Ôn Thôn Nương Tử

Chương 24: Chương 24: CHƯƠNG 24




Bóng dáng Tô Tích Nhân và Nhan Nhược Thần dần dần đi xa, để lại Đan Ty Tuấn, Phỉ Thúy cùng Vu Phong ở quán trọ.

Hai tay Đan Ty Tuấn đặt dọc theo bên đùi, nắm chặt, gân xanh từ bàn tay bạch tích toát ra, kinh khủng dọa người. Cặp mắt thâm thúy lóe ra lửa giận nồng đậm nhìn bóng dáng đã nhỏ xíu. Hơi thở thô bạo khiến tất cả quan khách đang dùng cơm trong quán trọ cắm cúi im lặng dùng bữa, trong lúc nhất thời cả quán trọ yên tĩnh đến không tiếng động.

Chết tiệt, Nhan Nhược Thần chết tiệt, hắn rốt cuộc muốn làm gì?

Đan Ty Tuấn hung hăng thầm mắng trong lòng, bộ dạng hung ác, tựa như muốn nuốt người khác vào bụng.

Phỉ Thúy cùng Vu Phong đứng ở một bên hai mặt nhìn nhau, nếu Đan thiếu gia (Thiếu chủ) không thích tiểu thư cùng Nhan thiếu gia ở chung một chỗ, sao hắn không ngăn cản? Ngược lại ở đây hờn dỗi, mà đó cũng chưa phải là tệ nhất, nhìn những khách quan một bên nhỏ nhỏ nhẹ nhẹ, thở cũng không dám thở mạnh, hai người đồng thời lắc đầu. Đan thiếu gia (Thiếu chủ) mỗi lần tức giận sẽ không cần biết có người bên cạnh, khiến cho tất cả mọi người run run rẩy rẩy…

“Khụ… Thiếu chủ.”

Vu Phong không được tự nhiên ‘khụ’ một tiếng, đánh vỡ không khí nặng nề, nhưng trước ánh mắt nổi giận đùng đùng của Đan Ty Tuấn, không khỏi cả kinh. Cười khổ trong lòng, hắn tốt xấu gì cũng đường đường là nam nhi bảy thước, nhưng mỗi lần đứng trước áp lực của Thiếu chủ, dù không liên quan đến cấp bậc thân phận, mà Thiếu chủ tuấn mĩ này có loại khí thế không giận mà uy.

“Gì?” Đôi mắt Đan Ty Tuấn lóe lửa giận hung ác nhìn chằm chằm Vu Phong, hiện tại hắn chính là quả cầu lửa nóng hổi, người nào chọc tới nhất định sẽ bỏng.

“Sao người lại để cho Tô tiểu thư đi cùng Nhan công tử, sao không ngăn cản bọn họ đâu? Người không sợ…” Dưới ánh mắt trừng trừng của Đan Ty Tuấn, Vu Phong không nói thành lời.

“…”

Đan Ty Tuấn không nói, chỉ trừng mắt nhìn Vu Phong. Hắn cho là mình không muốn cản sao? Nhưng vừa nhìn thấy ánh mắt không tán thành của Tích Nhân, hắn có thể làm sao? Aizz, chẳng lẽ là báo ứng do mình trước kia quá phong lưu, nhất định bị Tô Tích Nhân ăn đến sít sao. Nhíu mày, hắn tự giễu ở trong lòng.

Phỉ Thúy cũng mở to mắt cẩn thận nhìn Đan Ty Tuấn đang nổi giận, thiếu gia rõ ràng không thích tiểu thư ở cùng Nhan công tử, vừa rồi hắn còn thừa dịp tiểu thư không chú ý, hung hăng trợn mắt nhìn Nhan công tử mà, vậy sao kết quả vẫn mặc tiểu thư bị Nhan công tử mang đi? Còn hắn lại ở chỗ này hờn dỗi?

Đan Ty Tuấn sao mà không cảm giác được ý nhị trong ánh mắt Nhan Nhược Thần nhìn Tô Tích Nhân chứ? Hoảng sợ, lần đầu tiên có cảm giác ấy. Sợ Tô Tích Nhân sẽ bị Nhan Nhược Thần cướp đi. Dù sao Nhan Nhược Thần bề ngoài bất phàm, khí chất ôn văn nho nhã, gia thế không tệ, quan trọng nhất là hắn còn cứu Tô Tích Nhân. Càng nghĩ càng cảm thấy có cảm giác ấy, càng nghĩ càng cảm thấy để bọn họ một chỗ là không được. Nhíu mi, hắn không dám tưởng tượng. Nhưng nếu, nhưng nếu Tô Tích Nhân bị cướp đi, hắn nên làm gì bây giờ? Nhắm mắt lại, hắn phảng phất nhìn thấy ánh mắt thâm tình chân thành của Nhan Nhược Thần khi tỏ tình với Tô Tích Nhân. Không! Hắn cả kinh! Hắn không thể mất nàng! Hung hăng mở mắt ra, nhìn về Vu Phong cùng Phỉ Thúy, bỏ lại câu:

“Ta đi tìm bọn họ.”

Nói xong, người cũng đã đi rất xa.

Vu Phong cùng Phỉ Thúy nhìn Đan Ty Tuấn dùng khinh công rời đi, không khỏi nhìn nhau cười một tiếng, Đan thiếu gia (Thiếu chủ) đúng là thiếu kiên nhẫn.

“Tích Nhân.”

Đan Ty Tuấn tìm được Nhan Nhược Thần bọn họ, nhưng xa xa trông thấy hai người bốn mắt nhìn nhau, chuyện này, không phải tỏ tình thì là cái gì? Trong lòng, đột nhiên cả kinh, hắn đột ngột lên tiếng, nhanh chóng bay vọt đến trước mặt bọn họ.

