Ôsin Nổi Loạn

Chương 10: Chương 10: Vụ cá cược bí ẩn




Tít … tít … tít

Tít … tít … tít

Tiếng chuông điện thoại cứ dai dẳng vang lên làm Thế Du không tài nào ngủ được, anh quơ tay lên bàn tìm chiếc điện thoại của mình. Giọng ngái ngủ :

- Ai vậy.

- Dậy mở cửa cho tao mau lên cái thằng này. Mày biết mầy giờ rồi không. 12h giờ trưa rồi…

Thật là nhức đầu với cái thằng này. Mới “ sáng sớm” mà đã lắm mồm rồi. Không biết tìm mình có việc gì nữa.

Chưa để Tú Anh nói tiếp, anh cụp máy uể oải bò dậy xỏ dép rồi lết ra ngoài mở cửa cho Tú Anh. Tú Anh càu nhàu :

- Mày ngủ như lợn vậy. Lúc nào đến nhà cũng chỉ thấy ngủ. Tao ấn chuông gẫy cả tay mà cũng không ra. – Vừa nói anh vừa dơ dơ ngón tay ra trước mặt Thế Du.

Thế Du kô nói gì. A phi thẳng một mạch về phòng rồi nhảy lên chiếc giường thân yêu của mình cuộn mình trong chăn ngủ tiếp. Tú Anh trợn tròn mắt chạy theo, cậu dựt chiếc gối Thế Du đang ôm rồi hét toáng lên :

- Này, này , này … tao đến đây để nhìn mày ngủ đấy à.

Thế Du mặc kệ Tú Anh đang gào thét lải nhai bên tai vẫn kéo chăn ngủ tiếp.

Tú Anh bất lực nhìn thằng bạn. Anh phi lên giường Thế Du ngồi rồi lấy chiếc laptop trên bàn của Thế Du ra chơi game. Vừa bật Yahoo! Lên thì anh đã thấy bà chị mình “Buzz!!!” một cái.( Một lọai chat thông dụng tại Việt Nam )

- Ê, đang đâu đấy.?

- Em đang ở nhà thằng bạn .

- Thằng nào? :-/

- Thằng nào chị hỏi làm gì. Chị có phải mẹ em đâu =)).

- Ừ. Rồi. Không hỏi nữa. Dỗi :-

Tú Anh cười cười rủ rê :

- À. Vào làm ván CF đi.

Mấy hôm trước lúc sang nhà Kim Anh chơi, Tú Anh có tải trò CF ( Đột Kích ) về máy chơi. Kim Anh thấy hay hay nên học đòi … ** đởn.

Mới luyện tay được mấy ván, nên Kim Anh thích thú, viết nhanh :

- Chơi luôn. Sao phải nghĩ.

- À ừ. Vào kênh 4. TD 4. lên phòng XXX nhé.

- Ôtê.

Tắt YH! Anh bật loa ngoài lên. Rồi vào trang web chọn mấy bài vào list nhạc của mình.

Nhanh chóng vào CF theo như logo trên màn hình máy tính. Tú Anh vào theo kênh và TD rồi lập phòng. Ra ngoài pm Kim Anh vào. Tiếng nhạc hòa lẫn với tiếng bắn súng. Tiếng GM trong game nói. Hòa lẫn với nhau thành một âm thanh hỗn tạp. Tú Anh cùng với Kim Anh thích thú bắn nhau ầm ầm. Thứ âm thanh đấy như kích thích máu chiến trong hai người họ.

Còn đối với một số người thì nó là âm thanh khó chịu. Và cực kì kinh khủng khi Thế Du … đang ngủ ngay bên cạnh. Anh đạp chăn ngồi bật dậy, quát :

- Thằng kia…

Tú anh giật bắn mình ngó sang chỗ Thế Du một giây rồi quay lại dán mắt vào màn hình :

- Làm gì hét to thế. Làm người ra hết cả hồn. – Anh nói theo giọng điệu ẻo lả.

Thế Du đứng phắt dậy rút loa ra định tắt máy thì Tú anh kịp thời ngăn lại cười xởi lởi :

- Bình tình tự tin kô cay cú.

Thế Du bực mình xẵng giọng :

- Kô cay cú cái …

Biết Thế Du chuẩn bị nói gì. Tú Anh chặn họng :

- Í, bạn iêu văn minh tí đi.

- Văn mình cái …

- Cái gì. – Anh ngây thơ hỏi.

Thế Du không muốn tranh cái nữa. Đang ngủ bị thứ âm thanh khủng khiếp làm cho đau đầu anh xua tay :

- Thôi mày lượn đi cho nước nó trong.- Nói rồi Thế Du dựt lấy cái laptop từ tay Tú Anh .

