Ông Xã Anh Là Ai

Chương 51: Chương 51: Chương 50




Chương 50

“ Let’s party!”[1]

[1] Mở tiệc thôi!

“Bốp bốp” hai tiếng, hoa giấy nở tung.

Đồng Tiểu Vi và Quan Nguyệt San hai người một trái một phải, đứng hai bên cửa tòa soạn ‘Phụ nữ online’, mặc bộ đầm màu đỏ tươi, hóa thành hai vị môn thần giữ cửa của tòa soạn. Họ “tả Thanh Long”, “hữu Bạch Hổ”cười tươi rói đón Hạ Thiên Thụ thắng lợi quay về. Vừa nhìn thấy Thiên Thụ xuất hiện, hai người lập tức hưng phấn làm dấu tay “nữ thần thắng lợi”.

Thiên Thụ đứng đó, choáng tới mức muốn xỉu.

Cái gì thế này, hai tên này thật làm quá đi mà!

Thiên Thụ lườm họ, quay người đi vào tòa soạn.

Hai nữ thần nhiều chuyện cầm hoa lễ lập tức đuổi theo, Tiểu Vi hỏi ngay, “Này này này, sao rồi? Làm hòa chưa? Chắc ăn chưa? Ăn sạch sẽ chưa?”

San San lập tức cầm bó hoa gõ lên đầu cô nàng. “Xem ăn nói hay chưa, chẳng ra gì cả! Thế nào là làm lành, chắc ăn, ăn sạch sẽ chứ, Thiên Thụ nhà chúng ta không ngại ngàn dặm xa xôi cách trở tới tận Bali, Viên Đại Boss nhất định sẽ cảm động nước mắt đầm đìa, người và thần cùng phẫn nộ, khi nhìn thấy Thiên Thụ, lập tức nước mắt đôi dòng, vô cùng thâm tình chạy như điên tới, rồi ôm chặt Thiên Thụ vào lòng!

Ôi, Thiên Thụ, vợ yêu nhất của anh!

Ôi, Viên Dã, chồng yêu nhất của em!

Ten tén ten tèn… ca nhạc vang lên, quấn quýt không rời, tình yêu trong khói lửa, thế thì nhạc của Trần Châu Cảng là hợp nhất! Cho dù bao tai nạn và nguy hiểm, em mãi mãi là ngọn đèn sáng không bao giờ tắt trong cuộc đời anh! Ôi!”

Ọe…

Thiên Thụ buồn nôn muốn chết rồi.

Đại mỹ nữ Quan Nguyệt San không làm biên kịch phim mà làm tiếp viên hàng không thì quá uổng phí, thế gian này sẽ thiếu vắng đi rất nhiều bộ phim tình cảm thanh xuân sến rện! Thượng đế phù hộ, may mà cô nàng chỉ là tiếp viên hàng không, a men!

“Thèm vào chấp hai người.”

Thiên Thụ bỏ mặc hai người đang vây quanh mình, đi thẳng vào trong.

San san lập tức than thở rõ to. “Nhìn kìa! Nhìn kìa! Người ta đi Bali một chuyến, quả nhiên khác hẳn hồi xưa! Đây chính là cốt cách! Cốt cách đấy!”

Tiểu Vi lập tức phụ họa. “Không sai không sai, người ta bây giờ là phu nhân tổng giám đốc mà, đương nhiên khí thế khác chúng ta rồi, San San, lần đầu tôi mới biết, hóa ra làm phụ nữ khi thật sự trở thành phụ nữ, ngay cả khí thế cũng sẽ thay đổi!”

“Ha, giờ cô mới biết à?”, San San cười mày liễu cũng run rẩy, “Không lẽ Đồng Tiểu Vi cô bây giờ vẫn còn là gái trinh ?”

Tiểu Vi tự bê đá đập vào chân mình, lập tức mặt đỏ bừng. “Không… phải đâu! Quan San San, cô ghê nhỉ, chuyển đề tài ngay sang tôi!”

“Oa ha ha, mặt cô đỏ rồi, quả nhiên chính là thế!”

Hai nữ thần nhiều chuyện quên bẵng sứ mệnh của mình, đứng ở cửa tòa soạn đùa giỡn với nhau.

Thiên Thụ thực sự chẳng có hứng cười nhạo họ nữa, đi thẳng vào bên trong.

Mới được vài bước thì trên bậc thang gỗ cao cao, có một bóng dáng xinh đẹp cao ráo xuất hiện.

Đan Lâm mặc bộ đầm màu hồng đỏ rất đẹp, giày cao gót trắng, buộc mái tóc xoăn lên, nhưng lại đeo cặp kính gọng đen.

Cô ta đứng đó, từ trên cao nhìn xuống Thiên Thụ, cằm hất lên trời. “Bây giờ cô không còn là tổng biên tập nữa.”

Thiên Thụ cười với cô ta. “Tôi biết.”

