Ông Xã Satan Đến Gõ Cửa

Chương 130: Chương 130: Quyết liệt bắt đầu (3)






Dì Trần cười cười, lại không nói gì, chẳng qua là đẩy đẩy cô, để cho cô đi gọi điện thoại.

Niệm Kiều thở dài, tên nam nhân đáng chết ! Thật là bụng dạ đen tối

Anh rõ ràng cố ý muốn dì Trần bảo mình gọi điện thoại cho hắn, rõ ràng biết mình còn tức giận không muốn gọi, hơn nữa cô không thích để cho người khác biết chuyện giữa cô cùng Cố Hành Sâm.

Chính là sợ, loại cãi nhau này, thậm chí ở nhà hay ra cửa, cô vẫn có thể bị người ta chê cười.

Người như vậy, trên thực tế là sợ bị tổn thương, cô sợ vẻ mặt của cô sẽ khiến cho những người khác thương hại, Cô chỉ nghĩ mình phải kiên cường một chút, dũng cảm một chút!

Đem tất cả vết thương hóa thành kiên cường động lực, khiến mềm yếu gặp quỷ đi đi!

Cầm điện thoại lên gọi dãy số mà cô luôn nhớ kỹ trong lòng, đầu dây bên kia nhận với tốc độ cực nhanh, khiến cho Niệm Kiều chắc lưỡi hít hà.

Hắn là đang cầm điện thoại đợi cô gọi sao ? Nếu không làm sao có thể tiếp được nhanh như vậy? Tiếng chuông thứ nhất mới vang lên được một nửa !

" Dì Trần à?" Cố Hành Sâm thanh âm nhàn nhạt truyền đến, tuyệt không giống như đang lo lắng chờ điện thoại.

Niệm Kiều có chút hoài nghi nghe điện thoại, người mà cô biết và người đang cùng cô nói chuyện có phải là cùng một người hay không, nhưng suy nghĩ một chút cũng vậy, Cố Hành Sâm cho dù là thật lo lắng cho cô, cũng sẽ không nói ra.

"Là tôi." Cô trả lời đơn giản lại dứt khoát, có thể nói là có chút lạnh lùng, mà người bên kia sau khi nghe được câu trả lời của cô, trầm mặc xuống.

Niệm Kiều cũng trầm mặc, không khí khác thường tập kích hai người, ngay cả dì Trần đứng ở một bên cùng Cố Cảnh Niên, cũng cảm thấy loại này không khí khác thường này.

Dì Trần hướng Cố Cảnh Niên nháy nháy mắt, sau đó hai người len lén đi đến phòng khách.

Niệm Kiều cầm điện thoại đứng ở nơi đó, cái gì cũng không nói, chỉ là cắn thật chặt môi của mình, giống như không cắn cô sẽ không khống chế được mà mở miệng nói gì đó.

Cố Hành Sâm cũng cùng trầm mặc với cô, trong khoảng thời gian ngắn, trừ bên tai nghe thấy tiếng hít thở nhàn nhạt, không còn cái khác.

Một hồi lâu sau, lâu đến nỗi Niệm Kiều cho rằng anh đã cúp điện thoại, trong ống nghe lại truyền đến giọng nói từ tính của anh: "Buổi tối đi ngủ sớm một chút."

Sau đó liền ục ục một tiếng, anh —— cúp điện thoại!

Để điện thoại xuống, Niệm Kiều đột nhiên cảm thấy tim của mình trống rỗng, giống như là đang sống sờ sờ bị người khoét ra, máu chảy đầm đìa, đau!

Đây là có ý gì? anh là đối với mình mệt mỏi sao? Có Mạc Thuần rồi, mình lại thật sự không có chỗ hữu dụng sao?

Nghĩ như thế, Niệm Kiều khóe miệng hiện ra một tia đau khổ lại diêm dúa lẳng lơ cười, chậm rãi nhắm mắt lại, có chất lỏng ấm áp dọc theo gương mặt chảy xuống. . . . .

Nửa đêm, Dì Trần xuống lầu để mở cửa, đi ra lấm lét nhìn trái phải một chút, sau đó thấy xe của Cố Hành Sâm, bà đi tới.

