Omega Trong Mộng Hóa Ra Là Alpha Có Vị Anh Đào

Chương 1: Chương 1: Omega




“Mỗi một Alpha hay Omega đều có pheromone của riêng mình, nó là thứ có thể ảnh hưởng tới những mối quan hệ như bạn bè và tình yêu.. Và mức độ mà hai người thu hút, hấp dẫn lẫn nhau, ta gọi đó là pheromone tương xứng.”

Đầu mùa hè trong lớp học vô cùng nhàm chán và mệt mỏi, chỉ có giáo viên môn sinh lý là nói không ngừng trên bục giảng.

Xem xong một trang, thầy giáo nhìn một đám học sinh khi nãy còn gật gù buồn ngủ bỗng đồng loạt nhìn về một hướng. Theo hướng nhìn của bọn họ, một bóng người cao ráo mặc áo khoác đồng phục đi lướt qua cửa sổ.

Thầy giáo đóng sách giáo khoa, nói: “Cái lớp này thật là, ngồi học thì ủ rũ mà thấy trai đẹp cái là nháo nhào lên ha!”

“Nhưng cậu ấy đâu phải trai đẹp bình thường đâu..” Một Omega nam to gan đáp: “Cậu ấy là Hội trưởng đó thầy!”

“Đúng đúng, nếu thầy chưa quá tuổi để dạy tụi em cách làm thế nào để yêu đương với Alpha chất lượng cao, thì tụi em chắc đã cực kỳ thích nghe bài giảng của thầy rồi!”

Thầy Vu khoanh tay, lặng lẽ quét mắt nhìn về đám trẻ: “Nếu tôi có được bản lĩnh ấy, thì giờ còn ngồi đây dạy cho các trò môn sinh lý sao?”

“Ha ha ha!” Beta nam ở hàng thứ năm cười nghiêng ngả về phía sau, vô ý đụng trúng bàn đằng sau nên căng thẳng chỉnh ghế rồi nhìn lại.

Cậu bạn ngồi phía sau vẫn nằm im trên bàn, trên đỉnh đầu có vài sợi tóc xoăn dựng lên trông rất nghịch ngợm, chỉ có tóc mái là ngoan ngoãn che đi khuôn mặt.

Một đường màu trắng bay vèo đập vào trán cậu bạn, kèm theo tiếng quát lớn của thầy Vu: “Nhiều người đã thức thế mà trò vẫn còn ngủ!”

-Đầu ngón tay thon dài, mềm mại bỗng biến thành những chấm sáng rồi dần biến mất. Chút hương anh đào còn sót lại ngày càng hòa vào không khí, tan đi không một chút lưu luyến.

Gần như, chỉ một chút nữa thôi, cậu đã có thể nhìn thấy rõ khuôn mặt đó.

Văn Cảnh tỉnh khỏi giấc mơ, mở mắt sờ sờ cái trán đau nhức, trên tay còn dính đầy bụi phấn trắng.

Cậu ngẩng đầu đã thấy cậu bạn bàn trước bày ra vẻ mặt sợ hãi, bên cạnh còn có thầy giáo đang đứng.

Thầy Vu nghiêm mặt nói: “Đứng dậy.”

Văn Cảnh chậm chạp đứng lên.

Thầy Vu nhìn chằm chằm cậu học sinh nổi tiếng trong trường, trán muốn nổi cả gân xanh: “Cả ngày chỉ biết ngủ, chưa khi nào tôi thấy trò tỉnh táo. Rốt cuộc trong mắt trò, trường học là nơi như thế nào chứ?”

Văn Cảnh nghiêng đầu suy nghĩ một lúc, đáp: “Là nơi bắt đầu của những giấc mơ?”

Thầy Vu:......

“Phụt!”

Trong lớp học lại lần nữa tràn ngập những tiếng cười lớn.

“Cứ đứng đó đi, cả lớp tiếp tục học!” Thầy Vu nói xong thì xoay người rời đi.

Đứng chưa được năm phút, Văn Cảnh đã chống tay lên bàn học, đầu thì ngày càng thấp, cả người lung lay như sắp đổ. Ấy vậy mà không ngã xuống, cậu cứ đứng vậy nhắm mắt ngủ.

Lần này không có mơ, và cậu bị người khác đánh thức. Lúc đó cũng đã là giờ tan học.

Văn Cảnh buồn ngủ liếc nhìn người bên cạnh.

Trương Sơn chắp tay vội chạy tới, nói: “Không phải tôi muốn chạy lại chọc cậu đâu, tại tôi thấy tan học rồi mà cậu vẫn còn đứng, chắc đứng ngủ cũng không thoải mái gì... Ừm mà hội học sinh kêu cậu đến phòng y tế một chuyến đó.”

“Ồ.”

Văn Cảnh nghe vậy thì ngồi xuống, cúi xuống bàn tiếp tục ngủ.

Trương Sơn đi đến trước cửa phòng học, trước mặt cô gái Omega buông tay nhún vai: “Tôi bó tay rồi.”

