt Nghiêm Trạch Thanh trở nên lạnh lùng, Nghiêm Trạch Thủy không thể nào tự mình đi ăn thức ăn nhanh, tám phần là nhân lúc y không biết lén mang Nghiêm Thanh Viên đi ăn thức ăn nhanh, cũng chỉ có lúc Nghiêm Trạch Thủy đi theo, vệ sĩ mới không báo cáo gì với y.

Nghiêm Trạch Thủy cũng biết bản thân vô tình bại lộ, cười khẽ ho khan một tiếng, nhìn đồ ăn đã ăn đến đáy của Nghiêm Thanh Viên, cười nói: “Hôm nay lúc nghe Diêm Đàm báo cáo anh còn sợ đến ngây người, Viên Viên của chúng ta trưởng thành rồi, đã trở thành một người kiên định và dũng cảm, anh cả rất vui mừng cho em.”

Tuy rằng Nghiêm Thanh Viên ăn mà không biết có mùi vị gì, nhưng vì có đồ ăn vào bụng nên đã có chút tinh thần, ngồi trên bàn, lưng đình chỉ, đôi tay đặt trên đùi, như một học sinh tiểu học, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, dáng vẻ khiếm tốn tiếp thu giáo dục.

Nhưng khi Nghiêm Trạch Thủy mở miệng lại là khen ngợi cậu, cậu hoàn toàn không ngờ đến, hơi chớp đôi mắt to tròn, nghi ngờ nhìn về phía Nghiêm Trạch Thủy.

“Diêm Đàm báo cáo rất rõ ràng, còn nói lúc ấy Viên Viên của chúng ta trông rất có khí thế, còn đặc biệt ghi âm lại, bọn anh nghe rồi, Viên Viên làm tốt lắm, đẹp trai nhất thế giới chính là Viên Viên của chúng ta, bây giờ anh cả rất hối hận vì không bảo Diêm Đàm mang máy quay phim theo.”

Nghiêm Trạch Thủy không chút keo kiệt khen ngợi Nghiêm Thanh Viên, Nghiêm Trạch Thủy thấy gương mặt của cậu vì được khen mà hơi hồng hồng, đôi mắt có chút nước mắt trở nên đen bóng vì được khen mà hiện lên sự vui thích rất rõ ràng, trong lòng Nghiêm Trạch Thủy đều mềm đi, chỉ cảm thấy em trai nhà mình càng lớn càng đáng yêu.

Khen nhiều thêm một chút, gương mặt càng ửng đỏ thêm một chút, Nghiêm Trạch Thủy cảm thấy thú vị, muốn tìm thêm nhiều từ nữa để khen, không biết đôi mắt sáng to kia có thể đáng yêu hơn nữa không.

Nghiêm Trạch Thanh ngồi bên cạnh nuốt miếng cuối cùng, tay tùy ý bưng ly nước lên uống một chút nước, sau đó đem ly nước để lên bàn.

Khi ly nước va chạm mặt bàn vang lên cái “cộp”, không vang, nhưng lại khiến Nghiêm Trạch Thủy ngừng trêu đùa, còn Nghiêm Thanh Viên lại như bị đổ một chậu nước lạnh.

“Lúc em nói với cảnh sát em đã mười sáu, có thể chịu trách nhiệm hành vi của bản thân, không cần gọi bọn anh đến một chuyến?” Nghiêm Trạch Thanh thong thả nói.

Nói thật, Nghiêm Thanh Viên vốn không nhớ rõ lúc ở Cục Cảnh Sát đã nói những gì, hầu như lúc đó đầu óc cậu đang ở trong tình trạng hỗn loạn.

Lúc này lại bị Nghiêm Thanh Viên nói ra, Nghiêm Thanh Viên mơ hồ nhớ lại hình như cậu có nói như vậy.

Cậu cúi đầu, nhẹ nhàng nắm chặt ngón tay, lặng lẽ nói một câu: “Em thật sự xin lỗi, anh hai ơi, là do em tự đại.”

