Ông Xã Là Người Thực Vật

Chương 129: Chương 129: Chương 119




Edit: susublue

Dù thế nào thì Lâm Hồng Tín cũng không ngờ Lâm Nhất Thiến vốn nên ngoan ngoãn ở viện dưỡng bệnh lại biến mất không thấy đâu nữa. Ông cho viện dưỡng bệnh nhiều tiền như vậy, đùng một cái Lâm Nhất Thiến lại biến mất? Lâm Hồng Tín lên cơn giận dữ, không thể không mau chóng thu dọn cục diện rối rắm.

Nhưng nghĩ lại Lâm Hồng Tín đột nhiên yên tĩnh lại. Nếu như Lâm Nhất Thiến thật sự biến mất không thấy đâu nữa thì ông chỉ cần giải thích qua loa cho có lệ với Tôn Uyển Đình?

Nếu như không ai tìm được Lâm Nhất Thiến, đối với ông mà nói thì đây chính là kết quả tốt nhất. Cho nên mặc dù Lâm Nhất Thiến biến mất khiến Lâm Hồng Tín rất nổi nóng. Cuối cùng ông ta vẫn không phái người đi tìm Lâm Nhất Thiến, đã đến đây rồi thì thôi đi. Nếu như có thể thì ông ta hy vọng Lâm Nhất Thiến hoàn toàn biến mất, tốt nhất là không nên xuất hiện trước mặt ông ta nữa.

Lúc Tôn Uyển Đình thấy Lâm Nhất Thiến thì tâm trạng rất phức tạp. Bà ta từng oán trách Lâm Nhất Thiến chưa từng đi thăm tù, thậm chí căm ghét Lâm Nhất Thiến vô tình. Nhưng mà vừa nghĩ tới Lâm Nhất Thiến không có cách nào đi lại được, sinh hoạt khó khăn, Tôn Uyển Đình không nhẫn tâm bỏ mặc.

Tôn Uyển Đình cũng nghĩ tới việc từ nay sẽ coi Lâm Nhất Thiến không tồn tại, không bao giờ hỏi đến sống chết của đứa con gái này nữa. Chẳng qua là mỗi khi tỉnh mộng giữa nửa đêm thì bà đều bị dọa sợ đến mức ngủ không yên giấc.

Cứ như vậy mặc cho Lâm Nhất Thiến biến mất trong trí nhớ của mình, không quan tâm nữa? Đấu tranh một hồi lâu Tôn Uyển Đình vẫn quyết định dù thế nào thì cũng đều phải thấy được Lâm Nhất Thiến rồi mới nói.

Nhưng mà cuối cùng vẫn làm Tôn Uyển Đình mềm lòng. Bà ta không thể trơ mắt nhìn con gái mình nổi điên còn mình lại sống bình yên nhàn nhã, bà không phải Lâm Hồng Tín, bà muốn trả thù! Nhất định phải hung hăng trả thù!

“Tiểu Du, cám ơn cô.” Đây là cuộc gọi đầu tiên mà Tôn Uyển Đình gọi cho Lâm Du, lời nói cũng phát ra từ nội tâm.

“ Ừ.” Tôn Uyển Đình nói cám ơn, Lâm Du cũng nhận. Lâm Nhất Thiến ra nông nỗi này, Lâm Du tự nhận mình không hề thêm dầu vào lửa. Cho dù Tôn Uyển Đình muốn hận, cũng không thể hận cô được. Ngược lại chính bởi vì có cô giúp đỡ mà Tôn Uyển Đình mới có thể thuận lợi gặp được Lâm Nhất Thiến. Lâm Du tin tưởng, với chỉ số thông minh của Tôn Uyển Đình thì sẽ không đến nỗi ngay cả kẻ địch là ai cũng không phân rõ.

Tôn Uyển Đình nắm tài liệu cặn kẽ mà Lâm Du cố ý cho người đưa tới, sau khi biết vì sao Lâm Nhất Thiến bị Lâm Hồng Tín đưa đến viện dưỡng bệnh thì Tôn Uyển Đình hận không thể chém Lâm Hồng Tín thành tám mảnh. Cùng lúc đó, Chu Tuyền và Chu Đáo cũng bị bà ta liệt vào danh sách thù hận.