Gõ cửa sổ xe một cái, Cố Hành Sâm lập tức mở cửa xe từ trên xe bước xuống, hỏi bà:" Cô ấy cùng đứa bé đều ngủ rồi hả ?"

Dì Trần gật đầu một cái, không hiểu nhìn Cố Hành Sâm, hỏi: "Cố tiên sinh, ta không hiểu, nếu ngài lo lắng Niệm Kiều cùng đứa bé, tại sao không để cho cô ấy biết được? Ngược lại muốn làm bộ không quan tâm, cậu biết không, Niệm Kiều buổi tối rất khổ sở, ăn rồi cũng lòng không yên, hẳn đang suy nghĩ về cậu."

Lời nói của dì Trần khiến lòng của Cố Hành Sâm đột nhiên hạ xuống, trái tim đau đớn như bị dao đâm.

Hắn thu lại ánh mắt đau thương, bình tĩnh nhìn Dì Trần, chỉ nói: "Chăm sóc tốt cho họ, nếu như có chuyện, thì hãy gọi điện thoại cho tôi."

Sau đó, hắn vào nhà, chạy thẳng tới phòng của Niệm Kiều.

Dì Trần đứng sau lưng hắn thở dài, rõ ràng trong lòng hắn người quan trọng nhất trên thế giới chính là Niệm Kiều, lại cố tình tỏ ra không quan tâm đến cô.

Nguyên do là như thế nào, mới có thể làm cho hắn làm ra hành động tương phản lớn như vậy ?

Trong phòng, Niệm Kiều đang nằm ngủ, khuôn mặt nhỏ nhắn dính vào trên gối đầu, tướng ngủ nhu hòa.

Cố Cảnh Niên nằm bên cạnh cô, chân tay dạng ra, còn gác một chân lên người Niệm Kiều.

Cố Hành Sâm sợ con lộn xộn sẽ đụng phải vết thương của Niệm Kiều, liền đem con đặt cách Niệm Kiều xa một chút, cũng may giường khá lớn, cũng không té xuống được.

Cảm thấy vết thương sau lưng có chút nhột, Niệm Kiều đưa tay muốn đi bắt, tay ——

Lại bị một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng bọc lại.

Cố Hành Sâm cầm tay của cô, thấy cô cau mày muốn hất ra hắn, hắn không lên tiếng, chỉ là cầm thật chặt.

Niệm Kiều giãy hai cái cũng không có tránh ra, liền hừ một tiếng, Cố Hành Sâm cả kinh, còn tưởng rằng cô đã tỉnh lại, lại chỉ thấy cô đem mặt chuyển tới bên kia, không có tỉnh lại, mà tay của cô, vẫn bị hắn nắm ở lòng bàn tay.

Cố Hành Sâm ngồi ở đầu giường, nhìn hai mẹ con làm ra các loại tư thế ngủ bất đồng, hắn chỉ là im lặng cười cười, rõ ràng nên cảm thấy hạnh phúc, lại có khổ sở xen lẫn trong đó, hắn thế nào cũng không cách nào nếm đến thuần túy ngọt ngào.

Vẫn ngồi như vậy, cho đến trời sắp sáng, hắn mới lưu luyến buông tay Niệm Kiều ra, sau đó cúi người xuống hôn lên lên mặt hai bảo bối một lớn một nhỏ, đứng dậy rời đi.

Niệm Kiều khi tỉnh lại thấy trời đã sáng hẳn, duỗi cánh tay của mình ra,có cảm giác tê dại, cô cau mày.

Chuyện gì xảy ra, thế nào cảm giác tối hôm qua cánh tay này giống như bị tảng đá lớn đè lên, toàn bộ máu giờ phút này đều ở đây nghịch lưu, khó chịu quá!

Nhìn về phía Cảnh Niên, lúc nào thì chạy đến cách chỗ cách xa mình vậy, vậy mà còn chưa có té xuống.