Nghiêm Trạch Thanh vốn dĩ có một đống lời muốn nói, nhưng lại đột nhiên bị lời thẳng thắn xin lỗi của Nghiêm Thanh Viên những lời giáo dục sắp nói ra, ánh mắt nửa tin nửa nghi ngờ nhìn cậu: “Em thật sự biết sai rồi?”

“Vâng ạ, anh hai phê bình em đi.” Giọng nói của Nghiêm Thanh Viên thật ra không lớn, trông có chút nhút nhát sợ sệt, đúng là không phải nhận sai cho có, thái độ của cậu lúc này cực kì chân thành.

Nghiêm Thanh Viên biết, anh hai đau lòng cho cậu, chăm sóc cậu rất nhiều, hơn nữa rất quan tâm an toàn của cậu, sẽ không hại cậu, qua quyển sách cậu cũng đã phát hiện ra rằng mình có hơi ngốc, rất nhiều chuyện nhờ đứng từ góc độ thứ ba mới biết những chuyện như vậy có bao nhiêu ngốc nghếch, nhưng ở trong sách cậu vẫn làm như vậy.

Vì vậy có lẽ lúc cậu làm những việc đó đã sơ suất bỏ qua chi tiết nào đó, làm những điều ngu ngốc một cách bất thường, cho nên những lời anh hai nói, chắc chắn là lời những người có tam quan bình thường nói ra để ân cần dạy bảo cậu!

Nghiêm Thanh Viên quá ngoan ngoãn làm Nghiêm Trạch Thanh ngược lại không đành lòng.

“Cho dù em mười sáu tuổi thì vẫn là một đứa trẻ, những việc có thể tự mình làm chủ không nhiều, chuyện này có chút nguy hiểm, đối với những việc không nắm chắc thì nhớ phải hỏi ý kiến bọn anh.” Nghiêm Trạch Thanh hiếm khi dùng giọng điệu dịu dàng nuông chiều, đến Nghiêm Trạch Thủy cũng không ngờ đến.

“Em biết rồi, em nhất định sẽ sửa.” Nghiêm Thanh Viên khiêm tốn tiếp thu, kiên quyết sửa đổi.

Nghiêm Thanh Viên chờ Nghiêm Trạch Thanh tiếp tục dạy dỗ, nhưng Nghiêm Trạch Thanh thái độ khác thường, duỗi tay xoa xoa mái tóc của cậu, động tác rất dịu dàng, mang theo một tiếng thở dài nhỏ đến khó phát hiện.

Nghiêm Thanh Viên ngẩng đầu, ánh mắt trông mong nhìn người anh từ trước đến nay lúc nào cũng nghiêm khắc Nghiêm Trạch Thanh, dựa theo kinh nghiệm trong quá khứ, hôm nay hẳn là chưa giáo dục được nửa tiếng thì sẽ không dừng lại.

“Anh cũng không phải muốn giáo dục em.” Nghiêm Trạch Thanh nhẹ nhàng ho khan một tiếng, Nghiêm Thanh Viên nếu đã nghe lọt, không cần thiết phải nói lại, “Nhưng sự việc hôm nay em làm, anh hai cũng nghĩ rằng Viên Viên đã làm rất đẹp.”

Nghiêm Thanh Viên trợn to đôi mắt, không thể tin nhìn Nghiêm Trạch Thanh, đây là anh cậu hả? Cái người luôn nghiêm khắc chưa bao giờ khen cậu, người anh hai hay cãi nhau với cậu hả?!

Nghiêm Trạch Thanh hơi đỏ mặt, y thật sự không am hiểu loại việc này, không có cách nào giống Nghiêm Trạch Thủy nói lời hay ý đẹp để khen một người, nhưng hôm nay y muốn khen Viên Viên.

Bị Nghiêm Thanh Viên nhìn đến thẹn quá hóa giận, cứng rắn nói: “Có thể khen thưởng cho em, nhưng cũng sẽ có hình phạt.”

“Cảm ơn anh hai!” Nghiêm Thanh Viên vô cùng vui vẻ, đột nhiên tiến lên nhào vào trong lồng ngực Nghiêm Trạch Thanh ôm một cái thật chặt.

