Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 268: Chương 268: Vợ chưa cưới?




Cuối cùng cũng tiến hai bố con xong, Lam Ngọc Anh ăn sáng xong, cũng không nhàn rỗi, thu dọn hết đồ đạc lại. Tầm gần trưa, cô đến quầy lễ tân trả phòng, vì chỉ có một cái vali, nên gọi xe đến nhà Trương Tiểu Du.

Khu chung cư ở ven sông, vị trí vô cùng tốt, hơn nữa cảnh xung quanh cũng vô cùng đẹp.

Khi taxi gần đến khu chung cư, từ xa đã nhìn thấy

Trương Tiểu Du đang đứng đợi ở cửa.

Sân trong tiểu khu không cho phép xe vào, Lam Ngọc Anh trả tiền xe, hành lí trong cốp xe đã sớm bị Trương Tiểu Du lấy xuống, kéo cô, vui vẻ bước vào trong.

Căn nhà không lớn lắm, tiêu chuẩn hai gian hai phong, một phòng bếp một phòng tắm, nội thất đầy đủ, lần đầu tiên bước vào cảm giác rất ấm áp, nhìn cách bài trí, đã đoán được là do Trương Tiểu Du sắp xếp, bởi vì phần lớn đều là sở thích của cô ấy.

Xa cách bốn năm, hai người đã lâu rồi không được ở cùng nhau.

Lam Ngọc Anh và Trương Tiểu Du đều rất vui mừng, có cảm giác như đang trở về thời đại học vậy. Nhưng bọn họ đều biết, không thể quay lại được nữa.

Cô nói với Trương Tiểu Du về chuyện tối qua của bố con Hoàng Trường Minh. Sau khi nghe xong Trương Tiểu Du rất ngạc nhiên: “Đặc biệt chạy đến khách sạn tìm cậu sao?” “Đúng vậy” Lam Ngọc Anh gật đầu. Lúc đó cô nhìn thấy Đậu Đậu, cũng kinh ngạc như vậy. “Tớ nhìn thấy đứa cậu bé đó hai lần, gương mặt lạnh lùng, không thích quan tâm đến người khác, không ngờ lại thân thiết với cậu như vậy” “Đậu Đậu rất đáng yêu. Lam Ngọc Anh không nhịn được nói.

Mặc dù quả thực có chút lạnh lùng, nhưng trong mắt cô rất là đáng yêu, hơn nữa khi cô nhớ lại, bắt đầu hoài niệm cảm giác bánh bao nhỏ bị mình bế trong lòng.

Trương Tiểu Du nhìn thấy cô ngẩn ra, do dự hỏi: “Ngọc

Anh, cậu gặp lại tổng giám đốc Minh không sao chứ?” “Không sao.” Lam Ngọc Anh lắc đầu. “Vậy thì tốt.”

Trương Tiểu Du yên tâm, lắc nhẹ tay cô: “Tớ cũng không biết nhiều, năm đó cậu đột nhiên rời đi, sau này tớ mới biết được thông tin. Có điều, tổng giám đốc Minh cũng không biết tớ. Trong bốn năm này, mặc dù số lần bọn tớ gặp mặt không nhiều, nhưng anh ta luôn coi tớ là người phụ nữ của Trần Phong Sinh. “Việc của anh ấy không liên quan gì đến tớ” Lam Ngọc Anh thấp giọng nói.

Trương Tiểu Du ôm lấy vai cô: “Ngọc Anh, vậy chúng ta cùng nhau hưởng thụ cuộc sống độc thân thôi. “Được.” Lam Ngọc Anh khẽ cười.

Sau khi taxi dừng lại, Lam Ngọc Anh dùng tay che mặt nhìn lên trên, nhìn những tòa nhà cao chót vót kia, lập tức hối hận.

Cô có chút không muốn xuống xe, nhưng lại bị người bên cạnh kéo xuống.

Người kéo cô chính là đồng nghiệp nữ ăn chung với cô lần trước, tên là Chu Thần. Bởi vì công việc của hai người cần tiếp xúc với nhau, nên cũng coi như quen thuộc.

Chu Thần nói cô ấy có một cuộc phỏng vấn, hỏi cô có việc gì không, nếu không có việc gì, thì đi cùng cô ấy. Cô đồng ý ngay, nhưng không ngờ, đích đến cuối cùng lại là Hoàng thị. “Ngọc Anh, cô đã đồng ý đi với tôi.” Chu Thần không buông tay. “Lần đầu tiên ăn chung không phải tôi đã nói với cô, tạp chí của chúng ta đã muốn phỏng vấn tổng giám đốc Minh từ lâu, chỉ có điều lần nào cũng bị từ chối. Nhưng vẫn luôn không từ bỏ, thường gọi điện thoại đến Hoàng thị.

Cô đoán xem kết quả như thế nào, không ngờ, hôm qua tôi không ôm hy vọng gọi điện thoại qua, nói mình là biên tập viên của Tạp chí Kinh tế Thương Mại thời đại muốn phỏng vấn tổng giám đốc Minh. Ai ngờ, không lâu sau khi cúp máy liền nhận được thông báo, tổng giám đốc Minh đã tiếp nhận phỏng vấn. “..” Lam Ngọc Anh nhíu mày.