Từ trên giường xuống, rửa mặt xong, Niệm Kiều đứng ở trước gương thay quần áo, những y phục này đều là tối hôm qua Cố Hành Sâm để cho người đưa tới, cô vừa nhìn thấy lòng lại chua xót, tức giận.

Anh ấy đến cùng là đang làm cái gì? Nếu quả như thật chán ghét mình, cũng không cần làm những thứ này khiến cho cô hiểu lầm, nếu như không có chán ghét, vậy cách làm của anh bây giờ lại coi là cái gì? Cố ý để cho cô khó chịu sao? Vẫn là anh có bệnh, thấy người mình yêu khó chụi anh rất vui vẻ có phải hay không?

Nghĩ như thế nào cũng muốn không thông, Niệm Kiều cuối cùng dứt khoát không muốn nghĩ nữa, anh muốn làm gì là chuyện của anh ấy , mình làm thế nào là chuyện của mình

Cô là Cố Niệm Kiều, cô là người có tính cách phản nghịch không kềm chế được, Cố Niệm Kiều là người luôn làm theo ý mình .

Cô đúng là rất thích anh, nhưng không đến nỗi yêu cũng không có tôn nghiêm, giống như An Manh Manh nói, tình địch đến cửa khiêu khích, chẳng lẽ còn muốn cô tiếp tục mang khuôn mặt tươi cười chào đón hay sao?

Về phần không trở về Cố trạch, thành thật mà nói, vừa bắt đầu cô không có nghĩ như vậy, nhưng nếu An Manh Manh dẫn cô tới nơi này, cô cũng liền tùy ý mà ở lại.

Còn nữa, cô nói muốn ở nơi này, Cố Hành Sâm cư nhiên không nói gì, cũng không còn gọi cô trở về, cô chẳng lẽ làm mặt dày trở về sao?

Cô Cố Niệm Kiều mới không phải loại người như vậy! Chỉ là, gần đây biểu hiện của anh thật rất khác thường!

Lần nữa cúi đầu nhìn qua nhìn cổ tay của mình, tại sao cảm thấy nơi đó giống như có người khác cầm qua, hơn nữa cầm cực kỳ lâu, mình là nằm mơ hay là thật xảy ra chuyện như vậy?

Sau đó cô giơ tay lên sờ sờ mặt của mình, nơi này, giống như cũng bị người hôn qua, hơn nữa còn là cảm giác rất quen thuộc, giống như là Cố Hành Sâm hôn mình!

Chẳng lẽ, tối hôm qua mình ngủ say, anh thật sự có xuất hiện?

Không muốn tiếp tục nghĩ tiếp, cô lập tức quay người ra khỏi gian phòng đi tìm dì Trần.

Dì Trần đang ở dưới lầu làm điểm tâm cho hai mẹ con họ, thấy Niệm Kiều chạy như bay xuống, mắt mở thật to, khay thức ăn trong tay thiếu chút nữa rơi trên mặt đất.

"Niệm Kiều, cháu đi chậm một chút, cẩn thận a!" Nhìn lên người trước mặt hoàn hảo không hao tổn gì, dì Trần trong lòng vẫn còn sợ hãi.

Đứa bé này, cũng làm mẹ, thế nào còn thật giống như đứa bé!

Niệm Kiều hô hấp có chút gấp gáp, nghỉ một chút, cô mới hỏi: " Dì Trần, tối hôm qua. . . . . . Là có người tới phải không?"

"Không có a, làm sao cháu lại hỏi như thế?" Dì Trần hồi đáp cực nhanh, tựa hồ đã sớm liệu đến cô sẽ hỏi cái vấn đề này.

Nhưng Niệm Kiều không muốn hỏi nhiều, chỉ là cúi đầu, có chút ảo não nắm chặt tay lại.

Nguyên lai là tự mình nghĩ nhiều, hắn căn bản là không có xuất hiện qua, cũng thế, Mạc Thuần tới, hắn làm sao có thể nửa đêm chạy tới gian phòng của mình nắm tay của mình đây?

Cố Niệm Kiều ơi là Cố Niệm Kiều, ngươi lại vờ ngớ ngẩn đi?

