Ông Xã, Không Có Việc Gì Đừng Giả Bộ Đáng Yêu

Chương 83: Chương 83: Chương 79




Vũ Thiên nhìn Mục Vũ Phi. Làm sao anh lại không biết suy nghĩ ở trong lòng cô như thế nào! Chẳng qua là anh cảm thấy có chút buồn cười, đến cùng là cô vợ nhỏ của anh, ngay cả cái tính cách có thù tất báo của anh, cô cũng đều đã học được rồi. Ông cụ Mục và Ông cụ Vũ đều ngầm cân nhắc suy nghĩ, xem Mục Vũ Phi sẽ ép buộc Lâm Uyển thế nào.

“Tôi đây đã có thể gọi một tiếng em gái Vũ Phi rồi sao?” Lâm Uyển không chút che dấu vẻ đắc ý trên mặt của mình. Sau khi được Mục Vũ Phi lên tiếng trả lời khẳng định, Lâm Uyển lại càng cười vui sướng hơn.

Cha của Lâm Uyển cũng cười nói với mọi người, đứa nhỏ này đã bị bản thân mình làm hư rồi. Mục Vũ Phi hừ lạnh trong lòng. Nếu Lâm Uyển kia có thể một mực sủa cái từ em gái kia đến khi tiệc rượu kết thúc, vậy thì bản thân cô phải bội phục cô ta có thể làm một người không biết điều như thế!

Mọi người lại nâng cốc nói cười. Sau đó mọi người lại ào ào nói đến Vũ Thiên. Anh vậy mà chỉ trong hai tháng ngắn ngủn kia, lại làm ra hiệu quả huấn luyện kinh người như thế. Xem ra trước kia không riêng căn bản đáng nể, mà thiên phú cũng cực kỳ cao làm cho người ta phải líu lưỡi!

Mục Vũ Phi cười thầm, hiện tại có khen Vũ Thiên giỏi, giống như chỉ có ở trên trời, nơi nhân gian hiếm khi được thấy vài lần. Một hồi sẽ qua không còn khen nữa, làm cho người người oán trách, hẳn là nên nhanh chóng đuổi về với ông cụ Thượng Đế trong nhà, trong vòng ôm của ông cụ, sau đó lại lập tấm bảng trên đó ghi: Chỉ được ngắm!

Vũ Thiên nhìn Mục Vũ Phi nhíu nhíu mày, liền gắp cho cô rất nhiều thịt đặt vào ở trong bát. Sau đó anh thấp giọng hỏi: “Anh mới đi có hai tháng mà thôi, làm sao em lại đã gầy đi nhiều như vậy?”

Hai tháng không gặp nhau, Mục Vũ Phi cũng cực kỳ nhớ nhung Vũ Thiên, cũng không mấy khi cãi nhau với anh. Cô nhỏ giọng ghé vào lỗ tai của Vũ Thiên nói: “Em như thế này là vì cứ tưởng nhớ đến anh đó, vì thế cho nên người mới gầy gò tiều tụy đi như vậy!”

Thấy Mục Vũ Phi phô trương, Vũ Thiên thấp giọng cười rộ lên. Trong tiếng cười tràn đầy sự mê hoặc không nói nên lời.

Tất cả chỉ có thế. Nhìn thấy cảnh hai người thân mật với nhau, Lâm Uyển có chút không được tự nhiên. Bất quá mọi người lại khen Lâm Uyển dù tuổi còn trẻ, ngay tại trường quân đội có biểu hiện đột xuất, về sau tất có một phen làm nên.vân. vân! Mục Vũ Phi chỉ có thể cười phụ họa. Tâm tư vừa chuyển, Lâm Uyển liền nói với Mục Vũ Phi: “Em gái Vũ Phi à, nghe nói là em đang học ở đại học A có phải không? Chị ngày trước cũng muốn đi học ở loại trường học bình thường như vậy đấy! Trường này tốt hơn trường quân đội, lại càng có thể được tự do thoải mái hơn một ít!”

Ối chao ôi, cô nương ơi! Mục Vũ Phi đối với sự suy nghĩ thiển cận kia của Lâm Uyển, quả thực là không thể nào tin được nổi. Cô gái này đúng là, mọi người vừa mới khen cô ở trường quân đội có biểu hiện rất tốt này, học tập rất có thành tích này. Vậy mà cô lại nói kỳ thực cô không muốn đến học ở trường quân đội. Nghĩ rằng là do cô được cưng chìu quá mức nên kiêu ngạo, cũng thôi đi, vậy mà lúc này cô lại đánh vào mặt của cha cô, của thủ trưởng như thế này sao?

Nhìn thấy vẻ mặt của tất cả mọi người đều thoáng có chút xấu hổ, Mục Vũ Phi cố nín cười, toan tính nghiêng đầu nói có chút hoang mang: “Cuộc sống trong trường học của tôi, ngược lại lại không có ấn tượng đối với rất nhiều người. Tôi tương đối bận rộn, thường xuyên không ở trong trường học đâu.”

Ông cụ Mục vừa rồi cũng khen ngợi Lâm Uyển, lúc này trong lòng cũng cảm thấy không được tự nhiên, lập tức tiếp lời nói: “Con nhóc nhà tôi trời sinh ra mang số mạng mệt nhọc, tuổi còn trẻ đã phải đến nhà họ Vũ liền bắt đầu làm cu li. Thế nhưng mà người ở trong nhà họ Vũ bọn họ lại là những người rất rảnh rỗi!”

Làm tốt lắm! Mục Vũ Phi quả thực nên giơ ngón tay cái lên vì ông nội của mình, Thật là nhẹ nhõm cả người!

Ông cụ Vũ vừa nghe thấy thế tức giận đến mức râu đều vểnh hết cả lên. Ông đã không được tự nhiên thì tôi đây cũng vậy; không được thì tất nhiên là sẽ không được? Đến lúc đó lấy cái lông nhà lão tử làm nơi trút giận? Chỉ có điều ông cụ Vũ lại không thể phát tác, chỉ có thể pha trò cười khổ.

Mọi người đều biết nhà họ Vũ có bộ dáng gì, có bao nhiêu sản nghiệp lớn, vừa nghe xong liền hiểu ra luôn. Hóa ra là cô nhóc còn trẻ tuổi này hiện tại đang cầm quyền ở nhà họ Vũ!

Tổng Tư Lệnh có chút không thể tin được, hỏi: “Thời gian trước sự tình xảy ra với Thượng thị có xuất xứ là từ tay cháu hay sao?”

Mục Vũ Phi vốn nghĩ muốn khiêm tốn một chút, nói năng ở nơi này đều là tiểu đả tiểu náo, nhưng mà có vài tỷ cổ quyền liền bỏ mặc ở đàng kia. Hơn nữa chuyện này mưu lợi rất nhiều cũng là vì nhà họ Vũ. Lâm Uyển tương đối hiền hậu, so với việc thích trực tiếp đánh mặt người khác. Cho nên cô ôm lấy khóe môi gật gật đầu khiêm cung cười nói: “Đã khiến cho các bác ở đây phải chê cười rồi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.