Ông Xã Là Người Thực Vật

Chương 105: Chương 105: Chương 95




Edit: susublue

Cuối cùng, Hứa Mạch đã mời Diệp Di Nhiên ăn một bữa tiệc lớn. Với thân phận của Diệp Di Nhiên, có lớn hay không dĩ nhiên không quan trọng mà quan trọng là Hứa Mạch mời cơm với thái độ lấy lòng. Chỉ một điểm này thôi thì vô đã hài lòng rồi.

Sau khi ăn xong, Chu Lăng lái xe đưa Diệp Di Nhiên về, Hứa Mạch và Lâm Du đã trở về nhà mình.

“Anh định xử lý Lâm Hồng Tín thế nào?” Nếu Diệp Di Nhiên đã chắc chắn Lâm Hồng Tín đang có âm mưu thì Lâm Du không cho là Hứa Mạch sẽ tiếp tục án binh bất động.

“Tất nhiên là sẽ phản công không chút lưu tình rồi.” Lần này Hứa Mạch không có ý định cho Lâm Hồng Tín thêm cơ hội lật ngược tình thế nữa. Muốn chèn ép thì phải chèn ép cho giống thật, không có chút tình cảm.

“Giống như lần trước Lý thị làm với Chu thị vậy.” Nhớ tới Chu Đáo bị Lý thị trêu đùa, Lâm Du lại nói.

“ Ừ. Đối tượng của Lý thị đúng là Chu thị, nhưng Chu Lăng không tiến hành nên cũng không có tổn thất gì. Hơn nữa may mà Lý thị đã khiến địa vị của Chu Đáo ở Chu thị bị xuống dốc không phanh, ngược lại còn giúp Chu Lăng xóa bỏ chướng ngại không nhỏ.” Vì vậy cho nên Chu Lăng mới không truy cứu chuyện này. Dĩ nhiên, Hứa Mạch không cho là Chu Lăng thật sự không để bụng, dienxxdafnnlleequysdoon chẳng qua là anh chưa tìm được cơ hội thích hợp để phản kích thôi.

“Chắc Lý thị để ý thân phận của Chu Tuyền. Dù sao nếu Chu Tuyền không giấu giếm thân phận thì Lý Mộng cũng sẽ không gả cho Chu Tuyền. Chu Đáo thua trong tay Lý thị, bây giờ lại tính học theo Lý thị dùng cách này để đối phó Hứa thị, quả nhiên là thế sự biến ảo bất thường.” Lâm Du nói.

“Bởi vì Chu Đáo thật sự cho là, trò lừa bịp lúc trước của Lý thị đã khiến cho Chu thị bị tổn thất rất lớn.” Nói đến Chu Đáo, Hứa Mạch chỉ cảm thấy buồn cười.

Rõ ràng là làm tổng giám đốc Chu thị nhiều năm như vậy, nhưng ngay cả trách nhiệm gánh vác nguy cơ tối thiểu cũng không có. Lúc xảy ra chuyện chẳng những không cẩn thận điều tra rõ ràng mà chỉ dựa vào mấy câu nói thì đã bị dọa sợ đến không dám lên tiếng nữa, ảo não rời khỏi trung tâm quyền lực như Chu thị. Cũng có lẽ đây chính là nguyên nhân Chu Đáo thất bại chăng?

Lâm Du im lặng. Thật ra thì cô cũng không nghĩ tới chuyện này, chẳng qua cũng chỉ là chiêu trò giả tạo, mặc dù nó thật sự khiến Chu Đáo kinh sợ. Rõ ràng chỉ cần để ý đi dò xét một chút thì sẽ biết vụ hợp tác giữa Chu thị và Lý thị ngay từ đầu đã không hề được tiến hành, chẳng qua chỉ là thủ thuật che mắt thôi.

“Nhắc tới chuyện này thì Chu Đáo rất giống Lâm Hồng Tín, tự cho mình là đúng rồi cũng thể tự gánh vác được cái gì.” Nghĩ lại hai người này thông đồng với nhau, Hứa Mạch bĩu môi một cái, cười châm chọc.