Omega rối rắm mà xoa xoa tay, nhỏ giọng nói: “Nếu cậu ấy không chịu đi, thì tôi biết phải làm sao.”

Trong lớp học vẫn còn người tiếp tục đề tài sinh lý khi nãy.

“Tôi giống cậu, tôi cũng muốn có pheromone tương xứng với hội trưởng!”

“Nhưng giá trị A của cậu ấy cao lắm, cậu ấy vừa thả pheromone ra thì thế nào cậu cũng ngất đi cho coi.”

“A có giá trị 150 trở lên thì làm sao có thể hạ mình tương xứng với chúng ta, cậu không nghe thầy giáo nói sao.....”

Văn Cảnh nhíu mày, không cách nào bỏ ngoài tai những tạp âm đó, cảm thấy đầu cứ ong ong thế này, làm cậu vô cùng bực bội.

Cậu ngồi dậy, lấy cái hộp màu trắng trong ngăn bàn ra, rũ mắt nhìn quả anh đào mọng nước trong hộp, tay cầm một quả đưa lên miệng, cắn một miếng.

Nước quả thơm ngon bắn tóe khắp nơi, vị chua chua ngọt ngọt lan đầy khoang miệng, làm dịu đi cổ họng đang khát khô.

Nhưng vẫn chưa đủ.

Hơi thở của người nọ trong giấc mơ còn ngọt hơn thứ trái cây này, càng làm người ta bứt rứt không yên.

Văn Cảnh phun hột ra, quay đầu nhìn Trương Sơn, chậm chạp hỏi: “Đến phòng y tế để làm gì?”

“Họ kêu cậu đi lấy báo cáo xét nghiệm máu.”

Xét nghiệm máu này được dùng để đo lường pheromone. Cũng như kiểm tra trước hướng phân hóa giới tính thứ hai của thanh thiếu niên.

Thời gian phân hóa giới tính thứ hai là từ 12 - 16 tuổi, chỉ cần gia đình không căng thẳng về vấn đề tài chính thì có thể chọn đến bệnh viện để kiểm tra và xác nhận trước.

Văn Cảnh vẫn chưa làm kiểm tra đó.

Trong dân số, Beta là những người không có pheromone chiếm nhiều nhất, Alpha thì chiếm khoảng 20% dân số và Omega là dưới 10%.

Bởi vì mối quan hệ pheromone, A và O thường mạnh hơn B về mặt cảm xúc và suy nghĩ, nhưng khác ở chỗ Alpha có thể chất mạnh mẽ, còn Omega thì yếu hơn.

Cậu nghĩ bằng ngón chân cũng biết, một người đàn ông như cậu thế nào cũng là A, khỏi phải kiểm tra làm gì.

Văn Cảnh lại ăn thêm mấy quả anh đào, thấy mùi vị vẫn không thay đổi gì mới chịu đứng dậy rời khỏi phòng học.

Vài phút sau, cậu đứng trước phòng y tế nhận kết quả kiểm tra của mình, mắt trừng to, hoảng ngay tại chỗ.

Sắp phân hóa thành......O, OMEGA?

Văn Cảnh hết chớp mắt rồi nhắm mắt, tiếc là kết quả kiểm tra vẫn y như cũ không có gì thay đổi.

Cậu lấy tay nhéo hai bên tai mình... Ui, không phải là mơ à.

Bác sĩ nhìn thấy cậu học sinh đẹp trai đang làm động tác kì lạ, trên khuôn mặt tuấn tú cứ nhăn nhăn nhó nhó, thiếu chút nữa bị chọc cười: “Xét nghiệm máu có kết quả chuẩn xác cao đến 99,5%, trường hợp bị lỗi có xác suất nhỏ lắm.”

Văn Cảnh trừng mắt nhìn báo cáo, không hé nửa lời.

“Bộ em nghĩ mình sẽ không phân hoá, sẽ trở thành Beta luôn à?”

Văn Cảnh:.......

“Không sao, cũng không phải là không thể.” Sau đó bác sĩ lấy ra một quyển sách, nói: “Đây là những điều cần chú ý trong sinh hoạt của Omega, em lấy về xem đi, nếu có vấn đề gì hoặc thấy không thoải mái thì nhớ tới phòng y tế, thầy lúc nào cũng có mặt ở đây.”

Văn Cảnh lật lật quyển sách:

“Sau khi phân hóa giới tính thứ hai cần chú ý giấc ngủ..... Có thể vị giác, khứu giác và thính giác sẽ nhạy hơn trong một tháng trước khi phân hóa...”

Cậu khép quyển sách nhỏ, tay đút vào túi quần bước đi.

Bác sĩ đứng ở phía sau, nhìn thấy thiếu niên hốt hoảng khi nãy đã đi xa, thì quay về bàn làm việc, viết vài dòng trên quyển vở:

[ Học sinh khối 10 lớp chín Văn Cảnh, vẫn chưa tin được bản thân đã phân hóa thành Omega. Yêu cầu liên hệ cho chủ nhiệm lớp, phụ huynh của học sinh để chú ý theo dõi học sinh trong tình huống hằng ngày, tránh cho vấn đề tâm lý phát sinh. ]

Có nhiều cách để phát hiện pheromone và phân biệt giới tính.

