Ông Xã Của Tôi Là Đại Boss

Chương 14: Chương 14: Bà trùm việc nhà




Thế là bữa tối coi như xong. Chắc có lẽ từ nay về sau, có cho tiền Tiêu Phong cũng không dám “thỉnh” Diệp Băng Hy vào bếp. Chỉ một lần thôi cũng đủ để anh khắc cốt ghi tâm rồi. Nhưng cô nhóc này cũng thật đáng yêu. Làm gì có ai rán trứng cả vỏ lại còn lấy rượu dập lửa cơ chứ.

Rồi còn cả cái dáng vẻ khép nép, ngồi im ru trong góc nhà thật giống một chú mèo nhỏ yếu ớt làm anh bỗng dưng có cảm giác muốn được che chở, khác hẳn với dáng vẻ không sợ trời không sợ đất của cô thường ngày.

“Diệp Băng Hy, cô còn không mau lại lau dọn hết cái bãi chiến trường này đi. Tôi đi ra ngoài ăn. Cô cứ lau đi, lau xong chờ tôi kiểm tra nếu được thì cô có thể về nhà. Tạm biệt!” Nói rồi Tiêu Phong đem hai cái giẻ lau đến nhét vào đôi tay đang sững sờ của Diệp Băng Hy, rồi nở một nụ cười đầy thách thức đi ra ngoài.

Diệp Băng Hy tức đến đầu muốn bốc khói, trước khi anh ta đi khuất còn nhứ cho vài phát đấm.

Nhưng dù sao cũng là cô sai, mà Diệp Băng Hy lại là người biết sai sẽ sửa nên cô cũng ngay lập tức bắt tay vào việc dọn dẹp. Thực ra, mọi thứ Diệp Băng Hy đều giỏi chỉ trừ nấu ăn và làm việc nhà. Thực ra cô cũng rất thích nấu ăn nhưng sau vài lần làm hỏng cả nhà bếp cô đã bị mẹ cấm không cho vào bếp nữa. Cũng từ đó mà niềm đam mê trong cô ngày càng bị dồn nén và cuối cùng hôm nay cũng có tên ngốc Tiêu Phong tạo điều kiện để đam mê ấy được bung ra.

Tuy nhiên, đời không như mơ, như đã nói ở trên, Diệp Băng Hy hoàn toàn không thuộc về thế giới của nữ công gia chánh. Nếu như trước khi dọn thì chỉ có sàn nhà, bếp ga, chảo là bị bẩn thôi nhưng bây giờ thì toàn bộ bát đĩa nhà Tiêu Phong đều bị Diệp Băng Hy tiễn ra thùng rác hết, đứa nào cũng thương tích đầy mình. Nhẹ thì sứt mẻ còn nặng thì vỡ thành chục mảnh.

Haiz, Tiêu Phong đáng thương, những tưởng gài Diệp Băng Hy làm giúp việc để có thời gian từ từ hành hạ cô nhưng giờ xem ra, anh đã tính sai ngay từ bước đầu rồi. Chưa biết ai mới là người bị hành hạ đây.

Sau một chuyến đi vi vu ăn tối, Tiêu Phong trở về nhà trong tâm trạng vô cùng vui vẻ vì đã hành hạ được Diệp Băng Hy, trên tay còn tốt bụng xách một xuất cơm nữa chứ.

Mở cửa ra, Tiêu Phong đi thẳng xuống phòng bếp xem thử cô đã dọn xong chưa.

Và chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến. Niềm vui ngắn ngủi của Tiêu Phong chưa được bao lâu đã tan biến.

“Diệp...Băng...Hy” Tiêu Phong rít từng chữ một cùng với một nỗi căm phẫn tột cùng.

Ôi trời ơi! Còn đâu là căn bếp sạch sẽ không tì vết lúc đầu nữa chứ.

Tiêu Phong giờ mới nhận ra sai lầm không thể cứu vãn của mình. Nhớ ngày đầu tiên, anh cũng gặp cô ở đây và anh đã phải tốn gần 50 triệu để thuê người dọn sạch nhà sau khi Diệp Băng Hy rời khỏi.

Vậy mà không hiểu tại sao anh còn can đảm để kí hợp đồng giúp việc với cô.

Đây có lẽ là cuộc giao dịch thua lỗ nhất mà anh từng thực hiện. Đúng là tiền mất tật mang, đã không được gì còn chịu tổn thất nặng nề.

Bên kia hành lang, một con người sau khi tàn phá tanh bành nhà người ta đã quay về ngủ một giấc ngon lành không chút vướng bận hay áy náy.

Mà thôi, theo tui thấy á thà bả cứ ngủ đi còn tốt bả đi chịu trách nhiệm ấy. Biết đau sau khi bả chịu trách nhiệm, ông Tiêu Phong lại không còn nhà để về luôn ấy chứ

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.