Nghiêm Trạch Thanh rất ít khi cùng Nghiêm Thanh Viên thân mật như vậy, cứ có cảm giác em trai nhà mình gần đây hình như trở nên rất dính người, mang theo vài phần buồn cười và nuông chiều, cùng với một chút vui sướng và đau lòng, Nghiêm Trạch Thanh vuốt ve tóc của em trai nhà mình, tâm trạng và biểu cảm đều mềm mại đến không ngờ đến.

Nghiêm Trạch Thủy ngồi một bên, nâng má nhìn hai đứa em trai của mình, cứ cảm thấy có chỗ nào đó lạ lạ.

Vẫn nhớ em trai nhỏ nhà mình rõ ràng lúc nào cũng lạnh mặt với em hai, thích dính anh hơn mà.

Từ khi nào địa vị của mình vậy mà lại thấp hơn em hai?

Hình ảnh trước mắt này, tại sao cứ cảm thấy lạc lõng.

Nghiêm Trạch Thủy bắt đầu tự hỏi bản thân có phải đã làm cái gì khiến lực chú ý của em trai nhỏ đối với anh giảm xuống không?

Không vui, có chút ghen tị, thậm chí cảm thấy Nghiêm Trạch Thanh vô thức nhìn anh bằng ánh mắt khiêu khích.

Nghĩ vậy, Nghiêm Trạch Thủy tự cười một mình, con cái nhà mình vì tranh giành tình cảm mà không vui, như một rắc rối nhỏ yên bình, đâu đâu cũng là ý nghĩa của một gia đình hạnh phúc.

Anh thấy mãn nguyện.

Muốn mãi mãi như vậy.

Nghiêm Thanh Viên nghĩ rằng mưa gió sắp đến, nhưng cuối cùng chỉ rơi hai giọt mưa nhẹ xuống là kết thúc.

Trừng phạt dành cho cậu là bị cấm túc, cấm túc ba ngày, không hề liên quan gì đến những trừng phạt đau khổ, nhưng khen thưởng thì lại được nhận chiếc máy chơi game mà cậu đã mong muốn bấy lâu.

Nghiêm Thanh Viên ngày thường muốn cái gì thì sẽ có cái đó, nhưng máy chơi game lại bị hạn chế, là anh hai nói cơ thể cậu còn đang trong thời kì phát triển không thể thường xuyên nhìn màn hình, sẽ ảnh hưởng đến thị lực.

Thật ra Nghiêm Trạch Thanh không nghiêm khắc đến mức cái gì cũng kiểm tra, Nghiêm Thanh Viên cũng có lúc lén tải về không ít trò chơi trên điện thoại di động để chơi, nhưng so với máy chơi game vẫn không giống.

Lúc cậu ở trường học thỉnh thoảng cũng được nghe bạn cùng lớp bàn về game, cậu cũng rất muốn được tham gia trò chuyện với các bạn, cũng muốn cũng bọn họ chơi game.

Bây giờ Nghiêm Thanh Viên đã có máy chơi game của riêng mình!

Có lẽ sau này cậu có thể cùng bạn bè về nhà mình cùng chơi game, nhà cậu lớn như vậy, đồ ăn cũng nhiều, các bạn nhất định sẽ rất thích đến nhà cậu!

Nghiêm Thanh Viên vui vẻ nạp đầy tiền để mua nhiều tác phẩm tuyệt vời mà cậu tình cờ nghe được các bạn cùng lớp bàn luận sôi nổi, vừa hay có ba ngày cấm túc này có thể ở nhà chơi trò chơi.

Nhưng sự phấn khích trôi qua rất nhanh.

Nhìn màn hình game đẹp đẽ trước mặt, cậu đã thông qua game rồi, điều khiển vai chính dừng lại ở một nơi hoang dã yên tĩnh, cậu đã chiến thắng game rồi, nhưng lại mất đi người nhà của cậu, mất đi trưởng bối cậu kính trọng, cuối cùng chỉ còn lại một mình cậu lẻ loi, mở ra màn nhân sinh thứ hai.

Nghiêm Thanh Viên đột nhiên mất đi hứng thú, trò chơi kết thúc, vai chính mất đi phương hướng và mục tiêu, một mình một người sao cậu có thể sống tốt?