Tôn Uyển Đình có cách để đối phó với Lâm Hồng Tín. Mà Chu Tuyền và Chu Đáo, Tôn Uyển Đình càng sẽ không bỏ qua. Dù sao Chu Tuyền đang bị bắt, không phải Chu Đáo đang tiêu dao sung sướng sao?

Tôn Uyển Đình liếc nhìn qua tập tài liệu trong tay mình, nhìn chằm chằm vào một cái tên trong đó rồi nhanh chóng có một chủ ý.

Không phải là Chu Đáo không điều tra tung tích mẹ Chu Tuyền. Thật ra thì trong lòng của ông ta có chuyện. Mẹ Chu Tuyền cũng không phải là một người phụ nữ thông minh, có thể ở bên cạnh ông ta nhiều năm như vậy mà không bị ném bỏ, ngoại trừ cái bụng không chịu thua kém ra, sinh được con trai như Chu Tuyền thì còn bởi vì bà biết cẩn thận.

Với tính tình của mẹ Chu Tuyền thì bà ta sẽ không tùy ý bỏ chạy đến một nơi xa lạ. Vì vậy cho nên, quê quán bà ta sinh ra và lớn lên mới là chỗ tốt nhất. Đối với lần này, Chu Đáo biết rõ cũng nghĩ tới lúc nào đó sẽ tìm người trở về. Nhưng mà những chuyện xảy ra trước mắt khiến ông ta không còn lòng dạ nào đi hỏi đến một người phụ nữ không còn gì như bà ta nữa.

Chu Đáo không thèm để ý đến mẹ Chu Tuyền nhưng Tôn Uyển Đình lại rất coi trọng sự tồn tại của người đàn bà này. Cũng có lẽ Chu Đáo có thể ngồi nhìn Chu Tuyền bị bắt nhưng mẹ Chu Tuyền thì sao đây? Cùng là mẹ người ta, Tôn Uyển Đình hoàn toàn có thể hiểu được khi mẹ Chu Tuyền biết cậu ta đang rơi vào tình cảnh này thì sẽ làm ra chuyện gì đó.

Cho nên sau khi nhanh chóng tìm được mẹ Chu Tuyền thì Tôn Uyển Đình không vòng vo mà nói thẳng tin tức của Chu Tuyền cho bà ta nghe.

Không ngoài dự liệu, mẹ Chu Tuyền lập tức mua vé nhanh chóng chạy về thành phố D.

Phải cứu Chu Tuyền, ý nghĩ đầu tiên của mẹ Chu Tuyền chính là tìm Chu Đáo giúp đỡ. Nhưng trên thực tế nếu như Chu Đáo chịu ra tay thì sao Chu Tuyền lại bị nhốt lâu như vậy?

Tóm lại mẹ Chu Tuyền không phải là người phụ nữ quá ngu xuẩn. Lúc ở sân bay bị Tôn Uyển Đình chặn lại đã âm thầm thương lượng, dienxdafnleequysdoon mẹ Chu Tuyền gật đầu một cái, đồng ý phối hợp với kế hoạch của Tôn Uyển Đình.

Đều nói tình mẫu tử rất mạnh, Chu Đáo rất bất ngờ khi phát hiện ra mẹ Chu Tuyền lại tự mình trở lại. Mặt lộ vẻ châm chọc nhìn người phụ nữ trước mắt này, Chu Đáo bĩu môi một cái: “Tôi còn tưởng rằng bà mang theo tiền của tôi đi tái giá với đàn ông khác rồi.”

Mẹ Chu Tuyền lắc đầu một cái, nước mắt lập tức tràn ra: “Chu Tuyền bị bắt phải không? Tại sao ông không cứu nó? Tại sao? Chẳng lẽ nó không phải con của ông sao? Không phải ông thương nó nhất sao?”

“Tại sao tôi phải cứu nó? Là chính nó không chịu lập kế hoạch tốt mà đã tự tiện hành động, nó cứ nhất định muốn đâm đầu vào chỗ chết thì sao tôi phải ngăn? Ở trong lòng bà tôi biến thành người đi theo sau lưng hốt phân cho Chu Tuyền từ khi nào vậy?” Giọng của Chu Đáo rất lạnh, đầy vẻ cao ngạo không ai bì nổi.

Thật ra thì nếu như có thể, Chu Đáo cũng không muốn bỏ mặc Chu Tuyền bị nhốt. Dù hiện nay Chu Tuyền không còn nhiều công dụng với ông ta nữa, nhưng dù sao cũng là con của ông ta. Chỉ cần có thể thì ông ta nguyện ý để cho Chu Tuyền một con đường sống.