Chu Đáo và Lâm Hồng Tín thật sự cho là bọn họ sẽ thành công. Vòng vo tam quốc một hồi để bày ra một bàn cờ lớn như vậy, còn dùng Chu thị để ngụy trang, tặng cho Chu Lăng một số tiền lớn, Chu Đáo và Lâm Hồng Tín không tin Hứa thị sẽ bỏ qua một cơ hội tốt như vậy.

“Rốt cuộc tôi cũng biết tại sao ông không dùng danh nghĩa của mình để trở mình rồi.” Màn đêm buông xuống, Chu Đáo và Lâm Hồng Tín ngồi đối diện nhau, giơ ly rượu lên rảnh rỗi trò chuyện.

“Nếu như là tên của tôi thì sợ là công ty vừa mới thành lập sẽ khiến Hứa Mạch chú ý. Với nền móng của Hứa thị thì tạm thời tôi sẽ không làm gì được. Nhưng có núi dựa thì lại không giống vậy nữa. Đại tập đoàn sau lưng tôi nổi danh quốc tế, tâm kế Hứa Mạch có sâu đến đâu thì cũng tuyệt đối không ngờ tới tôi là người đại diện của tập đoàn này ở trong nước.” Không phải Lâm Hồng Tín không nghĩ tới tự mình thành lập công ty Lâm thị. Nhưng với tình hình trước mắt thì có chút khó khăn. Nhưng mà hung hăng đánh cho Hứa thị một đòn ở sau lưng cũng không tệ.

“Đúng vậy. Người trẻ tuổi bây giờ ai cũng có lòng dạ ác độc, không hề dễ đối phó.” Nói đến Hứa Mạch, Chu Đáo lại nghĩ đến Chu Lăng. Mặc dù lúc trước có thu nhập đáng kể để chống đỡ, nhưng ông lại không còn tiếng nói trong hội đồng quản trị của Chu thị như trước nữa.

Chu Đáo cũng hiểu rõ, đám lão già cổ đông kia lo sợ nếu ông nắm giữ quyền hành thì sẽ dạy dỗ bọn họ. Mặc dù trong lòng Chu Đáo có ý định này nhưng... Thời cơ chưa tới, thật ra thì ông cũng không vội.

“So với bọn họ, chúng ta quả thật đã già rồi.” Từ lâu về trước, Lâm Hồng Tín chưa từng nghĩ ông sẽ thua trong tay hai tiểu bối như Hứa Mạch và Lâm Du. Khuất nhục bị buộc rời khỏi thành phố D ông vẫn còn nhớ, đến nay vẫn không hề quên mà ngược lại càng ngày càng hận sâu hơn.

“ Tục ngữ nói đúng, gừng càng già càng cay. Cho dù những người trẻ tuổi có tâm cơ nhưng sớm muộn gì cũng sẽ tự kê đá đập vào chân mình.” Cảm thấy mình đã nắm chắc phần thắng, giọng điệu của Chu Đáo cũng thay đổi, trong giọng nói có chút lạnh lẽo.

Lâm Hồng Tín lộ vẻ mỉa mai nhếch miệng, giơ ly rượu trong tay về phía Chu Đáo. Không sai, dù là Hứa Mạch hay Lâm Du thì cũng sẽ nhất định bại trong tay ông.

Trong kế hoạch của Chu Đáo và Lâm Hồng Tín, vai trò của Chu Tuyền cũng quan trọng không thể thiếu. Rời khỏi Chu thị thì lại tìm được chỗ trống dưới quyền của Lâm Hồng Tín để phát huy, giống như cá gặp nước, rất dễ chịu thoải mái. Vì vậy mà thái độ đối với Lâm Nhất Thiến cũng càng lúc càng ôn hòa.

Dưới tình huống này, Chu Tuyền lại đưa ra lời đề nghị phục hôn với Lâm Nhất Thiến.

Lâm Nhất Thiến đã bị chẩn đoán chính xác không thể nào đứng dậy nữa, cả đời đều phải ngồi trên xe lăn. Đối mặt với số phận như vậy, cô ta không cam lòng vừa giận vừa hận, đã từng muốn tự sát một lần.