Nghiêm Thanh Viên thừa dịp trong nhà không có ai, mở đèn pin trong điện thoại di động chiếu dưới gầm giường.

Ở dưới đáy giường, cậu có để một cái rương nhỏ, bên trong này có ghi lại nội dung cuốn sách trong trí nhớ của Nghiêm Thanh Viên, cái này còn quan trọng hơn cả nhật ký, Nghiêm Thanh Viên bọc ba lớp, cũng sử dụng một cây bút đặc biệt để ghi, cần phải chiếu sáng thì mới nhìn được chữ.

Nghiêm Thanh Viên mở notebook ra, cẩn thận xem kỹ nội dung chi tiết bên trong của mình, sau đó để quyển sổ vào lòng, ngón tay vỗ nhẹ vào quyển sổ trong ngực, thật lâu sau mới miễn cưỡng cười một chút.

“Không sao, không sao, mình phải bình tĩnh lại.” Nghiêm Thanh Viên nằm trên giường, quay đầu nhìn về phía máy chơi game.

Game chơi rất vui, hình ảnh đẹp, kỹ năng kết nối cũng rất mượt, cốt truyện cũng làm mọi người suy nghĩ sâu xa, không hổ là game các bạn học thích nhất, mỗi một cái đều rất đặc sắc, đáng để lãng phí thời gian chơi.

Nhưng mà không được, game này không thuộc về Nghiêm Thanh Viên cậu, mà là Cố Hãn Hải hắn.

Thậm chí phòng này, cũng là của Cố Hãn Hải.

Có thể chơi một chút, nhưng không thể trầm mê.

Nghiêm Thanh Viên chỉ cảm thấy đặt quyển notebook trong lòng có thể dần dần trấn an tâm tình của cậu, tuy rằng mất mát, nhưng Nghiêm Thanh Viên cảm thấy như vậy có lẽ càng tốt.

Thật cẩn thận đem notebook cất đi, Nghiêm Thanh Viên từ trên giường bò ra cẩn thận đem máy chơi game cất đi.

Nhìn hộp máy chơi game, hốc mắt bỗng nhiên đỏ lên, nhưng nháy mắt Nghiêm Thanh Viên đã khôi phục lại thái độ bình thường.

Đột nhiên duỗi tay vỗ vỗ hộp máy chơi game: “Chờ đến khi tao không ở đây nữa, tao nhất định sẽ mua lại mày.”

Mặc kệ như thế nào, đây cũng là món quà mà anh cả anh hai khen thưởng cho cậu, cậu là người làm chứng, không phải Cố Hãn Hải.

Nghiêm Thanh Viên ngồi trên tấm thảm mềm mại, chớp đôi mắt to tròn, cậu muốn đi xem kim cương.

——

Việc Cố Hãn Hải bỗng nhiên bị cảnh sát gọi đi cũng không gây nên sóng to gió lớn, không những vậy còn được mọi người kính trọng, rốt cuộc tên trộm ví người người đều muốn đánh, ai bị mất ví đều chửi bới gã, nhờ vậy Cố Hãn Hải cũng được khen thưởng.

Thậm chí còn có truyền thông nghe tin rồi tới muốn phỏng vấn, lại kinh ngạc trước nhan sắc siêu đẹp của Cố Hãn Hải, trong khoảng thời gian ngắn có chút ồn ào, mang đến cho nhà hàng không ít lưu lượng.

Nhưng Cố Hãn Hải vẫn làm công việc của mình bình thường như hằng ngày, giống như bình thường không có gì thay đổi.

Không, cũng không phải không có, chỉ là khi hắn đi ra khỏi cửa nhà hàng thì sẽ theo bản năng dừng lại một chút, sau đó vô thức nhìn quanh bốn phía, giống như đang chờ đợi một cái gì đó.

Hành vi ngu ngốc như vậy lặp lại rất nhiều lần, mọi người trong ban đều phát hiện ra điều bất thường.

“Cậu đang tìm cái gì? Quay đi quay lại vẫn thấy cậu luôn nhìn ra bên ngoài.” Quản đốc lau mặt bàn, lúc này đã qua giờ đông khách nhất, tương đối nhẹ nhàng, lúc này mới có tâm tình nói chuyện với tiểu bối hơi lơ đễnh này.