Văn Cảnh gọi điện thoại xin nghỉ bệnh, cậu dành nguyên một buổi chiều để kiểm tra hết các hạng mục của giới tính thứ hai. Cuối cùng, kết quả nhận lại là:

Omega, Omega, Omega.

Câụ thiếu niên gầy gò tối sầm mắt, muốn đứng cũng đứng không vững.

Bác sĩ nhanh nhẹn đỡ cậu: “Bạn học này, em cũng bị suy dinh dưỡng nhẹ đấy, nên phảichú ý ăn uống, cân bằng dinh dưỡng, tăng cường vận động nha...”

“Cảm ơn bác sĩ, em biết rồi.”

Trên đường về phòng trọ, Văn Cảnh đã mua một phần hoành thánh. Thế nhưng ăn một chút lại thấy vị quá nặng, liên tục nhíu mày vì ăn không nổi.

Thế là cậu đem đồ ăn đổ vào nhà vệ sinh rồi ngã lăn trên giường.

Cứ nghĩ bản thân sẽ mất ngủ, không ngờ cậu lại có một đêm không mộng, ngủ rất sâu giấc.

Cũng nhờ vậy mà ngày hôm sau đi học cậu không thấy buồn ngủ ở trên lớp.

Thời tiết tháng 6 hở một chút cũng hơn 30 độ. Các cửa sổ trong phòng học đều đóng chặt, máy điều hòa chạy ong ong không ngừng. Nhưng cũng không thể làm giảm nhiệt huyết của thiếu niên bằng cái nhiệt độ này được.

Trong không khí, mùi mồ hôi và các mùi hương khác nhau hoà trộn lại không thiếu mùi nào. Mà điều đó càng làm cho Văn Cảnh ngột ngạt khó thở vô cùng.

Trên bục giảng, giáo viên vật lý cứ nói đi nói lại một kiến thức giống nhau cũng khiến cậu bực bội hơn.

Nhân lúc giáo viên xoay người viết lên bảng đen, Văn Cảnh đã lén lút chui ra từ cửa sau phòng học, chạy đến sân thể dục bên góc lầu hai.

Đây là nơi sinh hoạt của học sinh trung học, thành ra thường để trống, rất ít người lui tới đây. Bên ngoài lầu cây dã hương được trồng xanh um tươi tốt. Không khí cũng trong lành, yên tĩnh, dễ chịu hơn hẳn.

Nhưng mà lòng vẫn không yên.

Văn Cảnh ngồi dưới tán cây nhìn trời.

Việc phân hóa thành Omega đã nằm ngoài dự đoán, nó đã làm thay đổi hoàn toàn kế hoạch của cậu.

Cậu vò đầu, lấy cặp kính thông minh từ trong túi, ngón trỏ gõ vào gọng kính hai lần: “Tiểu A, Tiểu A, giúp tôi tìm kiếm thông tin về pheromone hương anh đào.”

“Được rồi, Tiểu A sẽ giúp bạn tìm kiếm thông tin... Vui lòng đợi trong giây lát.” Trợ lý thông minh thông qua gọng kính đáp lại cậu.

Kết quả tìm kiếm rất nhanh đã có, đây cũng không phải là lần đầu tiên Văn Cảnh tìm kiếm, nhưng những gì hiện ra, cậu đã nhìn mòn mắt rồi.

Vẫn không tìm được người đó.

Nhưng, nếu tìm được thì đã sao, cậu vẫn phải phân hóa thành Omega.

Hừmm, nếu vậy thì OO có đến được với nhau không nhỉ?

Ánh sáng bỗng nhiên bị che mất, Văn Cảnh ngước lên nhìn, qua mép trên kính râm là một đôi chân dài trước mặt.

Người này đứng ngược nắng, mà nắng giữa trưa lại quá chói mắt khiến Văn Cảnh không nhìn rõ được khuôn mặt, chỉ có thể nhìn thấy dáng người cao ráo, cả người được ánh mặt trời chiếu viền thành vòng quang.

Văn Cảnh chớp chớp mắt, nâng kính râm lên làm tầm nhìn lại tối đi.

Người này mặc áo sơ mi trắng và cài tới nút trên cùng, cái nơ đỏ được thắt đàng hoàng. Chiếc áo khoác đồng phục cũng vừa vặn, tôn dáng.

Trời hôm nay nóng thế mà cũng mặc được như vầy à?

Văn Cảnh mở cổ áo sơ mi, quạt mấy cái rồi tự nhiên hỏi: “Có việc gì?”

“Cậu học lớp nào, tên gì, tại sao lại trốn tiết?” Tông giọng trầm ấm rất dễ nghe nhưng lời nói ra lại khó nghe quá trời.

“Không phải cậu cũng đang trốn học à?” Văn Cảnh nhướng mày, nhìn thẳng vào mắt của đối phương.

Người kia hơi nghiêng đầu, ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu lên mắt kính.

Người kia hé môi nói: “Tôi là Phó Tinh Nhàn.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.