Nhưng mà trong lúc cô ta chìm trong bóng tối u ám thì chính Chu Tuyền đã cứu thoát cô ta, kéo cô ta ra khỏi vũng đầm lầy. Đối với Chu Tuyền, Lâm Nhất Thiến cảm kích, dần dần cũng sinh ra chút rung động.

Chẳng qua những cảm giác rung động này còn chưa kịp biến thành tình yêu thì Chu Tuyền liền cưới Lý Mộng.

Lâm Nhất Thiến biết, lúc ấy Chu Tuyền bị buộc phải cưới. Đứng ở lập trường của Chu Tuyền thì anh đã làm đầy đủ mọi thứ, cũng không hề có lỗi với cô ta. Khi Chu Tuyền chuyển hết bất động sản qua tên cô ta thì đã lo đầy đủ hết cho cô ta rồi.

Lâm Nhất Thiến đều nhớ tất cả mọi thứ, nhưng lại khó xóa bỏ được cảm giác đau nhói khi đọc được tin tức Chu Tuyền và Lý Mộng kết hôn trên mạng. Giây phút đó, nhìn ảnh cưới của Chu Tuyền và Lý Mộng thì Lâm Nhất Thiến lại hận không thể cầm dao đâm hai người bọn họ một nhát.

Không sai, Lâm Nhất Thiến không chỉ hận một mình Lý Mộng mà cô ta cũng hận Chu Tuyền. Bởi vì Chu Tuyền khiến cô ta nhớ lại những chuyện không vui, đó chính là ngày Hứa Mạch đón Lâm Du về làm vợ.

Nếu như có thể, Lâm Nhất Thiến tình nguyện chưa từng đích thân tham gia hôn lễ của Hứa Mạch và Lâm Du. Nhưng lúc đó cô không thể từ chối nên buộc phải thành thật đến tham gia. Cô ta tức giận, ghen tị, thậm chí muốn dùng chút thủ đoạn để cướp Hứa Mạch lại. Nhưng cuối cùng lại đều thất bại.

--- susublue ~ diendanlequydon ---

Lâm Hồng Tín trốn khỏi thành phố D, Tôn Uyển Đình bị bắt, mà chính bản thân cô ta lại biến thành người tàn phế không thể đi... Lâm Nhất Thiến coi Chu Tuyền như cái phao cứu nạn duy nhất, anh chính là sự hi vọng của cô ta.

Nhưng Chu Tuyền lại phản bội cô ta, Chu Tuyền cưới người phụ nữ khác giống như Hứa Mạch cưới Lâm Du, sau đó đẩy cô ta vào vực sâu vạn trượng. Lâm Nhất Thiến thầm tính toán vô số lần, nếu như Chu Tuyền cũng hại cô ta thì cô ta nên chạy thoát như thế nào.

Điều khiến cho Lâm Nhất Thiến bất ngờ là cô ta chưa kịp nghĩ ra kế hoạch hoàn hảo để đối phó thì Chu Tuyền và Lý Mộng đã ly dị. Bởi vì Lý thị bỏ mặc Lý Mộng, bởi vì Lý Mộng không có cách nào để mang lại lợi ích cho Chu thị nên Chu Đáo mới buộc Chu Tuyền ly hôn với Lý Mộng.

Lúc nghe tin tức này Lâm Nhất Thiến không biết nên vui mừng hay nên nguội lạnh. Vui mừng, tại sao phải vui mừng? Chu Tuyền và Lý Mộng ly hôn, anh ta sẽ lập tức trở lại bên cạnh cô sao? Lòng nguội lạnh, sao có thể không nguội lạnh chứ? Chu Tuyền có thể đối xử vô tình vô nghĩa với Lý Mộng như vậy, ai có thể bảo đảm ngày sau anh ta không đối xử với cô như vậy?

Chu Tuyền thật sự yêu cô sao? Lâm Nhất Thiến lắc đầu một cái. Lời nói từ đáy lòng khuyên cô không được tin.

