Ông Xã, Tiếp Chiêu Đi!

Chương 105: Chương 105: Lại Thêm Một Lần (H)




“Đừng...” Lăng Nhược Tịch không kịp phản đối, Cung Thụy Thần đã cúi xuống hôn cô, nuốt toàn bộ lời nói vào bụng, hôn sâu đến khi cô mê loạn mới buông tha đôi môi cô, anh dời sự tấn công đến cái gáy trắng nõn, càng thêm điên cuồng dùng sức mút lấy, mãi cho đến khi trên làn da nõn nà như ngọc của cô chi chít những dấu hôn mới chịu dừng lại.

Lúc này bên dưới cũng không hề chậm rãi, hai tay anh tách chân cô ra đặt lên vai mình, nâng mông cô lên chỉnh góc độ, đẩy vật thô lớn nóng rực kia đang chuẩn bị rời đi mạnh mẽ đâm vào, va chạm mãnh liệt, cắm vào thật sâu, như muốn đem cô đâm thủng, khí thế vô cùng hung mãnh.

“A... A... Hư hư... A... Không cần... Xin anh... A...” Lăng Nhược Tịch bị anh đâm quá nhiều lần nên dâm dịch không ngừng tung tóe, khoái cảm tràn trề, kích thích làm cô mê loạn, vừa khóc lại vừa cầu xin.

Cung Thụy Thần cũng không hề quan tâm đến lời kêu khóc của cô, giống như ăn nghiện, bỗng anh đột ngột dừng lại, tách hai chân cô ra hết cỡ, từ trên đi xuống mạnh mẽ xuyên xỏ, cô cầu xin tha thứ cũng không hề dừng.

“A a a...” Khoái cảm ngập trời khiến hai chân cô lắc lư thừa nhận sự mãnh liệt của anh, toàn thân cô run rẩy kịch liệt, bên dưới co rút không ngừng, làm khiến anh càng thêm điên cuồng, rút ra cắm vào nhanh hơn nữa, rốt cuộc sau một cái cắm mạnh mẽ vào nơi sâu nhất của hoa huy*t, một trận mưa trắng xóa nóng hổi cũng đã phun ra ngập lối đi.

Sau khi bắn dịch trắng nóng ấm vào trong, Cung Thụy Thần nặng nề thở gấp nằm xuống bên cạnh cô, một tay cởi caravat một tay ôm lấy cô vào lòng, vỗ về tấm lưng trắng nõn đầy mồ hôi của cô, hưởng thụ dư vị tình yêu còn sót lại. Lăng Nhược Tịch co rút hồi lâu, chậm rãi hồi phục.

Cô xấu hổ dùng tay đánh vào ngực anh một cái, hờn dỗi: “Anh không thể nhẹ nhàng được hả, mỗi lần hung bạo như dã thú, anh muốn ăn sống em luôn hả?”

Cung Thụy Thần đã giải phóng được dục vọng, nên tâm tình tốt hẳn, anh bắt lấy nắm tay nhỏ nhắn của cô đưa đến bên miệng hôn nhẹ nói: “ Cục cưng, không thích sao?”

Nhớ đến chuyện điên đảo mất hồn kia, Lăng Nhược Tịch không khỏi đỏ mặt lên, thì thầm: “Cũng không phải không thích, nhưng mà rất mệt đó.”

Lăng Nhược Tịch sợ anh lại nói những điều làm cô thấy xấu hổ, bèn chuyển sang chuyện khác hỏi anh: “Đúng rồi, chừng nào thì anh về?”

“Làm sao? Anh mới đến liền muốn đuổi anh về?” Cung Thụy Thần bất mãn nhíu mày hỏi.

“Đừng quậy nữa, em đang nói chuyện nghiêm túc với anh”

Lăng Nhược Tịch chịu không nổi lời nói chua lè của anh, bèn nhéo hông anh một cái.

“Anh cũng nghiêm túc, thành thật nói đi, em với người kia là sao?” Cung Thụy Thần nắm lấy tay cô đưa ra sau lưng, thuận thế để cô ôm thắt lưng của mình, sau đó, lại nghiêng người đè cô xuống dưới, hôn lên cái miệng nho nhỏ, hỏi cô.