Chỉ tiếc, Chu Tuyền làm cho ông ta quá thất vọng. Vốn nên là một con cờ tốt thắng lợi nhưng lại thua đến không lý giải được, thật sự khiến cho Chu Đáo không thể nhổ nước bọt.

Điều quan trọng hơn mà Chu Đáo không muốn đối mặt, cũng không muốn thừa nhận chính là hiện giờ ông ta không có năng lực để cứu Chu Tuyền ra.

Chu Đáo rất tự phụ, cũng rất cao ngạo. Ông ta không muốn thừa nhận thất bại của mình, lại càng không muốn đối mặt với sự chán nản của mình. Cho nên ông ta lựa chọn lừa mình dối người, đổ hết tất cả sai lầm và những thất bại lên người Chu Tuyền.

Nếu như Chu Đáo đổi lời giải thích, dù chỉ là giọng hòa hoãn hơn một chút thì tim mẹ Chu Tuyền cũng sẽ không rét lạnh như vậy. Chính tai nghe được Chu Đáo trả lời tuyệt tình như vậy, mẹ Chu Tuyền hít sâu một hơi, hai tay vô thức nắm chặt thành quả đấm. Thì ra bà ta giao tranh lâu như vậy, bỏ qua tất cả tôn nghiêm tạm thời nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, nhưng lại đổi lấy việc con trai bị bắt đi như vậy sao?

Đây chính là báo ứng? Là báo ứng vì bà hại chết mẹ Chu Lăng sao? Nhưng tại sao lại không báo ứng lên người bà mà lại đổ lên người con trai bà? Cho dù là đổ lên đầu Chu Đáo thì bà cũng sẽ không khổ sở như vậy, sẽ không cảm thấy trời đất tăm tối, bi thương...

Chu Lăng chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có một ngày mẹ Chu Tuyền tìm đến trước mặt anh. Đối với anh mà nói anh hận không thể trừ khử người phụ nữ này. Nếu không phải vì bà ta thì mẹ anh sẽ không rời khỏi thế giới này sớm như vậy. Nếu như không phải vì người phụ nữ này thì có lẽ cuộc sống của anh cũng sẽ không thay đổi đến mức buồn cười như vậy rồi.

“Không sao chứ?” Lúc mở cửa thấy mẹ Chu Tuyền thì Diệp Di Nhiên hơi kinh ngạc. Cô không biết mẹ Chu Tuyền, cũng không suy nghĩ quá nhiều. Chờ đến khi mẹ Chu Tuyền tự giới thiệu thì thiếu chút nữa Diệp Di Nhiên đã sập cửa đuổi người rồi.

Ai chứ? Mẹ Chu Tuyền ư? Vì sao bà ta lại tới tìm cô và Chu Lăng? Dĩ nhiên Diệp Di Nhiên sẽ không nhu ngốc cho là mẹ Chu Tuyền tới tìm mình. Như vậy cũng chỉ còn lại một khả năng, đó là tới tìm Chu Lăng cầu xin tha thứ? Hy vọng Chu Lăng ra mặt, cứu Chu Tuyền ra khỏi tù?

Nằm mơ! Suy nghĩ ngu ngốc! Nếu không phải Chu Lăng phát giác có cái gì không đúng đi tới, sau đó không thể tránh mặt thì Diệp Di Nhiên nhất định sẽ trực tiếp làm chủ, không muốn để người phụ nữ này đứung trước cửa.

Đứng ở trước mặt Chu Lăng, mẹ Chu Tuyền tự hạ mình xuống một bậc, ngồi cũng không dám ngồi chứ đừng nói là phải được đối xử như khách.

Khó mà mở miệng nói ra mục đích bà ta đến tìm Chu Lăng, nhắc tới Chu Tuyền, nói đến Chu Đáo... Sắc mặt mẹ Chu Tuyền càng ngày càng đỏ, chỉ cảm thấy xấu hổ không chịu nổi, trên mặt cực kỳ nóng. Bà ta biết mình không có tư cách đứng ở đây nói những chuyện này, nhưng trừ Chu Lăng ra thì bà ta còn có thể cầu xin ai? Bà ta cũng đã cùng đường rồi.

