Ông Xã Sắc Lang Anh Đừng Hư Quá

Chương 89: Chương 89: Chương 84.3




Bởi vì vừa mới hơn mười một giờ, trong tiệm không có khách, Chu Duệ Trạch bọn họ sau khi ngồi xuống, gọi món ăn xong, Chu Duệ Trạch mới lên tiếng: “Buổi chiều muốn đi chơi, ăn thịt nhiều một chút, có sức khỏe lại không lạnh.”

Hà Quyên buồn cười lắc đầu: “Mùa xuân rồi, ở đâu có thể lạnh được chứ?”

“Vậy cũng không được, chỗ sân chơi trống trải, vẫn còn lạnh.” Chu Duệ Trạch không đồng ý lắc đầu, lúc này, vài món nhắm cũng đã bưng lên, thịt và rau dưa cũng dâng lên đầy đủ.

Chu Duệ Trạch vén tay áo lên bắt đầu nướng thịt, từng miếng từng miếng được nướng phải gọi là ngon lành, vừa vặn chảy ra mỡ thừa, lại không bị khét.

Nhân lúc còn nóng, bỏ vào trong chén Hà Quyên, tiếp tục vòng kế tiếp.

Tốc độ nướng của Chu Duệ Trạch vừa vặn như vậy, làm cho Hà Quyên ăn xong thịt trong chén, lại được bỏ thịt nóng vào.

Một mình Hà Quyên chỉ việc ăn là được rồi, căn bản cũng không cần làm gì khác.

“Anh đừng chỉ nướng cho em ăn, anh cũng ăn đi.” Hà Quyên không nhịn được nói, lúc nào cùng Chu Duệ Trạch ở chung một chỗ, cô được chăm sóc giống như một đứa trẻ.

Mặc dù cô rất thích loại cảm giác này, nhưng mà, cô cũng không muốn làm cho Chu Duệ Trạch vất vả như vậy.

“Anh vẫn chưa đói bụng, em ăn xong, vừa lúc anh ăn.” Chu Duệ Trạch cười nói, lại gắp đồ cho Hà Quyên.

Đối diện với Chu Duệ Trạch như vậy, Hà Quyên thật không biết nói gì.

Nhìn đồ ăn trong chén, giải quyết xong hai ba miếng, giành lấy cái kẹp, đi nướng thịt.

Chu Duệ Trạch nhìn tay trống không một chút, bất đắc sĩ nở nụ cười, sau đó cầm đũa lên, nhìn Hà Quyên thả thịt đã nướng chin vào trong chén của anh: “Ừ, ăn nhanh đi.”

Chu Duệ Trạch gắp lên, thông thả ăn, ăn miếng này xong đến miếng khác, chăm chú nhìn ánh mắt của Hà Quyên, liếm dư vị đôi môi, nhỏ giọng nói một câu: “Ăn thật ngon.”

Không hiểu sao, nhìn hành động này của Chu Duệ Trạch, mặt của Hà Quyên chợt nóng lên, rủa thầm một tiếng, cho tất cả thịt đã nướng chín vào chén của Chu Duệ Trạch, để cho anh nhanh chóng ăn.

Nhìn Chu Duệ Trạch vùi đầu vào miếng thịt trong chén với bộ dáng miệt mài, Hà Quyên lúc này mới im lặng nở nụ cười, bây giờ thôi.

Ăn cơm ngon là tốt rồi, làm gì phải làm thêm động tác?

Hơn nữa, phản ứng đó, làm cho cô… (Hai zda…) cực kỳ khó chịu, hừ!

Hà Quyên vừa nướng thịt vừa nghĩ tới tâm tư của mình, vẻ mặt thay đổi mấy lần, giữa ngượng ngùng còn mang theo phiền muộn, giữa phiền muộn còn có sự ngọt ngào.

Tất cả cảm xúc thay đổi như vậy đều bị người đối diện nhìn thấy, trong lòng Chu Duệ Trạch thầm thích thú, rất tốt, bà xã của anh vẫn là đáng yêu.