“Không có gì.” Cố Hãn Hải cũng không chú ý tới bản thân hay vô thức nhìn ra bên ngoài.

“Có việc thì tìm chú, có thể giúp thì sẽ cố gắng giúp, cháu tuổi còn nhỏ, chăm sóc cháu một chút là điều nên làm.” Quản đốc vừa nói vừa vỗ vai Cố Hãn Hải, tuy rằng nói tuổi hắn còn nhỏ, nhưng Cố Hãn Hải lại rất cao.

Vẻ mặt Cố Hãn Hải dịu đi một chút: “Cảm ơn.”

“Haiz.” Quản đốc cười rồi tránh ra, cũng không nhiều lời, công việc của mọi người cũng không dễ dàng gì, huống chi Cố Hãn Hải càng không dễ dàng, Cố Hãn Hải tuy rằng không nói nhiều, nhưng không hiểu sao lại làm mọi người tin cậy, làm cho người ta cảm thấy thích, giống như từ khi sinh ra là đã như vậy.

Cố Hãn Hải biểu cảm bình tĩnh lạnh nhạt, thật lâu sau mới khẽ lắc đầu, nở một nụ cười nhẹ.

Lần trước là ngoài ý muốn, lần này sao có thể mong người kia xuất hiện nữa?

Nhưng lúc hắn chuẩn bị vào nhà bếp để hỗ trợ, khóe mắt như thoáng nhìn thấy cái gì đó, bước chân của hắn bỗng khựng lại, chậm rãi mở to mắt, nhìn thiếu niên khuất sau tấm kính bên kia đường.

Hôm nay thời tiết rất nóng, nên thiếu niên mặc quần áo cũng rất mát lạnh, chiếc áo rộng có đường viền cổ rộng màu trắng tuyết gần như để lộ bờ vai, quần đùi mát lạnh lộ ra hai chân trắng nõn, đường cong tinh tế xinh đẹp, cả người sáng trắng bên trong cửa kính, trong mắt của Cố Hãn Hải, cậu khác biệt với mọi thứ xung quanh, không ăn nhằm gì với xung quanh.

Thiếu niên để một ly trà sữa không biết tên lên bàn, như có như không chọc vào món đồ ngọt không thấy rõ hình dạng, giống như không vừa lòng lắm với hương vị của món đồ ngọt này, đang bị thiếu niên đùa giỡn là tiệm bánh ngọt có tấm bảng hiệu hình động vật đối diện, một miếng nhỏ cũng rất mắc, đối với hắn để được ăn một bữa trong nhà hàng này là bằng ba ngày tiền cơm của hắn.

Là Nghiêm Thanh Viên, là thiếu niên hắn biết tên nhưng chưa bao giờ gọi ra.

Thì ra lần trước xuất hiện cũng không phải ngẫu nhiên, cậu là thích tiệm bánh ngọt đối diện, chỉ là tận hưởng thời gian uống trà buổi chiều thôi sao?

Cho nên cậu sẽ ngẫu nhiên xuất hiện sao?

Cố Hãn Hải ánh mắt như dính chặt trên thân ảnh kia, mà Nghiêm Thanh Viên lúc này chỉ là đang nghiêm túc cúi đầu xem điện thoại.

Cố Hãn Hải từng phỏng vấn ở nhà hàng đối diện, yêu cầu của bọn họ rất cao, tuy rằng rất vừa lòng ngoại hình của Cố Hãn Hải, nhưng vì đối phương tuổi còn quá nhỏ mà từ chối, nhưng bây giờ Cố Hãn Hải là ở trong nhà hàng đối diện.

Cố Hãn Hải trước giờ không nghĩ mình tự ti, hắn có thể nhàn rỗi nói chuyện với người ngoài về gia đình của mình, gia đình như thế nào cũng không có nghĩa là hắn cũng sẽ vấp ngã trở thành như vậy, hắn có thể nhờ vào bản thân tự mình nỗ lực đạt được điều cao hơn, khởi điểm thấp không có nghĩa là thành tựu cũng thấp y như vậy.

