Ông Xã, Mau Ký Tên Ly Hôn

Chương 54: Chương 54: Đừng bình tĩnh như thế.




Trong lúc đó Duẫn Nặc và Lục Tiêu Triết đi tới một căn phòng khác, sau khi ngồi xuống, liền nói ngay vào chủ đề chính.

"Đã tra được chưa anh?"

Mặt của Lục Tiêu Triết cứng lại, lắc đầu đáp: "Chưa, anh đã phái người bắt tay vào điều tra, về mối quan hệ của Tần Mạc cùng với Thượng Vãn Tịch, một chút tin tức cũng không có."

Duẫn Nặc kinh ngạc hỏi lại: "Tại sao một chút cũng không có chứ? Rốt cuộc là anh phái người nào đi điều tra?"

Lục Tiêu Triết mấp máy môi, khoác một tay lên trên vai em gái, trấn an : "Tiểu Nặc, anh cảm thấy hình như là em đang lo lắng bất an vô cớ, hoặc giả giữa bọn họ căn bản chẳng có chuyện gì cả?"

"Không thể nào." Duẫn Nặc bất ngờ đứng phắt lên, mặt mũi nghiêm trọng nói: "Nếu giữa bọn họ không có gì cả, thì ba chữ Lục Duẫn Nặc của em lập tức liền viết ngược."

"..."

Lục Tiêu Triết nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của em gái đang thở hổn hển, bất đắc dĩ lắc đầu một cái.

Nhưng sự thật đã chứng minh, kết quả mà anh điều tra được, chính là Tần Mạc và Thượng Vãn Tịch chưa từng tiếp xúc với nhau bao giờ.

Con nhóc này, cảm giác an toàn có lẽ quá thấp, sau này anh phải hàn huyên cùng cô nhiều thêm một chút mới được.

"Thật sự nếu không điều tra ra được, ngày mai đã là hôn lễ anh cả rồi, vậy anh nói xem, em nên làm cái gì bây giờ? Chẳng lẽ không thể ngăn người phụ nữ kia gả vào nhà chúng ta sao?"

Duẫn Nặc nổi đóa nói, đặt mông ngồi xuống bên cạnh Lục Tiêu Triết, nhìn anh chăm chú, vô cùng khát vọng có thể tìm được một tia hi vọng từ chỗ người anh thứ hai này.

Nhưng, giờ phút này những gì mà cô nói tất cả mọi người đều không thể hiểu được.

"Em cứ không thích chị dâu như vậy? Hay là... vì em không vui khi anh cả cưới bất kỳ người phụ nữ nào?". Lời này, nếu chú ý lắng nghe, liền có thể cảm nhận được có chút vị chua ở trong đó.

Nhưng bây giờ Duẫn Nặc đang tức giận, nào có ý định đi nghiên cứu giọng nói của anh hai mình chứ.

Cả người cô không được tự nhiên, cắn răng nghiến lợi nói: "Cô ta không phải là chị dâu của em, em làm gì có người chị dâu không biết xấu hổ như vậy, em chỉ không thích cô ta mà thôi chẳng có liên quan gì đến anh cả hết."

Liền sau đó, Duẫn Nặc liền khoác tay Lục Tiêu Triết nói: "Anh hai, anh nghĩ biện pháp giúp em, làm sao có thể phá hỏng buổi hôn lễ ngày mai, để cho anh cả không cưới Thượng Vãn Tịch kia nữa, có được hay không?"

Lục Tiêu Triết mặt không đổi sắc, nhìn em gái đang cuống quít vội vàng, bất đắc dĩ lắc đầu đáp: "Em đấy, đầu óc chẳng khác gì trẻ con cả, sợ anh cả cưới vợ rồi sẽ không thương yêu em nữa sao? Tiểu Nặc à, không phải vẫn còn có anh sao? Sau này anh hai sẽ cố gắng rút thời gian tới thăm em."

"..." Duẫn Nặc nghe anh mình nói vậy, lời đang muốn nói liền nghẹn tắc trong cổ họng, không thốt ra nổi, thật là vội chết mà, lòng cứ cô nóng ran lên như có lửa đốt vậy.

Chứng cứ cũng không tra ra được, thật chẳng lẽ phải trơ mắt nhìn anh cả cưới tiện nhân kia vào nhà sao?

Cô không cam lòng, thật sự không cam lòng.

"Sau này, đừng có náo loạn vô lý như vậy nữa, biết chưa hả?". Lục Tiêu Triết đột nhiên thốt ra một câu, làm cho Duẫn Nặc giận đến cắn răng.

"Anh hai..."

"Thôi được rồi!". Anh liền cắt đứt lời của cô, thành khẩn nói: "Chuyện này đến đây liền chấm dứt đi, hôm nay em về sớm một chút, ngủ một giấc thật ngon, ngày mai đến tham gia hôn lễ của anh cả?".

Duẫn Nặc nghe anh nói thế liền giận dữ hất tay của anh ra, lùi lại hai bước nói: "Mọi người, ai cũng đều không giúp em, tự em sẽ nghĩ biện pháp, dù sao em sẽ tuyệt đối không để cho người kia kết hôn với anh cả đâu, cô ta sẽ hại chết anh ấy mất, hừ!"

Cô hổn hển nói xong, vội vàng xoay người, mở cửa đi ra ngoài.

Sau đó đi tới căn phòng kia gọi Tần Mạc, rồi hấp tấp chạy ra khỏi hộp đêm.

Tần Mạc ở sau lưng cô hỏi: "Sao thế?"

Duẫn Nặc ngồi ở vị trí kế bên tài xế, nhìn anh chằm chằm, lạnh lùng nhếch môi cười đầy ẩn ý: "Tần Mạc, ngày mai đã là hôn lễ của anh trai tôi và Thượng Vãn Tịch rồi, anh không nên bình tĩnh như thế chứ?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.