Giống như trong nội tâm cô vẫn luôn hướng về Hứa Mạch, Lâm Nhất Thiến cũng tin chắc rằng Chu Tuyền chưa từng quên Lâm Du. Cô ta và Chu Tuyền, coi như là đồng bệnh tương liên, hai người đều là con trùng đáng thương tự sưởi ấm lẫn nhau thôi.

Lâm Hồng Tín trở về giúp Lâm Nhất Thiến thấy được ánh sáng. Sâu trong nội tâm của cô, cô hận Lâm Hồng Tín, hận Lâm Hồng Tín vô tình nghiêng đầu bỏ đi. Nhưng mà đến hôm nay, khi phải trải qua thời gian ăn nhờ ở đậu, nhìn sắc mặt Chu Tuyền mà sống thì Lâm Nhất Thiến còn có thể yêu cầu cái gì?

Cô không thể yêu cầu gì cả, chỉ cầu đoạt lại tất cả những thứ thuộc về cô thôi. Bao gồm cả những gì Lâm Du cướp từ cô, tất cả đều phải trả lại gấp bội! Bởi vì nghĩ như vậy nên Lâm Nhất Thiến mới tùy tiện tha thứ cho Lâm Hồng Tín. Không hề do dự mà dự định nhờ cậy Lâm Hồng Tín.

Điều khiến cho Lâm Nhất Thiến không ứng phó kịp là thân thế của Chu Tuyền đột nhiên bị đưa ra ánh sáng. Con ngoài gia thú sao? Cái này thì tính là gì? Ban đầu cô không tình nguyện gả cho Hứa Mạch mà lại chọn một người đàn ông khác, thì ra đó lại là con riêng mà Nhà họ Chu không thừa nhận?

Nói như vậy thì ban đầu cô bị một đứa con riêng ghét bỏ nhiều lần, còn không vừa mắt cô đủ thứ chỗ? Chu Tuyền dựa vào cái gì, rốt cuộc là dựa vào cái gì mà được sống trong hào quang dưới thân phận nhị thiếu gia Chu thị tới ngày hôm nay, còn từng tổn thương cô như vậy nữa?

Cô nên cảm kích hay sao. Nếu không phải cô kịp thời ly hôn với Chu Tuyền, nếu không phải lúc ấy Chu Tuyền muốn theo đuổi Lâm Du thì sao cô có thể thuận lợi thoát khỏi việc bị Chu Tuyền làm nhục?

Buồn cười, quá buồn cười! Rốt cuộc Chu Tuyền đang tính toán cái gì, tự xưng là chúa cứu thế rồi kéo cô từ trong bóng tối ra ngoài sao? Là bởi vì nhìn thấy được vài hình ảnh quan thuộc trên người cô cho nên mới cảm động sao?

Trách không được lúc đó Chu Tuyền lại không chùn bước, đồng ý hợp tác với ba cô, không vạch trần sự thật cô không phải Lâm Du mà lại lựa chọn giúp cô giấu giếm. Lúc ấy Lâm Nhất Thiến có hơi hoài nghi, luôn cảm thấy thật sự có gì đó kỳ lạ. Nhưng mà đến khi biết được thân phận thật của Chu Tuyền thì cô mới hiểu rõ rốt cuộc là lạ ở chỗ nào.

Thì ra Chu Tuyền đang tìm cây dù bảo vệ. Dù là Lâm Du hay là cô thì chỉ cần là con gái Nhà họ Lâm thì Chu Tuyền đều sẽ không từ chối. Mục đích của anh ta là Bác Dương, là tài sản Nhà họ Lâm.

Ngày hôm đó tâm trạng Lâm Nhất Thiến đầy phức tạp, cố gắng vặn vẹo mọi thứ tốt đẹp Chu Tuyền làm cho cô trong khoảng thời gian này. Cô ác ý suy đoán hành động của Chu Tuyền, mỗi một chuyện Chu Tuyền làm cho cô đều là giả bộ.

Sâu hơn nữa, Lâm Nhất Thiến chắc chắn là Chu Tuyền biết sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày thân phận mình bị vạch trần cho nên mới phải dựa vào cô, dựa vào Nhà họ Lâm để gia tăng giá trị con người anh ta!