Có lẽ Đan Lâm không ngờ cô lại cười thản nhiên như vậy, liền hỏi với vẻ ngạc nhiên, “Giả vờ trấn tĩnh hay thật.”

“Không phải giả vờ, tôi chỉ cảm thấy không có gì đáng ngạc nhiên”, Thiên Thụ bình thản cười nói, “Thực ra tôi biết mình không có tài năng gánh vác tòa soạn, có lẽ tôi có thể viết một số bài tình cảm, để lại chút câu chữ gì đó cũng được xem là khá lãng mạn, nhưng muốn làm tòa soạn này trở nên nổi tiếng thì phải cần người như cô. Nên tôi đã sớm đoán ra rồi, làm tổng biên tập tạp chí này, chẳng qua là một giấc mơ đẹp của tôi, bây giờ mộng đã thực hiện được, tôi cũng chẳng còn gì để nuối tiếc.”

Đan Lâm nghe mà càng tỏ ra ngạc nhiên.

“Thật bất ngờ, cô lại nói như vậy. Tôi tưởng cô sẽ lấy vai trò phu nhân tổng giám đốc để áp bức tôi chứ, ra lệnh cho tôi trả lại chức chủ biên chẳng hạn.”

Thiên Thụ không nhịn được cười. “Đan Lâm, cô là chủ biên thì sao có thể không nhận ra nhân cách của tôi được? Tôi luôn cho rằng, chốn về cuối cùng của người phụ nữ, là tìm được một người đàn ông tốt, có thể giao cả cuộc đời mình cho anh ấy, tạo dựng một gia đình với anh ấy, sinh mấy đứa con, như đa số người phụ nữ trên thế giới này, sống hết một đời bình thường nhưng hạnh phúc. Đó mới là sự theo đuổi cuối cùng trong đời người, không phải sao?”

Đan Lâm sắc mặt cứng đơ.

“Cô đang chế giễu tôi à?”

Thiên Thụ khoát tay. “Không, thực ra tôi không hiểu mấy về chuyện của cô, nhưng tôi biết, cô vì người cô yêu nên mới theo đuổi. Chỉ có điều tôi tìm được người tôi muốn tìm kiếm, còn lần tìm kiếm này của cô không có kết quả thôi. Đừng để bụng, cô vẫn còn lần sau mà. Trong cuộc đời, người mà cô xem trọng nhất, cần nhất, sẽ đứng ở phía trước đợi cô. Đan Lâm, cô nhất định sẽ hạnh phúc. Đừng quên, tôi là người viết chuyên mục tình cảm ‘hot’ nhất đấy nhé.”

Đáp án này hoàn toàn vượt quá sự tưởng tượng của Đan Lâm, cô ta ngẩn ra đó một lúc lâu vẫn chưa phản ứng được.

Nhưng có thể nhận ra, khí thế cao ngất lúc nãy đã giảm đi, ánh mắt lạnh lùng cao quý cũng dịu đi nhiều.

Thiên Thụ cười cười, đi về phía phòng biên tập.

Lúc Đan Lâm và cô đi ngang nhau, cô ta bỗng nói, “Không phải anh ấy cử tôi đến theo dõi cô đâu.”

Thiên Thụ khựng lại.

“Là tự tôi xin về tòa soạn, vì tôi không có tình yêu thì không thể mất luôn sự nghiệp. Tôi đề nghị nếu anh ấy cho tôi quay về, tôi có thể giúp anh ấy theo dõi vợ.” Đan Lâm nói, “Nhưng cô đoán xem anh ấy nói gì?”

“Nếu yêu thật lòng thì có cần theo dõi gì không?”, Thiên Thụ không quay đầu lại nhưng trả lời như thế.

“Sao cô biết?”, Đan Lâm sửng sốt.

Thiên Thụ giơ hai ngón tay hình chữ “V”. “Vì anh ấy là chồng tôi.”

Im lặng.

Ba giây sau.

Đan Lâm nôn ọe như điên phía sau.

Ôi mẹ ơi, thật sến! Thật khiến cô thấy đáng sợ mười phần hơn cả lúc ban đầu nghe Viên tiên sinh đẹp trai nói câu “tình yêu chân thành là vô địch” nữa! Xã hội bây giờ mà vẫn còn có người tin vào cái gì mà “tình yêu chân thành vô địch”! Quả nhiên là một đôi cẩu… không đúng, là một đôi vợ chồng trai đẹp gái xinh.

Thiên Thụ tâm trạng vui vẻ, sau khi đi vào phòng biên tập lại quay về chỗ ngồi cũ, làm công việc cũ của cô.

Hóa ra làm việc ở đây vẫn còn ngon lành lắm, những câu chuyện viết ra vẫn sến, vẫn rung động như thế.

Lần trước viết “Gửi người yêu tương lai”, lần này chi bằng viết “Gửi con trai tương lai” đi! Ha ha.