Đã qua ba năm, nhiều như vậy cái ngày đêm, ngươi còn chưa có nếm đủ cảm giác từ trên thiên đường ngã xuống địa ngục sao? Ngươi còn cảm giác mình có thể chịu đựng nhiều đả kích hơn sao?

Ngực đau đến giống nỗi hít thở không thông, Niệm Kiều giơ tay lên đè, tựa hồ như vậy là có thể đem cỗ đau đớn đuổi đi.

" Dì Trần, con gọi Cảnh Niên rời giường, sau đó xuống ăn điểm tâm."

Nói xong, cũng không đợi dì Trần trả lời cái gì, cô xoay người hướng đi lên lầu.

Nhìn bong lưng cô mất mác, Dì Trần thiếu chút nữa liền bật thốt lên nói Cố Hành Sâm tối hôm qua thật ra đã tới, nhưng là Cố Hành Sâm tối hôm qua đã giao phó, bà lại nhịn không nói.

Chỉ là nhìn người đang chậm chạp di đông trên cầu thang, thật là khiến cho người ta rất đau lòng!

Niệm Kiều trở lại phòng ngủ, kêu Cố Cảnh Niên rời giường, tiểu tử coi như ngoan, vẫn ngái ngủ mông lung giơ tay lên để Niệm Kiều mặc quần áo cho hắn, không có làm ầm ĩ.

Mặc quần áo tử tế xong, ăn điểm tâm, bởi vì nhàn rỗi không có chuyện gì làm, Niệm Kiều liền dẫn theo Cố Cảnh Niên ra ngoài cùng An Manh Manh hội họp, sau đó đi dạo phố.

Về đến nhà đã là hơn bảy giờ tối rồi, ăn cơm, cho Cố Cảnh Niên tắm rửa, sau đó cô tắm rửa, đi ngủ.

Giống như tối hôm qua, hôm sau cô tỉnh lại, vẫn cảm thấy tối hôm qua có người xuất hiện qua, nắm tay của mình, lầm bầm đang nói cái gì đó.

Tối hôm qua cô liều mạng muốn tỉnh lại, muốn mở mắt, nhưng là, làm thế nào cũng không mở ra được.

Cuộc sống như thế kéo dài qua một đoạn thời gian, cho đến khi vết thương trên lưng cô tốt lên, mà quan hệ giữa cô cùng Cố Hành Sâm, vẫn như cũ không có cải thiện.

Có lúc ngồi ngẩn người, cô cảm thấy, hai người đã mấy thế kỷ không có liên lạc, không có gặp mặt, qua báo chí thỉnh thoảng sẽ xuất hiện ảnh tin tức cảu anh, không quá nhiều, nhưng là vừa đủ, để cho cô nhìn sẽ không khổ sở.

Cô muốn hoài nghi, Cố Hành Sâm có phải hay không cố ý làm như thế, nếu không tại sao cũng không có nhiều hơn tin tức đây?

Đêm đó, cô chờ Cố Cảnh Niên ngủ, sau đó ôm hắn đi sang phòng khách, mà mình, nằm ở trên giường giả bộ ngủ.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, chậm chạp không có ai xuất hiện, cô lúc này mới bắt đầu khẩn trương, càng về sau càng mất mác, rồi đến sau lại lạnh nhạt, rốt cuộc biết, nguyên lai tất cả là đều là mình ảo tưởng .

Trên thực tế, Cố Hành Sâm thật chưa bao giờ xuất hiện qua!

Không nói được mình đáy lòng rốt cuộc cảm giác là như thế nào, hay chỉ là đang an ủi mình, anh vẫn luôn là người kiêu ngạo như vậy, không học được cách cúi đầu, cũng là chuyện rất bình thường.

Nhưng là tại sao, cô càng an ủi mình thì càng khó chịu? Tại sao cô lại có cảm giác lừa mình dối người?

Có phải đó là sự thật. Cô có chút phiền não lật người, mở to hai mắt, đầu trống rỗng, sững sờ nhìn trần nhà, đang lúc cô sắp ngủ, ngoài cửa, loáng thoáng truyền đến tiếng bước chân. . . . . .


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.