Có thể nhìn thấy Nghiêm Thanh Viên hai lần, hắn hai lần cảm thấy bản thân thân phận thấp kém hơn so với đối phương, vậy mà lại có chút cảm giác tự ti.

Như vậy không giống hắn chút nào.

Cố Hãn Hải biết, cho dù hắn thích đồ vật đáng yêu, nhưng chưa chắc đồ vật đáng yêu sẽ thuộc về hắn.

Trên đời này có thể dễ như trở bàn tay có được đồ vật mình muốn là điều không thể.

Giống như trong quá khứ, hắn sẽ đối với những đồ vật đáng yêu làm như không thấy, bây giờ hắn cũng có thể giống như vậy, làm như không thấy.

Cố Hãn Hải xoay người, một lần nữa tiến vào nhà ăn.

Điện thoại trong tay Nghiêm Thanh Viên vẫn luôn mở camera lên, tuy rằng cậu vẫn luôn xem điện thoại, nhưng thực tế là đang nhìn Cố Hãn Hải qua camera trong điện thoại.

Nghiêm Thanh Viên không biết bản thân vì sao lại kiêng kị gặp mặt Cố Hãn Hải, đoán có lẽ là vì cảm thấy không có mặt mũi nào để đối mặt với hắn, chỉ cần nhìn Cố Hãn Hải hiện tại vẫn ổn, Nghiêm Thanh Viên trong lòng sẽ có cảm giác yên ổn.

Cho đến lúc Cố Hãn Hải đi vào nhà ăn, Nghiêm Thanh Viên mới miễn cưỡng thở ra nhẹ nhàng, nguyên nhân là vì hắn đột ngột nhìn về phía cậu, cũng không phải phát hiện ra cậu, tuy rằng thả lỏng nhưng vẫn có chút phiền muộn nằm trên bàn.

Lúc này Diêm Đàm ngồi bên cạnh Nghiêm Thanh Viên, anh ấy gọi một ly cà phê, tuy ý cầm lấy tạp ở một bên, như cố ý lại như vô tình lật tới lật lui, nhưng trên thật tế là chú ý hoàn cảnh xung quanh.

Ví dụ như...anh ấy không thể hiểu vì sao tiểu thiếu gia lại cảm thấy hứng thú đối với chàng trai tên Cố Hãn Hải kia.

Lại ví dụ như, anh ấy thật sự không hiểu, vì sao cảm thấy hứng thú như vậy, nhưng nói cũng không dám.

Rất giống một cặp đôi trẻ lần đầu biết yêu đang yêu nhau.

Hơn nữa anh ấy chắc chắn Cố Hãn Hải vừa rồi tuyệt đối là đang nhìn Nghiêm Thanh Viên, nhưng không biết vì sao lại không lại đây, mà là quay trở về.

Đây là đang muốn quậy cái gì?

“Chúng ta về thôi?” Nghiêm Thanh Viên đã liên tục ngồi ở đây ba bốn ngày rồi, mỗi ngày cũng chỉ ngồi nhìn xem, hôm nay là lần đầu tiên bị Cố Hãn Hải nhìn thấy.

Hôm nay rời đi sớm hơn hôm qua một chút, có lẽ là vì Nghiêm Thanh Viên ít nhiều hy vọng Cố Hãn Hải sẽ nhìn thấy mình, cho nên lúc này có lẽ là thất vọng.

“Được.” Diêm Đàm cũng không nói gì thêm, việc này không nằm trong nhiệm vụ của hắn.

Nghiêm Thanh Viên thích đi xe buýt, nhưng bọn họ phải vòng qua phía đối diện mới là đường về.

Diêm Đàm đi bên trái sau Nghiêm Thanh Đàm, từng giây từng phút đều chú ý an toàn của Nghiêm Thanh Viên.

Đột nhiên, Diêm Đàm nhạy bén cảm nhận được điều gì đó, đột ngột quay đầu lại, đôi mắt sau kính mát hiện lên sự sắc bén.

“Sao vậy anh?” Nghiêm Thanh Viên cũng chú ý tới động tác của Diêm Đàm, dừng lại, thắc mắc hỏi.

_____

8/11/2022.

14:05:25.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.