Cơm nước xong, nghỉ ngơi một lát, lại tiếp tục đến sân chơi, vừa đúng hơn một giờ, cơm trưa cũng gần tiêu hóa hết, không làm chậm cuộc chơi.

Vừa vào sân chơi, đầu tiên Hà Quyên ngây ngẩn cả người, bên trong từng thiết bị giải trí cũng mở ra.

Hoàn toàn không phải ngày nghỉ, người ta cũng đông giống như vậy, chỉ là không vắng tanh giống như cô tưởng tượng vậy, nhiều người như vậy, cũng không chen chúc một chút, vừa để cho sân chơi không có vẻ vắng lặng, thật là khó có được không khí dạo chơi này.

“Muốn chơi cái gì, anh đi mua vé.” Chu Duệ Trạch cũng là người không thường tới nơi này, nhìn xung quanh một chút, tạm thời cũng không quyết định được.

“Em cũng không biết.” Hà Quyên có chút khó khăn đứng trước bảng hướng dẫn ở sân chơi, suy nghĩ một chút nói, “Nếu không, mình nhắm mắt lại chọn, chỉ đến cái nào chọn cái đó.”

“Được.” Chu Duệ Trạch cũng giống như Hà Quyên vui vẻ chơi trò chơi như vậy.

“Được, anh đi chỉ từng mục, em nói dừng liền dừng.” Hà Quyên xoay người sang chỗ khác kêu một tiếng, “Bắt đầu.” Chu Duệ Trạch liền đưa tay ra chỉ lung tung vào phía trên, “Ngừng.”

Hà Quyên hô xong, lập tức hứng khởi xoay người, hai tay khoác lên vai Chu Duệ Trạch, tò mò nhìn: “Chọn cái gì? Là cái gì?”

“Xe cáp treo.” Chu Duệ Trạch cười nói.

“Ách…” Hai khóe môi Hà Quyên co giật, muốn buông bả vai Chu Duệ Trạch ra, “Nếu không chúng ta chọn lại một lần nữa đi…”

Cô không mong chờ điều may mắn này, vừa nghĩ tới liền được vậy.

Ngay cả một chút bình tĩnh cũng không có, thật quá kích động.

“Không sao đâu, có anh đây.” Chu Duệ Trạch chặn lại tay Hà Quyên trên vai mình, nắm thật chặt, không để cho cô lùi bước, nhìn về phía cô nhướng mày cười nói, “Chúng ta đi thôi, ở bên kia.”

Nhìn lướt qua cũng biết sơ vị trí, huống chi trò xe cáp treo còn rất nổi bật.

“Không có mấy người chơi, bọn họ không ra.” Hà Quyên bị kéo đến khu vực bán vé, không có nhiều người, căn bản cũng không cần xếp hàng, bình thường nhiều cửa sổ cùng mở bán vé, hôm nay chỉ mở một cửa sổ, mà người bán vé cũng chẳng bận rộn như vậy.

Sau khi mua vé xong, Chu Duệ Trạch quay đầu lại đối diện với Hà Quyên cười một cái, hoàn toàn xem nhẹ lời nói vừa rồi của cô.

Đến chỗ xe cáp treo, xét vé, đi lên, Hà Quyên nhìn nhân viên hướng dẫn cho cô cách bảo hộ xong, im lặng nhìn các khung bảo hộ trò chơi trống rỗng: “Chỉ có hai người, bọn họ mở một lần, có thể lỗ vốn không?”

“Yên tâm, nếu như bây giờ toàn bộ không có, cũng có hao tổn. Lúc không có người, bọn họ có thể khai xe trống. Xe trống cũng mở, hiện tại chúng ta mua vé rồi, bọn họ lại được lợi.” Chu Duệ Trạch có lòng tốt giải thích, Hà Quyên nghe được liên tục gật đầu.

Hồi hộp lôi kéo tay vịn, tay chân cũng không biết đặt ở chỗ nào.

Nhất là nhìn trước mặt mình đường ray xoay nghiêng, còn chưa bắt đầu, nhịp tim đã tăng nhanh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.