Ông Xã Em Là Thú Nhân

Chương 82: Chương 82: Dự cảm không lành




Mộ Sa tức giận nghiến răng nghiến lợi mắng một câu: Chelsea chết tiệt. Tối qua làm cô mệt đến nỗi ngủ quên, đương nhiên là chưa nói được gì hết.

Mộ Sa càng nghĩ càng giận, ngủ cũng không ngủ được liền dậy dọn dẹp trong nhà rồi đi tắm và nấu cơm. Chuẩn bị xong vẫn chưa thấy Chelsea trở về, cô ngẫm nghĩ liền cầm áo khoác đi tìm hắn, không biết có phải hắn da dày thịt béo hay không mà hắn không sợ lạnh, lúc ra khỏi nhà không bao giờ mang áo khoác, mùa đông ở đây mà không biết lạnh.

Mộ Sa mới từ trong nhà đi ra một đoạn liền nhìn thấy Chelsea đang đứng nói chuyện với một người.

Bước nhanh vài bước, cuối cùng cũng nhìn thấy rõ ràng, không ngờ là Philo, Mộ Sa cảm thấy trong lòng có chút chua chua. Biết rõ nhất định là Philo chủ động đến tìm Chelsea nhưng cô vẫn có chút tức giận.

“Chelsea.” Mộ Sa cất tiếng gọi Chelsea, đồng thời khi hắn quay lại liền chạy tới nhào vào ngực hắn.

“Sao em lại chạy ra đây, trời lạnh lắm, cẩn thận sinh bệnh.” Chelsea đón được cô, ôm chặt cô vào lòng nhỏ nhẹ trách mắng.

Mộ Sa trong ngực hắn cọ cọ, giọng nói có vị chua làm nũng: “Người ta sợ anh lạnh cho nên mang áo khoác đến đây cho anh. Sao vậy, không muốn gặp em?” Nói xong liếc mắt đến chỗ Philo.

Chelsea yêu chiều hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của cô một cái: “Muốn, anh nhớ em muốn chết. Đặc biệt...” Chelsea bỗng ngừng rồi cười xấu xa nói nhỏ bên tai cô, âm lượng đủ để hai người nghe: “Em toàn thân trần trụi nằm dưới anh kêu gào xin tha, chỉ cần nghĩ tới, anh tuyệt đối không cảm thấy lạnh.”

Mộ Sa nghe vậy xấu hổ đến đỏ bừng cả mặt, thẹn thùng đấm cho hắn một cái, cáu giận nói: “Thấy ghét.” Rồi đưa áo khoác cho hắn để hắn mặc vào. Làm bộ như không thèm để ý hỏi: “Có thể đi được chưa?”

Chelsea gật gật đầu, quay đầu nhìn Philo nói: “Mộ Sa thân thể yếu đuối không chịu được lạnh, chúng tôi về trước, có việc gì nói sau.”

Nói xong không để ý Philo mặt trắng bệch đứng đó, xoay người mang Mộ Sa bước nhanh về nhà.

Mộ Sa bị hắn ôm trong lòng đi nhanh về nhà, tâm tình thật tốt, cảm giác như vừa thắng trận trở về, cảm giác vô cùng thành tựu.

Chelsea cúi đầu nhìn, trên mặt hắn không chút che giấu biểu cảm đắc ý, thương yêu cười cười, hắn thể hiện tình yêu rõ ràng với cô như thế, giữa bọn họ còn có gì để nói nữa chứ, đúng là cô gái hay nghĩ vớ vẩn.

Sau khi về đến nhà, Mộ Sa bởi vì vui vẻ nên không tính toán chuyện tối hôm qua với Chelsea về việc hắn ăn hiếp cô, hầu hạ hắn tắm rửa, ăn cơm rồi để hắn đi ngủ.

Chelsea kêu gào nói một mình hắn không ngủ được, vô cùng muốn Mộ Sa ngủ cùng, Mộ Sa nhăn nhó hai cái liền ỡm ờ trèo lên giường nằm cùng hắn.

Chelsea cũng thật sự cảm thấy mệt mỏi nên không quậy phá, chỉ ôm chặt cô nằm ngủ. Mộ Sa bị hắn ôm chặt trong ngực, ngửi thấy mùi hương quen thuộc của hắn, cảm thấy đặc biệt an tâm, toàn thân ấm áp, không bao lâu cũng chìm vào giấc ngủ.

Không biết qua bao lâu, Mộ Sa còn đang mơ mơ màng màng liền cảm nhận dưới thân từng đợt tê dại khiến cô tỉnh lại.

Mộ Sa trợn mắt mơ màng nhìn xuống phía dưới, thấy đùi bị giang rộng, Chelsea đang nằm sấp giữa hai chân cô đầu gật lên gật xuống.