Mặt lạnh nghe xong mục đích của mẹ Chu Tuyền, Chu Lăng không hề mở miệng, cũng không có tiếp lời. Anh không cho là mình có nghĩa vụ trợ giúp người đàn bà trước mắt này, không giết bà ta đã là sự nhẫn nại lớn nhất của anh rồi.

Kèm theo một tiếng ‘Tí tách’, cuối cùng mẹ Chu Tuyền vẫn rơi lệ đầy mặt, khụy xuống trước mặt Chu Lăng. Thành thật nói ra chân tướng năm đóc, bà ta khóc lóc sám hối với Chu Lăng, dùng sức dập đầu cầu xin Chu Lăng tha thứ. Bà ta nói mình biết lỗi rồi, cũng nguyện ý gánh vác tất cả tội lỗi, nguyện ý lấy mạng đổi mạng, chỉ cầu Chu Lăng tha cho Chu Tuyền một con đường sống...

“Năm đó mấy người liên thủ bức tử mẹ tôi có từng nghĩ sẽ tha cho bà ấy một lần không? Huống chi có phải bà nhờ lộn người rồi không? Chu Tuyền bị bắt là bởi vì cậu ta đắc tội với Hứa thị chứ không phải tôi. Bà tới tìm tôi có ích lợi gì?” Rốt cuộc Chu Lăng cũng mở miệng, lời nói cực kỳ lạnh giá, không có chút nhiệt độ.

“Tôi biết... Tôi biết Đại thiếu gia với Hứa đại thiếu là bạn tốt. Tôi... Tôi chỉ là muốn...” Mẹ Chu Tuyền vừa nói vừa không nhịn được chuyển tầm mắt về phía Diệp Di Nhiên. Bà ta biết rõ Diệp Di Nhiên là em họ của Hứa Mạch, dienxdànleequýddôn nếu như Diệp Di Nhiên đồng ý giúp đỡ xin tha thứ thì không chừng Hứa Mạch sẽ rút đơn kiện, Chu Tuyền cũng sẽ an toàn.

“Bà không cần nhìn tôi.” Buồn cười nhìn ánh mắt khẩn cầu của mẹ Chu Tuyền, Diệp Di Nhiên nhún vai, giả vờ vô tội buông tay một cái, “Con của bà hại anh họ tôi, chẳng lẽ bà cho là tôi sẽ đứng về phía con bà sao? Đầu óc tôi không có bị hư.”

“Diệp tiểu thư, cô...” Mẹ Chu Tuyền vốn không muốn nói, nhưng tận mắt thấy Diệp Di Nhiên, bà ta do dự mãi vẫn khẽ cắn răng, nói ra lời đã giấu ở tận đáy lòng, “Cô có biết cô chính là mối tình đầu của Chu Tuyền nhà tôi hay không? Nó thầm thích cô suốt năm năm, trong lòng đều là cô, nhưng xưa nay không dám đi quấy rầy cuộc sống của cô. Nó cảm thấy thân phận của nó không xứng với cô, nó... Nó thật sự rất yêu rất yêu cô. Tôi van xin cô, coi như không phải vì tình cảm bạn học chung trường thì hãy nhìn vào mối thâm tình đó, cô hãy...”

Mẹ Chu Tuyền không nên nói ra chuyện này. Dù là thật hay giả thì cũng không nên nói ra. Vì chuyện này bại lộ chẳng những không khiến Diệp Di Nhiên có lòng trắc ẩn mà ngược lại còn làm cô không ưa.

Bỗng nhiên Diệp Di Nhiên đứng lên, sắc mặt trở nên âm trầm: “Tôi không cần biết bà nói vậy vì mục đích gì. Nhưng nếu bà dám can đảm định phá hư tình cảm của tôi và Chu Lăng thì tôi sẽ là người đầu tiên đưa con của bà đến một nơi mà bà không thể gặp mặt được. Không tin bà có thể thử xem!”

Mẹ Chu Tuyền sững sốt, lời còn chưa kịp nói ra cứ như vậy bị nghẹn ở cổ họng rồi nuốt trở vào. Bà chưa từng nghĩ Diệp Di Nhiên sẽ có phản ứng lớn như vậy, bà cho là ít nhất có thể lấy được chút đồng tình từ Diệp Di Nhiên. Nếu không bà sẽ không nói ra chuyện này, dù sao đối với Chu Tuyền thì chuyện này cũng không đáng giá để kiêu ngạo...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.