Chán nản vì tại sao mình lại không hỏi người được phỏng vấn là ai, nếu như biết được, thì cô đã không đồng ý. “Đến cũng đã đến rồi, mau vào thôi.

Chu Thần thấy cô lui ra ngoài liền vội vàng kéo cô vào trong tòa nhà: “Ngọc Anh, cuộc phỏng vấn này tôi không thể làm một mình được. Hào quang của tổng giám đốc Minh quá mạnh, mình rất sợ đối mặt, nhất định phải có người ở bên cạnh.

Chu Thần không lừa cô, nhưng vẫn giấu đi một chút tâm tư.

Bởi vì bữa ăn hôm đó, nhìn thấy cậu chủ nhỏ của nhà họ Hoàng hình như rất thân thiết với cô, nghĩ rằng nếu như Tổng giám đốc Minh nhìn thấy cô, có lẽ khi phỏng vấn có thể hỏi thêm mấy câu.

Bởi vì đã hẹn trước, nên sau khi nói rõ, có người chủ động dẫn họ vào thang máy.

Lúc trước bởi vì quan hệ công việc, Lam Ngọc Anh không ít lần phải chạy đến Hoàng thị, cảnh vật xung quanh dường như có chút quen thuộc, nhưng lại có chút xa lạ, cảm giác xa lạ có lẽ đến từ thời gian bốn năm này.

Cô cố gắng đè nén những dao động trong lòng. Trong lúc chờ thang máy, điện thoại reo, là số cố định của địa phương. “Cô Lam Ngọc Anh đúng không?” “Là tôi.” Lam Ngọc Anh nghi hoặc nói.

Bên kia trả lời rất nhanh: “Đây là khách sạn xx, lúc trước cô có ở trong khách sạn chúng tôi, hiện tại có một bản chuyển phát nhanh quốc tế được chuyển tới đây, xin hỏi cô còn ở Sài Gòn không, cần chuyển cho cô hay cô tự đến lấy?”

Lam Ngọc Anh lập tức nhớ ra, khi về nước cô nhớ ra có một phần tài liệu quan trọng quên không mang theo, cho nên nhờ đồng nghiệp gửi qua đường bưu điện. . Truyện Hot

Chỉ có điều chuyển phát nhanh quốc tế hơi chậm, lúc đó địa chỉ cô để là ở khách sạn. “Hôm nay tôi sợ là không có thời gian, có thể phiền cô giữ lại cho tôi, ngày mai tôi sẽ qua lấy có được không?”

Lam Ngọc Anh có chút xấu hổ nói. “Đương nhiên có thể.” Nhân viên rất sạn rất lễ phép. “Vậy cảm ơn cô.” Lam Ngọc Anh cúp điện thoại, đúng lúc cửa thang máy mở ra.

Trên tầng cao nhất, khi thang máy lại mở ra lần nữa, chiếc thang máy độc quyền đối diện chéo cũng trùng hợp mở ra, một bóng hình cao lớn bước qua, mang một đôi giày Chanel, chiếc váy màu be phối với khăn choàng, khi bước đi mái tóc xoăn khẽ hất lên đặc biệt có khí chất.

Lam Ngọc Anh thở dài.

Là Lê Tuyết Trinh.

Quả nhiên, không thể không gặp lại những người trong quá khứ.

Có khi thế giới rất lớn, có khi thế giới lại rất nhỏ, bạn rõ ràng muốn chạy trốn, trốn trong bóng tối, nhưng lại không được như ý muốn, khiến bạn không thể trốn tránh.

Ngoài ý muốn gặp lại Lê Tuyết Trinh bên trong Hoàng thị, nhưng cũng không ngoài ý muốn.

Bởi vì năm đó khi hai người chia tay, anh không muốn tiếp tục chơi trò chơi tình cảm với mình nữa, quay đầu lại chọn người được ông Phong yêu quý Lê Tuyết Trinh. Đã bốn năm rồi, anh cũng đã có con rồi, xem ra bọn họ cũng đã sớm kết hôn rồi.

Khi biết quan hệ bố con của bánh bao nhỏ và Hoàng Trường Minh, cô có chút suy đoán, nhưng lại không muốn nghĩ đến nó. “Ngọc Anh, cậu nhìn thấy chưa?”

Chu Thần đi bên cạnh, nhỏ giọng nói với cô: “Người phụ nữ cao ráo, vóc dáng rất đẹp phía trước kia chính là vợ chưa cưới của Tổng giám đốc Minh. Không thể không nói, ngay cả khi ở góc độ phụ nữ, cũng thấy cô ấy thật đẹp, đặc biệt là khí chất.

Lời này không có chỗ nào để phản đối cả, quả thực Lê Tuyết Trinh rất đẹp rất có khí chất, là kiểu người mà bạn có thể nhận ra ngay khi ở trong đám đông, trước giờ cô không phủ nhận điều này, chỉ là đợi chút.

Vợ chưa cưới?

Lam Ngọc Anh không khỏi sững sờ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.