Ông Xã Satan Đến Gõ Cửa

Chương 97: Chương 97: Tiểu yêu tinh




Cô nói tới chỗ này, tựa hồ là cố ý tạm ngừng, nhìn ánh mắt của Cố Hành Sâm có chút mong đợi.

Cô thật ra rất muốn từtrong đáy mắt của Cố Hành Sâm nhìn rõ một chút tâm tình của hắn, thế nhưng người đàn ông này che giấu tâm tình thật sự là cao siêu, Cố Niệm Kiều không thể thấu hiểu được .

Giống như giờ phút này, cô không biết, hắn rốt cuộc có khẩn trương muốn biết quyết định của cô hay không ?.

Hắn chẳng lẽ không lo lắng cô có muốn dẫn Cố Cảnh Niên rời bỏ hắn hay không sao? Vẫn là hắn cho rằng cô sẽ không rời đi hắn sao?

Ánh mắt mong đợi của Niệm Kiều dần dần biến chuyển thành mất mát, cô hy vọng.tại thời điểm cô dừng lại, hắn sẽ đưa tay ôm lấy cô, sau đó ở bên tai cô nói: anh tuyệt đối sẽ không thả em đi!

Cho dù hắn nói rất bá đạo, tuyệt không dịu dàng, cô cũng sẽ rất vui vẻ.

Nhưng là, người đàn ông này là Cố Hành Sâm.

Cho nên, nhất định diễn biến sẽ không như cô nghĩ như vậy.

Niệm Kiều đột nhiên cảm thấy mình ngu, biết rõ tính tình của hắn, lại cứ muốn đánh cuộc một lần lại một lần, luôn là mình cho mình ngột ngạt, thật TM đáng đánh đòn!

Nhưng, Niệm Kiều chỉ lo nhìn chằm chằm ánh mắt của Cố Hành Sâm, không chú ý tới hai tay của hắn ——

Thật ra thì Cố Hành Sâm đang rất khẩn trương hai tay của hắn đang nắm chặt, thế nhưng người đàn ông này chung quy lại vẫn là không đổi tính, rõ ràng trong lòng khẩn trương muốn chết, cố tình trên mặt chính là không muốn biểu hiện ra.

"Quyết định cái gì?" Hắn nhàn nhạt nói, tựa hồ như đã chuẩn bị tốt tâm lý, trên mặt cũng không chút xao động, thậm chí có chút lãnh tình.

Niệm Kiều thật thấp than một tiếng, sau đó mở miệng: "Cố Hành Sâm, anh vốn là như vậy luôn rất tỉnh táo, tỉnh táo đến khiến lòng em rất đau."

Mí mắt Cố Hành Sâm đột nhiên nhíu lên, nhìn chằm chằm cô, nhưng không biết nên nói cái gì.

Niệm Kiều giật giật thân thể, nửa quỳ ở trên giường, nửa người trên nghiêng tới ôm lấy Cố Hành Sâm, trong khẩu khí có bất đắc dĩ cũng có chua xót, "Bất kể như thế nào, em đều yêu anh, em quyết định về sau dũng cảm hơn, dũng cảm yêu anh, không trốn tránh không mềm yếu."

Lòng của Cố Hành Sâm nặng nề buông xuống, cả người cũng buông lỏng xuống.

Niệm Kiều nằm ở đầu vai hắn, nhắm mắt lại trong đầu trống rỗng.

Một lúc lâu, Cố Hành Sâm mới ôm chặt cô vào trong lòng, mở ra lòng bàn tay, hỏi cô: "Nhìn thấy gì?"

Niệm Kiều bị hắn hỏi không giải thích được, cầm bàn tay của hắn nhìn kỹ một chút, cuối cùng nói: "Trừ mồ hôi, em cái gì cũng không thấy."

Cố Hành Sâm khóe môi nâng lên một nụ cười quỷ dị, lại gần bên tai cô, thật thấp hỏi: "Em cho rằng tình huống như thế mới có thể khiến lòng bàn tay đổ mồ hôi?"

"Thời điểm anh rất nóng vội lo lắng." Niệm Kiều không chút nghĩ ngợi trả lời, thiếu chút nữa làm cho Cố Hành Sâm tức đến nội thương.

Niệm Kiều vò đầu, cố gắng nghĩ tới người này dưới tình huống nào lòng bàn tay sẽ đổ mồ hôi, đột nhiên, cô lộ ra vẻ mặt tỉnh ngộ ——

Trừng mắt liếc hắn một cái, suy nghĩ một chút vẫn cảm thấy tức giận, vừa rồi hắn đã làm cho cô cảm thấy rất khổ sở!

Giơ tay lên hung hăng đánh vào bộ ngực hắn, giọng điệu không che giấu được nũng nịu, "Anh thật là đáng ghét. Làm cho em lo lắng nãy giờ!"

Cố Hành Sâm thật thấp cười, há mồm liền ngậm tai của cô, thanh âm tà mị, "Anh là người như vậy, em hôm nay mới biết sao?".