Làm việc đến buổi trưa thì điện thoại reo.

Thiên Thụ mở máy.

Là một tin nhắn rất ngắn:

Xe ở ngoài cửa, cơm ở trong nồi, anh ở phòng ngủ.

Thiên Thụ đọc tin nhắn đó, cười muốn ngất xỉu.

Một trăm năm trước cũng không nghĩ ra, đẹp trai như thế, lạnh lùng như thế, đại vương mặt Poker như thế, Núi Băng tiên sinh Viên Dã lại tiết ra hormone cao như vậy, một tin nhắn khiến người ta “hồn xiêu phách lạc”.

Nhưng đây đúng là do anh viết.

Chút chuyện sến giữa vợ chồng với nhau hóa ra lại ngọt ngào đến thế.

Thiên Thụ cười, cầm điện thoại lên bấm:

Tổng giám đốc tiên sinh, biên tập viên rất bận, xin đứng lấy vật công sử dụng cho việc riêng.

Tin nhắn lập tức bay tới:

Em muốn làm “vật riêng” chuyên dụng cho riêng mình anh không?

Ôi, không ổn, chọc giận Viên tiên sinh thì cái chức biên tập viên của cô cũng không giữ nổi, phải về nhà ăn thịt chồng ngay thôi!

Không không, Viên tiên sinh, hãy giữ nguyên hiện trạng em rất thích.

Ok, trong vòng mười phút, về ngay.

Thiên Thụ cần điện thoại, cười tít cả mắt. Thật sến muốn chết, chẳng lẽ Quan San San và Tiểu Vi, Đan Lâm đều bị họ làm cho choáng váng hết rồi. Ha ha.

Nhưng tổng giám đốc đại nhân đã ra lệnh rồi, còn cử xe đến đón, cô còn gì mà từ chối không về nhà chứ?

Thiên Thụ lập tức thu dọn đồ đạc, chuẩn bị ra về.

Đổng Tiểu Vi cũng vừa dọn xong hình ảnh để lên lầu báo cáo, thấy Thiên Thụ dọn đồ thì hỏi ngay, “Lại hẹn hò hả? Tổng giám đốc phu nhân?”

“Là về nhà!”, Thiên Thụ mỉm cười.

“Xùy, hai người về nhà hay đi khách sạn thì cũng thế cả thôi.”, Đổng Tiểu Vi nhếch miệng.

Thiên Thụ nhướng mày, phản pháo, “Ngay cả đi khách sạn nghĩa là gì thì cậu cũng có biết đâu, cô gái trinh à.”

“Hạ, Thiên, Thụ!”, hàng lông mày của Tiểu Vi dựng đứng, muốn lao tới cắn cô một phát.

Thời buổi này, cái từ “gái trinh” là danh từ mang nghĩa sỉ nhục.

Thiên Thụ cười. “Thôi, không đùa với cậu nữa, tớ phải về nhà đây.”

Thiên Thụ vừa quay đi, bỗng cảm thấy đầu gối bên phải nhũn ra.

Góc bàn vốn cách cô rất xa lại đập trúng vào góc thái dương của cô, trong tích tắc cô hoa mắt, suýt chút nữa bị thương.

Tiểu Vi thấy cô ngã nhào như mất trọng tâm, cũng giật bắn mình, “Thiên Thụ, cậu không sao chứ?”

“Ồ… Không… Không sao…”, Thiên Thụ bò dậy, đưa tay dụi chỗ bị đau, cũng rất thắc mắc sao tự dưng té ngã như vậy? Cô ngồi lên, chỉnh lại quần áo rồi đưa tay lấy túi xách…

Ngón tay trượt đi.

Bỗng dưng ngay cả quai túi xách cũng không sờ được đến.

Kỳ quặc.

Rõ ràng cô thấy túi xách rơi ở gần đó, nhưng khi cô đưa tay ra lấy thì còn không sờ được đến viền túi nữa. Như thể mất đi cảm giác về đo lường khoảng cách, trong tích tắc đầu óc trống rỗng.

Tiểu Vi thấy cô đờ đẫn thì chạy lại hỏi, “Thiên Thụ, cậu sao vậy? Vẫn ổn chứ?”

“Ừm ừm.. tớ rất ổn mà.” Thiên Thụ gật đầu, xách túi lên, “Lúc nãy có lẽ bị ngã nên hoa mắt một chút, giờ thì không sao rồi. Tớ về trước đây Tiểu Vi, bye bye!”

Thiên Thụ bò dậy, quay lưng đi.

Đồng Tiểu Vi đứng chết lặng, nhớ lại cảnh lúc nãy. Cô không nhìn lầm chứ, Thiên Thụ lại… cả túi xách cũng không chạm được? Chẳng lẽ… tất cả thật sự là không thể trốn tránh được nữa rồi?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.