“Ưm...” Mộ Sa cảm giác được đầu lưỡi hắn nhẹ nhàng lướt qua điểm mẫn cảm, từng đợt khoái cảm từ hoa huyệt truyền khắp toàn thân, cô không tự chủ được đong đưa chiếc eo nhỏ nhắn, không biết là muốn né tránh hay là hùa theo ý hắn.

Chelsea thấy cô đã tỉnh hút mạnh một cái ở hoa huyệt rồi cắm đầu lưỡi vào trong, mỗi lần liếm không bỏ sót chỗ nào tiến sâu vào bên trong.

“Đừng.....Chelsea.....nhột lắm....” Mộ Sa kêu lên, hoa huyệt bị hắn liếm láp không ngừng co bóp tràn nước nhờn.

Chelsea nuốt hết không chừa một giọt nào, cảm giác từng lỗ chân lông của Mộ Sa đều mở ra, nhẹ giọng kêu lên.

Chelsea càng thêm ra sức liếm láp hoa huyệt, tay tách môi nhỏ, ngậm một điểm nhỏ hung hăng cắn.

“A a a...” Khoái cảm làm Mộ Sa vặn vẹo dữ dội, hoa huyệt cũng run rẩy muốn đến cao trào, Chelsea đột nhiên dừng lại, từ giữa hai chân cô bò lên dừng lại phía trên người cô, nhìn cô khó chịu vặn vẹo liền động thân một cái đi vào.

“A a...” Mộ Sa rên rỉ một tiếng thật dài đạt đến cao trào, cao trào qua đi, cả người cô mềm nhũn, ở dưới người hắn hóa thành một vũng nước, cúi đầu kiều mỵ rên lên, mặc cho hắn tùy ý nhào nặn.

Không biết Chelsea muốn cô bao nhiêu lần, đợi cho khi hắn buông cô ra, cô đã mệt mỏi lăn ra ngủ. Thế là cuộc nói chuyện của bọn họ rốt cuộc vẫn không thành.

Cô cùng Chelsea còn chưa nói chuyện thì đã có người đến tìm Mộ Sa nói chuyện rồi. Mộ Sa còn chưa tỉnh ngủ đã bị tiếng đập cửa đánh thức, quay đầu nhìn thấy trời đã hơi tối, Chelsea thì không thấy đâu, không biết lại chạy đến nơi nào, cô thở dài ngồi dậy, lấy đến một mảnh da thú lau sạch chất lỏng đang không ngừng chảy ra từ trong hoa huyệt.

Mặc quần áo ra mở cửa, vừa mở thì thấy là một thú nhân lạ mặt, Mộ Sa im lặng nhìn một lát rồi lễ phép dò hỏi: “Xin hỏi anh tìm ai?”

Thú nhân lạ mặt đánh giá Mộ Sa từ trên xuống dưới, khách khí hỏi: “Cô chắc là Mộ Sa, bạn tình của Chelsea?”

Mộ Sa gật đầu, đoán rằng hắn có thể là thú nhân ở phía Đông, thôn của Chelsea rất lớn, chia làm hai khu vực, phía đông là nơi ở của thú nhân trưởng thành, còn những thú nhân trẻ tuổi đều ở phía Tây. Bình thường cô rất ít khi đến phía Đông, cho nên đối với các thú nhân ở phía Đông không quá quen thuộc.

Ông trời có thể nói đã ưu đãi các thú nhân, bọn họ qua vài chục năm giống như là mới một ngày, mặt không hề lão hóa. Cho nên nhìn mặt thì căn bản không biết được thú nhân này bao nhiêu tuổi, Mộ Sa vì không biết hắn nên đoán hắn ở phía Đông tới.

Thấy Mộ Sa gật đầu, thú nhân kia nói tiếp: “Các trưởng lão trong tộc muốn tìm cô nói chuyện, cô đi theo tôi.”

Mộ Sa nghe vậy trong lòng liền có dự cảm không may, những trưởng lão kia cô cũng có gặp khi mới đến đây, bọn hắn còn nhìn cô nghiên cứu vài ngày, cuối cùng đưa ra kết luận rằng cô có khả năng sinh đẻ tốt rồi mới đưa cô cho Chelsea, sau một thời gian không tìm đến cô, hôm nay tìm đến có phải là vì cô vẫn chưa mang thai hay không.

Cô có chút sợ hãi, thật sự không muốn đi, nhưng mà người này cứ đứng đây chờ đợi không có ý bỏ đi mà không có cô đi theo. Mộ Sa nghĩ một chút rồi khách khí nói: “Phiền anh về trước, tôi tắm rửa thay quần áo rồi lập tức đến ngay.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.