Sau khi suy nghĩ nhiều ngày thì Lâm Nhất Thiến bắt đầu gắn kết tất cả mọi chuyện lại với nhau. Cô không chút khách sáo định tội Chu Tuyền, đồng thời phát lời thề tuyệt đối sẽ không tha thứ cho những gì Chu Tuyền đã lừa gạt cô, càng không quên Chu Tuyền đã làm nhục cô.

Khi Chu Tuyền nói muốn cùng cô rời khỏi thành phố D thì Lâm Nhất Thiến đã từng muốn từ chối. Nhưng mà lúc đó cô vẫn chưa gặp Lâm Hồng Tín, không có cách nào bảo đảm Lâm Hồng Tín sẽ không vứt bỏ cô không quan tâm một lần nữa. Cho nên Lâm Nhất Thiến xúi Chu Tuyền mang hết mọi tài sản của Nhà họ Chu đi để phòng bất cứ tình huống nào rồi để mặc cho Chu Tuyền đưa cô tới thành phố S.

Cũng may lần này Lâm Hồng Tín không có lừa cô. Lâm Hồng Tín thật sự vinh dự trở về, hơn nữa còn mang theo một món tiền lớn, chẳng mấy chốc sẽ trở nên mạnh mẽ.

Khi Lâm Hồng Tín bảo đảm là còn để ý đến đứa con gái như cô, Lâm Nhất Thiến vừa định lật bài ngửa với Chu Tuyền thì Chu Đáo lại tự động tìm tới cửa.

Lâm Hồng Tín ngầm nói với Lâm Nhất Thiến, nếu muốn báo thù, thì phải đầy đủ lợi dụng Chu Đáo cha con, dienxdafn;lle&quys*do0n cùng với phía sau bọn họ Chu gia. Không có chốc lát do dự, Lâm Nhất Thiến đáp ứng phối hợp Lâm Hồng Tín hành động. Do Lâm Hồng Tín tới kềm chế Chu Đáo, nàng thì cần phải tận hết sức lung lạc Chu Tuyền.

Chuyện giống như cô và Lâm Hồng Tín dự đoán, tiến triển rất thuận lợi. Dự án hợp tác với Chu thị cũng thành công, dùng nó làm bàn đạp để đến đàm phán với Hứa thị. Lâm Nhất Thiến tin tưởng Hứa Mạch sẽ mắc câu.

Bởi vì cảm thấy chẳng mấy chốc nữa sẽ thấy Hứa Mạch chật vật nên tâm trạng mấy ngày nay của Lâm Nhất Thiến rất tốt, tốt đến mức không có cách nào diễn tả bằng lời được. Nhưng đúng lúc đó thì Chu Tuyền đột nhiên đề cập phục hôn với cô?

Phản ứng đầu tiên của Lâm Nhất Thiến là chán ghét. Cô lại từ chối gả cho Chu Tuyền một lần nữa, cô không thể ngu xuẩn trèo lên thuyền giặc của Chu Tuyền một lần nữa. Chu Tuyền là một tên lừa gạt, là một đứa con riêng không thấy được ánh sáng. Nếu ở cùng Chu Tuyền thì cả đời này cô cũng không ngóc đầu lên được, đi tới đâu cũng sẽ bị người ta cười nhạo...

Trong lòng Lâm Nhất Thiến nghĩ vậy nhưng lại không có cách nào nói ra khỏi miệng, càng không thể nói cho Chu Tuyền nghe. Cho nên cô không đồng ý nhưng lại không biết nên từ chối thế nào, trong lúc nhất thời lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan.

Chu Tuyền nói không ngại cô không thể đi đứng, không ngại chăm sóc cô cả đời. Nhưng mà Lâm Nhất Thiến muốn trả lời là cô để ý, cho dù ngồi trên xe lăn cả đời thì cô cũng không muốn để cho Chu Tuyền chăm sóc.

Quá nhiều lời than phiền che giấu trong lòng, giấu ở khóe miệng, Lâm Nhất Thiến nóng lòng, lo âu. Cô không biết rốt cuộc cô còn phải theo Chu Tuyền diễn vai diễn này bao lâu nữa, nhưng quả thật cô cảm nhận được mình sắp chịu không nổi rồi.

