Ông Xã, Mau Ký Tên Ly Hôn

Chương 59: Chương 59: Lễ Cưới.




Lúc này tại hội trường của buổi lễ.

Tất cả các tân khách cũng đã đến đông đủ, người đến tham dự hôn lễ này, không phú cũng quý, hay có thể nói đều là những người có chút tiếng tăm, có thế lực, hoặc là những đại minh tinh.

Mỗi vị tân khách đều ngồi vào chỗ của mình, cười nói chào hỏi nhau, muôn màu muôn vẻ.

Giới truyền thông đang vây kín ở cửa hội trường ngay cả một giọt nước cũng khó lòng lọt qua được, chỉ sợ mình không cẩn thận bỏ qua chi tiết đặc sắc nào đó.

Mà hiện tại.

Bản nhạc hôn lễ vừa vang lên, ánh mắt của mọi người, đồng loạt rơi vào sự xuất hiện của cô dâu và chú rể từ phía hội trường đi vào lễ đường.

Chú rể, là người mà ai ai cũng đều biết, Tổng giám đốc điều hành của tập đoàn Lục thị, đại thiếu gia của nhà họ Lục, là người đàn ông độc thân có giá trị nhất, tuổi trẻ tài cao, anh tuấn rạng ngời, hào hoa phong nhã.

Giờ phút này, anh đang mặc một bộ lễ phục màu trắng, cắt may vừa vặn, làm nổi bật lên vóc người cân đối trông mị hoặc vô hạn.

Gương mặt của người đàn ông này càng không cần phải nói, khóe môi vẫn luôn mỉm cười ngọt ngào, nụ cười này khiến cho biết bao nhiêu thiếu nữ si mê ngưỡng mộ.

Mà cô dâu thì ngược lại, cơ hồ chẳng có người nào biết được cô gái này là ai.

Thế nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, dáng người xinh đẹp, đều khiến cho mọi người trầm trồ khen ngợi.

Cô gái như vậy, thật xứng với tổng giám đốc Lục, đúng là trai tài gái sắc, trời sanh một đôi.

Ngày hôm nay, phù rể, phù dâu cũng rất xuất chúng, nam minh tinh nổi tiếng Đại Giang Nam Bắc, Lục Tử Dạ, kết hợp với nữ hoàng điện ảnh Đường Thanh Du.

Bốn người họ đi đến đâu, ở đó liền trở nên sáng chói, làm che mờ mọi vật xung quanh.

Nghe nói, hôn lễ ngày hôm nay, còn được giới truyền thông truyền hình trực tiếp, trên các màn hình đặt ở mỗi con phố lớn, ngõ nhỏ đều chiếu đến cảnh tượng này.

Chú rể và cô dâu tay trong tay đi tới chỗ Mục Sư, kính lễ, sau đó Mục Sư liền cầm kinh văn lên tuyên đọc.

Sau khi lời tuyên thệ đơn giản lại trang trọng kết thúc, Mục Sư liền chuyển sang hỏi chú rể: "Lục Vân Kỳ tiên sinh, con có nguyện ý cưới cô gái này làm vợ, bất luận ốm đau hay khỏe mạnh, giàu có hay nghèo khó, cũng vẫn chung thủy với cô ấy, cho đến khi rời khỏi thế giới này?"

Lục Vân Kỳ nhìn cô gái trước mắt, trên mặt mặc dù không có chút biểu tình dư thừa nào, nhưng trong ánh mắt, chất chưa rất nhiều điều, thiên ngôn vạn ngữ cũng không nói hết, tình cảm của mình đối với cô.

Đúng vậy, anh rất yêu người con gái này.

Cô giống như nàng tiên từ trên trời rớt xuống, là món quà mà ông trời ban tặng cho anh.

"Con nguyện ý."

Theo tiếng đồng ý của chú rể, Mục Sư lại chuyển sang hỏi cô dâu: "Thượng Vãn Tịch tiểu thư, cô có nguyện ý gả cho người đàn ông này hay không, bất luận ốm đau hay khỏe mạnh, giàu có hay nghèo khó, cũng vẫn chung thủy với cô ấy, cho đến khi rời khỏi thế giới này?"

Vãn Tịch ngước mắt nhìn người đàn ông anh tuấn trước mặt, vẻ mặt ngưng đọng hơi ngẩn ngơ, trong lòng không biết đang suy nghĩ cái gì, thật lâu cũng không trả lời câu hỏi của Mục Sư.

"Vãn Tịch?"

Theo tiếng xôn xao bàn tán của các tân khách ở bên dưới, Lục Vân Kỳ liền nhỏ giọng nhắc nhở.

Vãn Tịch lúc này mới phản ứng kịp, nuốt nuốt nước bọt, cúi đầu nói: "Con..."

"Đợi một chút!"

Đang lúc ấy thì, cách đó không xa đột nhiên truyền đến một tiếng kêu thất thanh.

Mọi người thấy thế liền ngoảnh lại nhìn, chỉ thấy một người đàn ông, bế một cô bé khoảng ba bốn tuổi, vô cùng lo lắng xông lại, ôm lấy Vãn Tịch.

Trong lúc tất cả mọi người đều đang sửng sốt, không hiểu chuyện này là như thế nào.

Thì….

Người đàn ông kia liền khóc rống lên, nắm tay Vãn Tịch nói: "Vãn Vãn, Vãn Vãn à, tại sao em có thể gả cho người khác được, em không thể làm như vậy, em đừng bỏ rơi hai cha con anh mà!"

Nói xong, người này liền kéo cô con gái nhỏ qua, khóc lóc nói: "Tiểu Tiểu, mau gọi mẹ đi, mẹ sẽ không bởi vì con có bệnh ung thư mà quên mất con đâu, mau gọi mẹ đi con."

Cô gái nhỏ cũng rất nghe lời, lập tức chạy tới ôm chầm lấy chân Vãn Tịch: "Mẹ, mẹ ơi đừng bỏ Tiểu Tiểu lại, sau này Tiểu Tiểu sẽ nghe lời mà, mẹ..."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.