“Ty Tuấn?” Tô Tích Nhân thấy Đan Ty Tuấn đột ngột xuất hiện, có chút giật mình, bất quá còn lại là ngọt ngào.

“Hai người đang nói chuyện gì vậy?” Đan Ty Tuấn làm bộ không nhìn thấy Nhan Nhược Thần đang đần mặt ra, cười đặt tay lên vai Tô Tích Nhân. Đôi mắt bén nhọn nhìn Nhan Nhược Thần, tựa như cảnh cáo, cảnh cáo hắn không được có ý gì với nữ nhân của mình.

Tô Tích Nhân liếc mắt nhìn Nhan Nhược Thần, đỏ mặt. Ty Tuấn thiệt là, Nhan đại ca còn đang ở trước mặt mà! Nhưng nàng không cự tuyệt cử chỉ của Đan Ty Tuấn.

Nhan Nhược Thần thấy Đan Ty Tuấn đến, trong lòng căng như dây thừng, đối với Đan Ty Tuấn có chút đau lòng, bởi vì mình ôm ý nghĩ với nữ nhân của hắn. Nhưng còn lại là thất vọng cùng tiếc nuối, chẳng lẽ đã chậm rồi sao? Thật không có hy vọng sao? Mình nhất định chỉ có thể làm bằng hữu, làm đại ca của nàng ư? Cảm giác khổ sở quay cuồng trong lòng, không nghĩ tới chữ tình khổ như thế, đau như thế?

Chống lại ánh mắt cảnh cáo của Đan Ty Tuấn, nụ cười nổi lên trong lòng. Rất, rất kỳ quái, nhìn thấy vẻ khẩn trương của Đan Ty Tuấn, y đột nhiên nhớ một chuyện, không biết nếu như làm rõ giờ phút này, sẽ xuất hiện cục diện như thế nào? Có chút lạnh, có chút không cam lòng nghĩ tới, nhìn thấy gương mặt hồng đỏ lộ hạnh phúc của Tô Tích Nhân, bỗng nhiên ngừng lại. Thôi, thôi, chỉ cần nàng hạnh phúc là tốt, cần gì phải khiến cho cục diện nhập nhằng? Làm bằng hữu của nàng thì sao, làm huynh trưởng của nàng thì sao? Lẳng lặng đặt nàng dưới đáy lòng, yên lặng nhìn nàng, là đủ rồi! Dường như nhận được chỉ dẫn của thần linh trong nháy mắt, Nhan Nhược Thần đã nghĩ thông suốt, thất vọng, khổ sở quét hết sạch, y nở nụ cười, nhìn Đan Ty Tuấn nói:

“Không có gì, chẳng qua là hàn huyên một chút.”

Đan Ty Tuấn không biết nội tâm Nhan Nhược Thần đã trải qua một phen tư tưởng tranh đấu, cũng không biết y đã nghĩ thông suốt. Hắn hồ nghi nhìn Nhan Nhược Thần, không biết vì sao y đột nhiên cười? Y đang toan tính gì?

Tô Tích Nhân không nhìn ra đao quang kiếm ảnh giữa hai vị nam tử, nàng đột nhiên cười kéo áo Đan Ty Tuấn, “Tuấn, Nhan đại ca thích một cô nương.”

Lời vừa nói ra, lại là một trận trầm tĩnh.

Nụ cười của Nhan Nhược Thần cứng đơ, hắn tuy nói từ bỏ, nhưng không hy vọng bị nàng hiểu lầm…

Đan Ty Tuấn nhìn nụ cười khổ sở của Nhan Nhược Thần và nụ cười ngọt ngào của Tô Tích Nhân, hắn tin chắc Nhan Nhược Thần thích nàng, nhưng sao chuyện lại biến thành như vậy? Tích Nhân lại cho là Nhan Nhược Thần thích người khác? Lúc này hắn có chút ít đồng tình với Nhan Nhược Thần, bị người yêu mến hiểu lầm thích người khác, là chuyện rất thống khổ. Nhưng, cũng nhờ Tô Tích Nhân hiểu lầm, chuyện bây giờ không còn phiền não.

“Vậy sao?” Đan Ty Tuấn cười cười, “Vậy rất tốt, tin rằng Nhan huynh sẽ hạnh phúc.”

“Đúng rồi, Nhan đại ca nhất định sẽ hạnh phúc.” Tô Tích Nhân cũng cười gật đầu, chúc phúc cho Nhan Nhược Thần, mà Nhan Nhược Thần lại chỉ có thể cười khổ.

“Tích Nhân, chúng ta không phải nên trở về sao? Phỉ Thúy còn chờ chúng ta đó!”

Đan Ty Tuấn thấy Nhan Nhược Thần sắc mặt đơ hơn sáp, cũng không muốn hành hạ nữa.

“Được rồi.” Tô Tích Nhân thấy đi ra ngoài cũng đã được một lát, cần phải trở về, nàng nghiêng đầu nói với Nhan Nhược Thần, “Nhan đại ca cùng chúng ta về thôi.”

“Không được, ta còn có việc, hai người đi trước đi.” Tâm tình y bây giờ, thật sự không muốn thấy bọn họ thành đôi.

“A, vậy tại hạ cùng Tích Nhân đi trước, cáo từ.” Đan Ty Tuấn chắp tay chào Nhan Nhược Thần, Tô Tích Nhân cũng cúi người nói lời từ biệt, rời đi.

“Nàng là của ta.”

Đang lúc Nhan Nhược Thần cúi đầu, bên tai đột nhiên truyền đến giọng nói khí phách. Vừa ngẩng đầu, liếc thấy ánh mắt Đan Ty Tuấn, trong lòng, càng co lại…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.