Ông Xã Tổng Tài Hắc Ám

Chương 331: Chương 331: Chương 329






Cửa vừa mở, Tiêu Diễn đã ở ngoài cửa liền bị ngã ngồi xổm xuống đất kêu “Ai u” một tiếng, nhanh đỡ tường bò dậy.

Tiêu Lăng Dạ nhàn nhạt liếc nhìn anh một cái, tâm tình thực tốt không cùng anh so đo.

Tiêu Diễn lập tức hấp tấp chạy tới.

Anh hơn nửa đêm bị nước tiểu nghẹn tỉnh, định đi WC vừa mới chuẩn bị trở về tiếp tục ngủ liền nghe được có thanh âm rất nhỏ đang nói chuyện.

Tính nhiều chuyện khiến cho anh hết cả buồn ngủ.

Lập tức lén lút chạy ra, quả nhiên phát hiện anh trai mình không ở trên giường, anh nhanh chóng quyết định lập tức dán tai lên cửa nghe lén.

Chính là…

Anh có thể nghe được thanh âm, lại nghe không đến cụ thể đang nói gì đó.

Nhưng có trọng điểm.



Tiêu Lăng Dạ nhìn Tiêu Diễn ăn mặc áo ngủ đơn bạc, tùy tay ném cho anh ấy một cái áo khoác: “Có chuyện.”

“Cái gì cái gì?”

“Giúp anh an bài một chút, ngày mai anh muốn đi đoàn phim quan sát!”

Tiêu Diễn kinh ngạc: “Quan sát?”

“ÙP Ánh mắt Tiêu Lăng Dạ nhu hòa: “Quan sát “Uyển Phi Truyện”.

Tiêu Diễn: “Anh, em nói chứ, lúc này hai người mới tách ra thời gian bao lâu đâu.”

Tiêu Lăng Dạ khinh thường nhìn anh một cái.

Không sail Chính là khinh thường!

Tiêu Diễn xác định chính mình không có nhìn lầm.

Ngay sau đó, liền nghe được anh trai nhà mình nhàn nhạt tới một câu: “Cầu độc thân … Không hiểu được!”

“Đinh đỉnh đỉnh.”

“Đỉnh đinh đỉnh.”

Chuông cửa không ngừng vang, Lâm Quán Quán ôm gồi đầu, ở trên giường giãy giụa trong chốc lát, rốt cuộc thắng không nỗi tiếng ồn bên ngoài, giãy giụa từ trên giường bò dậy.

Ngô.

Cô là ai?

Cô ở nơi nào?

Cô đang làm cái gì?

Lâm Quán Quán xoa mắt, ngồi ở trên giường hoang mang trong chôc lát, đêm qua gân rạng sáng hai giờ rưỡi cô mới ngủ, lúc này cô cảm thấy mắt không mở ra nỗi nữa.

“Keng keng keng.”

“Tới đây!”

Lâm Quán Quán lên tiếng, cô nhìn di động, mới sáng sớm 5 giờ thôi.

Sớm như vậy, còn chưa tới thời điểm quay phim, ai nhàn như vậy tới đây làm phiền người đang ngủ vậy!

Lâm Quán Quán một bên phun tào, một bên đi mở cửa.

“AI Hứa Dịch, sao anh lại tới đây?”

Ngoài cửa, sắc mặt Hứa Dịch ngưng trọng.

“Làm sao vậy, phát sinh chuyện gì?”

*Cơ Dã Hỏa đâu?”

Lâm Quán Quán chỉ cách vách phòng, cô lại cái ngáp một cái: “Anh tìm anh ta có việc à?”

“Không phải tìm anh ta, mà là tìm hai người!”

Hứa Dịch thở dài, trực tiếp đem một phần báo chí trong tay đưa cho Lâm Quán Quán: “Chính cô xem đi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.