“Có cái gì đâu! Anh ta cấp trên của em, Abne, em là trợ lý của anh ta, cùng nhau ra ngoài cũng đâu có gì sai. Quan hệ của bọn em là đồng nghiệp vô cùng đứng đắn” Cô bình thản giải thích với anh, dù sao cô cũng không đuối lý còn chuyện nụ hôn ngoài ý muốn kia cô đã sớm quên không còn nhớ một tẹo nào.

Cung Thụy Thần vốn cũng không nghi ngờ cô chuyện gì, nhưng thấy cô cười nói vui vẻ với anh ta, nên anh thấy khó chịu, lúc này thấy cô bình thản, không chút chột dạ, trong lòng cũng dễ chịu không ít. Nhưng anh lại ra yêu cầu với cô: “Nếu như vậy, về sau không cho phép em ra ngoài ăn cơm một mình với anh ta, không được cười với anh ta, nói chuyện cũng nên cách xa anh ta ba bước.”

“Em có nghe hay không?” Cung Thụy Thần nói cả nữa buổi mà không thấy cô trả lời, không khỏi tò mò cúi đầu nhìn cô.

“Khục” Lăng Nhược Tịch nhịn không được bật cười thành tiếng, sau đó ôm lấy cổ anh, ngẩng đầu hôn lên môi anh rồi khẽ cười “Cung Thụy Thần, anh cũng thật ngây thơ.”

“Anh ngây thơ?” Cung Thụy Thần được cô hôn, cơn giận lắng xuống không ít, đưa tay ôm lấy eo cô uy hiếp, giống như cô không nói rỏ thì anh sẽ cho cô đẹp mặt ngay.

“Không cho phép em cười với anh ta, không được ra ngoài ăn cơm một mình với anh ta, nói chuyện cũng cách xa ba bước, vậy thì để em tự mình bốc hơi luôn đi, bằng không anh biến em thành đồ cá nhân lúc nào cũng đem theo cùng.” Lăng Nhược Tịch với yêu cầu của anh rất là lơ đễnh, đưa tay lên miêu tả gương mặt anh, vui cười trêu chọc anh.

“Tiểu yêu tinh, anh nghĩ là nên nuốt em vào bụng cho an toàn.” Cung Thụy Thần nói xong liền cắn ngón tay của cô, sau đó chậm rãi liếm mút, lưỡi anh liếm liếm đầu ngón tay.

“Ư...” Tê dại từ đầu ngón tay làm cho cô rên rỉ, theo bản năng muốn thu tay về. Cung Thụy Thần sung sướng, chính vì tay cô vừa rời khỏi, anh lập tức dời trận địa, đánh úp lên đôi môi cô, ngậm lấy rồi đẩy hàm răng cô ra, nhanh chóng đưa lưỡi mình vào bên trong.

Bàn tay bên eo cô cũng không rảnh rỗi, một đường đi xuống, tự nhiên như không tách hai chân cô ra, thẳng lưng đưa phân thân to lớn nóng hổi cố gắng xâm chiếm tiểu huyệt kia một lần nữa, vì trước đó có dâm dịch tràn trề nên rất trơn trợt, gậy th*t càng thêm hăng hái thẳng đường xâm lượt.

“Á...” Lăng Nhược Tịch thét lớn một tiếng, lập tức giãy dụa, tay nhỏ bé không ngừng đánh lên ngực anh.

Cung Thụy Thần nghĩ do mình làm đau cô, lập tức dừng lại, buông miệng nhỏ cô ra: “Bảo bối, sao vậy?”

“Ông xã tha cho em đi, đừng làm nữa, em mệt lắm, ngày mai em còn đi làm nữa.” Nhược Tịch đáng thương nức nở nhìn anh, hi vọng anh có thể rủ lòng thương đừng ép khô cô nữa, nếu lại làm lần nữa ngày mai cô dậy không nổi.

“Ngoan, cục cưng, ông xã bây giờ sẽ nhẹ nhàng, không sao đâu, sẽ sướng nhanh thôi” Cung Thụy Thần thấy không phải vì làm cô đau, cũng yên tâm hơn, chậm rãi ra vào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.