Niệm Kiều đẩy hắn, "Đừng làm rộn, sẽ đánh thức con dậy đó."

"Ừ, không làm khó em." Cố Hành Sâm sảng khoái trả lời, đôi tay cũng không an phận di chuyển trên thân thể cô.

Niệm Kiều rất liền thấy rạo rực trong người, lại bận tâm sẽ làm cho con thức dậy, không dám để bản thân chìm vào trong cảm xúc, "Chú ý, Cố Hành Sâm, nơi này không được. . . . . ."

Cố Hành Sâm hít sâu, không thể đè nén ham muốn mãnh liệt trong tâm mình.

Lúc nãy khi cô nói cô đã có quyết định, hắn còn tưởng rằng cô muốn dẫn con trở về Hoa Thành, làm hắn sợ tới mức hắn tay đầy mồ hôi, lại cứ không chịu nói ra.

Hiện tại biết cô sẽ không rời đi, lòng tràn đầy vui mừng, hắn mừng tới hóa điên, hắn chỉ muốn đặt cô ở phía dưới hảo hảo thương yêu.

Hắn càng không ngừng ôm chặt cô, làm cho Niệm Kiều thở không nổi, dùng sức đẩy hắn, " Cố Hành Sâm, em thở không ra hơi rồi. . . . . ."

Nói xong, cô quay đầu hớp từng ngụm không khí, cả khuôn mặt bởi vì thiếu dưỡng mà đỏ bừng.

Cố Hành Sâm cả người nóng lên, như muốn hỏa, cũng thở hổn hển.

Mới vừa hôn quá hung ác, hai người cơ hồ đều muốn hít thở không thông.

Niệm Kiều thật vất vả lấy lại hơi thở, vừa quay đầu lại bị hôn, chỉ là lần này hôn tương đối dịu dàng mà thôi.

Mê mê hồ hồ, cô cảm thấy cả người mình cũng bay lên, vừa mở mắt nhìn, cư nhiên mình thật bị Cố Hành Sâm bế lên.

Hắn gấp gáp vội vàng, nhưng mà bởi vì có kinh nghiệm lần trước, lần này hắn quả quyết lựa chọn ôm Niệm Kiều đi tới phòng khách.

Vừa bước ra khỏi cửa phòng Niệm Kiều kinh hãi, áo cô xốc xếch giắt trên cánh tay hắn, hai người bốn cánh môi còn dán sát vào nhau, nếu như bị Cố Bá Ngôn hoặc là Tần quản gia thấy, vậy còn không mất thể diện chết a!

May mà, hai người thuận lợi tiến vào phòng khách.

Cửa bị Cố Hành Sâm một cước đá ra, hắn không đợi tới lúc tới giường liền trực tiếp đem Niệm Kiều chống đỡ ở trên ván cửa bắt đầu cởi bỏ quần áo của cô.

Cả người trơn bóng dán trên cánh cửa, bây giờ mặc dù đã đến gần tháng Năm, nhưng cô vẫn cảm thấy lạnh, theo bản năng co rúm người lại.

Cố Hành Sâm đang vội vàng tháo bỏ áo sơ mi, người phụ nữ trước mặt lại tiến tới gần hắn dựa vào ngực hắn, lồng ngực hắn chợt cảm nhận được sự mềm mại của cô.

Cảm giác cô mang đến làm Cố Hành Sâm trong nháy mắt gào thét một tiếng, thanh âm trầm thấp giống như dã thú!

Hai thân thể nóng rực dán sát lại gần nhau, trong lúc ma sát lại làm cho ngọn lửa khát vọng càng bùng lên mạnh mẽ.

Cố Hành Sâm khẽ nguyền rủa một tiếng, cuồng loạn hôn cô, mặt mày, lỗ mũi, môi anh đào, xương quai xanh, nơi nào đều không bỏ qua cho.

Bàn tay theo sống lưng của cô dần dần di chuyển xuống, cuối cùng giữ chặt lấy cặp môn của cô, đem cô hung hăng áp hướng mình, lửa kia nóng liền chống đỡ thâm nhập vào sâu trong người cô.

Niệm Kiều ngước đầu kinh hô một tiếng, cô còn chưa có chuẩn bị xong, hắn sẽ không cứ như vậy xông tới chứ?

Cố Hành Sâm dĩ nhiên biết mình quá lỗ mãng sẽ làm bị thương cô, bàn tay tà ác từ phía sau cô dò lên phía trước, động tác êm ái vỗ về chơi đùa cô.

Niệm Kiều không ngừng được khẽ run, ngón tay của hắn tựa hồ mang theo ma lực, để cho cô nhanh chóng động tình, nhanh chóng ướt át.

"Tiểu yêu tinh, có thể sao?"

Không nghĩ tới, con người này ở trên giường luôn luôn mạnh mẽ vang dội cầm ` thú giờ phút này lại còn có thể nhịn hỏi Niệm Kiều một câu.

Niệm Kiều mắt mờ hơi nước mở to, có chút mờ mịt nhìn hắn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.