Chu Tuyền không phải người ngu. Ngược lại ở một phương diện khác, thật ra thì anh ta nhạy bén hơn người thường. Cũng giống như ánh nhìn của người khác về anh.

Chính bởi vì là con riêng nên Chu Tuyền mới phá lệ coi trọng người cái nhìn của người khác đối với mình. Từ khi trở lại Nhà họ Chu, nhìn ngoài mặt thì anh là Nhị thiếu gia Nhà họ Chu, nhưng trên thực tế trong lòng anh hiểu rõ hơn ai khác, anh và Chu Lăng khác nhau. Dù anh có cố gắng cạnh tranh, trở nên xuất sắc thế nào, bất kể anh cố gắng xây dựng hình tượng hoàn mỹ trước mặt người ngoài ra sao thì một khi thân thế của anh bị vạch trần, anh sẽ bị đánh trở về nguyên hình, không có cách nào phản kháng.

Người có tâm tư nhạy cảm như Chu Tuyền thì sao lại không nhận ra trong lúc nóng nảy bất an, Lâm Nhất Thiến vô tình tỏ ra khinh bỉ? Anh luôn ép chính mình không được để ý, không muốn suy nghĩ nhiều nhưng... Cuối cùng vẫn không thể không đối mặt với sự thật tàn khốc này.

Lâm Nhất Thiến không muốn phục hôn với anh! Bởi vì anh không phải người thừa kế đường đường chính chính của Chu thị, là đứa con riêng không thấy ánh sáng? Chu Tuyền vốn cho là ít nhất Lâm Nhất Thiến sẽ không nhìn anh như vậy, ít nhất cô ta ngồi trên xe lăn được anh cứu thì sẽ ôm lòng cám kích tiếp nhận sự hiện hữu của anh. Không ngờ tất cả chỉ là suy nghĩ ngu ngốc của anh.

Chu Tuyền cười tự giễu, không nhắc lại chuyện phục hôn với Lâm Nhất Thiến nữa.

Lâm Nhất Thiến thở phào nhẹ nhõm, chỉ cảm thấy tránh được một kiếp nên âm thầm vui mừng.

“Ba, con muốn về nhà.” Trên đường đưa Chu Đáo rời khỏi thành phố S, Chu Tuyền bỗng nhiên mở miệng, tâm trạng không vui, “Lúc ấy hoảng hốt rời khỏi thành phố D là bởi vì không muốn đối mặt với nhiều người nghi ngờ mình, không muốn nhìn thấy mọi người cười nhạo và châm chọc con là con riêng. Vì chạy trốn nên con bất chấp tất cả gom hết tiền trong hòm sắt của ba. Bây giờ nghĩ lại thì thấy thật là buồn cười, ngu xuẩn, hết sức ngu ngốc...”

Không ngờ Chu Tuyền lại đột nhiên nói tới chuyện này, Chu Đáo ngẩn người, trong nháy mắt hiểu rõ tất cả. Sắc mặt liền thay đổi, ánh mắt cũng lạnh xuống: “Thế nào? Ở chỗ Lâm Hồng Tín không vui sao? Không vui thì về nhà. Ba còn chưa già đến mức không thể làm gì, chỉ cần có ba ở đây thì dù là lúc nào cũng có thể che chở con. Dù tạm thời không thể cho con trở về Chu thị nhưng sớm muộn gì cũng sẽ giao lại Chu thị cho con.”

Bởi vì thái độ của Chu Đáo khiến Chu Tuyền bất chợt chua xót chóp mũi, đỏ cả vành mắt: “Ba, thật xin lỗi. Lúc ấy con không nên bị cám dỗ, không nên tự chủ trương, không nên không thương lượng với ba. Con...”

“Được rồi, đừng nói những thứ này. Giữa ba con với nhau, nào có ai mang thù mãi được? Ba chỉ công nhận con là con trai. Chờ đến ngày ba nằm liệt rồi thì vẫn phải nhờ con nuôi dưỡng đấy!” Vỗ vỗ vai Chu Tuyền, sắc mặt Chu Đáo dịu dàng, giọng nói cũng rất ấm áp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.