Ông Bố Thiếu Soái

Chương 622: Chương 622: Ường như cho cô niềm tin vô hạn!




Hạng Tư Thành phản ứng nhanh chóng, phản ứng nhanh trong khi không có ánh sáng, lắc mạnh vai thoát khỏi bàn tay đó, sau đó đá chân ra theo hướng bàn tay thò đến.

Nhưng điều khiến Hạng Tư Thành thấy kỳ lạ là, anh không đá phải bất cứ thứ gì, thậm chí không có chút tiếng động.

Hạng Tư Thành biết, bàn tay vừa nãy không phải là của người, là mà tượng sáp ở đây, nếu thực sự là người, cú đá của Hạng Tư Thành vừa không đá đến, cho thấy đối phương đã trốn rồi, nhưng nếu cậu ta trốn, thì nhất định sẽ sinh ra tiếng động, Hạng Tư Thành không phải người bình thường, kể cả tiếng động có nhỏ thế nào, cũng bị anh dễ dàng bắt được.

Nhưng vừa nãy anh không nghe thấy tiếng động nào, cho thấy vừa nãy bàn tay đó không phải là của người, mà chỗ mà anh đá đến cũng không có gì.

“Cao thủ?”, sau khi Hạng Tư Thành hoàn thành một hoạt động tác tránh đòn, một âm thanh kỳ lạ vang lên trong bóng tối.

Đối phương dùng một bàn tay thăm dò Hạng Tư Thành, cho thấy đối phương có thể nhìn thấy Hạng Tư Thành, vừa nãy một loạt động tác của Hạng Tư Thành cũng bị đối phương nhìn thấy, cho nên cậu ta mới phát ra tiếng than kinh ngạc như vậy.

Tiếng than kỳ lạ vừa nãy khiến Hạng Tư Thành tìm được vị trí của người này.

Có lẽ trong mắt Vân Tịnh Nhã, tình tiết thế này đều xuất hiện trong câu chuyện ma quỷ, nhưng đối với Hạng Tư Thành, đó chỉ là trò chơi dọa người.

Sau khi xác định được vị trí của đối phương, Hạng Tư Thành kéo tay của Vân Tịnh Nhã từ từ đi theo hướng phát ra âm thanh.

Đúng lúc này, ánh đèn trong đại sảnh bỗng sáng lên, ánh sáng chói mắt truyền đến, khiến Hạng Tư Thành bất giác nhắm mắt.

Đợi sau khi Hạng Tư Thành nhanh chóng thích ứng với ánh sáng, cũng chỉ qua hai giây, nhưng vì hai giây này, Hạng Tư Thành lại bất lực thở dài.

Vì mục tiêu mà anh khóa chặt vừa nãy biến mất, cao thủ so chiêu, đều sẽ khóa chặt đối phương, cho dù ẩn nấp giỏi thế nào cũng có thể bị tìm được dễ dàng.

Nhưng bây giờ Hạng Tư Thành thực sự không tìm được, không phải võ công về mặt này của anh không giỏi, mà là đối phương thực sự giỏi trốn mình.

Trong rất nhiều tượng sáp, anh biết lúc nào cần ra tay, lúc nào không cần ra tay, tượng sáp như thật càng cản trở Hạng Tư Thành tìm được mục tiêu.

Đây cũng là nguyên nhân tại sao Hạng Tư Thành đến đây liền cảm thấy không thoải mái.

Đúng lúc này, đèn trong phòng lại bị tắt, căn phòng rơi vào bóng tối lần thứ hai, lần này, Vân Tịnh Nhã không thét lên, một bàn tay ấm áp nắm lấy bàn tay nhỏ của cô đứng ở đó.

Dường như cho cô niềm tin vô hạn!

Còn một nguyên nhân khác khiến cô không thét lên chính là ánh mắt của cô đang cố gắng thích ứng ánh sáng đột nhiên xuất hiện lại đột nhiên biến mất.

Lần này Hạng Tư Thành đã chuẩn bị sẵn sàng, lúc ánh đèn vụt tắt, Hạng Tư Thành cũng nhắm mắt, chỉ một tích tắc Hạng Tư Thành liền mở mắt.

Đây là phương pháp võ công cơ bản của cao thủ Tiên Thiên, ánh sáng đột nhiên xuất hiện và biến mất, sẽ làm con người chói mắt tạm thời, nếu chủ động nhắm mắt, từ từ điều chỉnh tinh thể trong mắt, lại nhanh chóng mở ra, sẽ càng nhanh chóng thích ứng với môi trường ánh sáng đột nhiên biến mất xung quanh.

Hạng Tư Thành biết đối phương lợi dụng khoảnh khắc ánh đèn trong hội trường đột nhiên vụt tắt và xuất hiện, khiến người ta chói mắt để hành động, vì vậy lần này anh không dễ dàng mắc bẫy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.