Tú Anh mặt tỏ vẻ tội nghiệp ôm tay Thế Du :

- Sao bạn lại nỡ đuổi tớ. Tớ đau khổ chết mất.

Thế Du nổi hết cả da ốc lên. Anh đạp Tú Anh một cái lăn quay xuống đất, rồi hờ hững đáp :

- Tránh ra.

Thế Du ôm laptop quay lưng bước đi thì Tú Anh lại lê dưới sàn nhà ôm chân anh kô cho anh đi, tiếp giọng đáng thương :

- Ơ. Nhưng tớ đang chơi mà cậu mang máy đi đâu vậy. Để tớ chơi nốt đã. Đang “ Ngã Tư Tử Thần “ với nhỏ Kim Anh mà. Nãy giờ tớ thua nhỏ mấy trận rồi. Để tớ lấy lại chút sĩ diện đã chứ. Du đẹp trai giống tớ ơi. Đi mà.

Khiếp nổi cả da gà. Anh co chân rút ra khỏi tay Tú Anh rồi đạp cho anh cái nữa.

- Lắm mồm.

Tú Anh dù chỉ bị đạp nhẹ nhưng a cũng vờ kêu lên đau đớn :

- Mẹ ơi, chết con rồi. Gãy tay rồi.

Thế Du hất hất mặt về phía Tú Anh rồi nói :

- Vậy à..

Tú Anh liếc liếc nhìn trộm xem thái độ Thế Du như nào rồi anh ôm chăn tiếp tục xụt xịt :

Thế Du ngoảnh mặt làm ngơ, buông 1 câu :

- Vô ích.

Tú Anh bết Thế Du là người sắt đá, anh ăn bạ đến đâu nó cũng vậy thôi. Nên anh tắt ngay “ chiếc dịch” ăn vạ lại. Quay sang lườm Thế Du rồi a đứng dậy đổi ngay giọng :

- Đúng là thằng máu lạnh kô có tình người.

Thế Du nhún vai đặt lap top xuống bàn ròi vào phòng vệ sinh. Tú Anh nhìn theo thấy Thế Du vào rồi đóng cửa anh mới bước lại gần bật ngay cửa sổ trò CF lên.

- May mà nó vẫn chưa tắt của mình.

Thấy bà chị mình pm tới tấp :

- Bắn kém thế =))~.

- Thấy chị mày bắn hay qua nên run đứng im à.

- Ê … mày đâu rồi ấy vậy.

- Kô bắn nữa à. Cái thằng này x(.

- ….

Một loạt tin nhắn của “ Bà chị yêu quý” – Contact Tú Anh đặt cho Kim Anh, hiện lên. Anh ấn ngay vào ô trống rồi thoăn thoắt ấn vào :

- E đây … e đây.

- M đi đâu vậy?

- À đang chơi bị con cún nó làm phiền ấy mà.

- Thế à. Thôi chơi lại ván khác vậy.

- Ôk.

- À chị iêu. ;))

- Jề.

Không biết thằng này lại có ý đồ đen tối gì đây. Phải cảnh giác mới được.

- Thắng phải có thưởng nó mới quyến rũ chứ. Hihi.

- Thích gì. Nói luôn.

Úi xời. Cái thằng đã gà còn tỏ ra nguy hiểm. Dám đặt điều kiện với chị à. Đợi đấy.

Tú Anh suy nghĩ trong giây lát, rồi viết nhanh :

- Em thua thì chị sai em cái gì cũng được, nhưng chỉ 1 lần thôi. Còn chị thua thì ngược lại. Ok.

- Ôkê luôn. – Đúng là thằng em ngu ngốc. Lần này thì bại dưới tay chị đi. Kim Anh ngồi nghĩ mà cười sung sướng.

- Chơi sinh tử ngã tư nhé.

- Mà mày chuẩn bị tâm lý đi là vừa.

- Xời xời xời. Chuyện của kiếp sau đấy à.

- Ừ rồi xem. – Cứ đắc thắng đi. Rồi bà chị này cho mày biết tay hơ hơ .

Tú Anh và Kim Anh bắn với nhau 10 mạng rồi mà vẫn chưa phân thắng bại. Còn nốt hiệp cuối. Đang loay hoay thay súng. Khôg để ý Thế Du đã ra từ lâu, đang đứng đằng sau quan sát trận đấu.. Thế Du vỗ vai Tú Anh :

- Đứng dậy.

Tú Anh hất tay Thế Du là :

- Đang chơi. Đi ra chỗ khác chơi nhanh. Đi đi đi.

Quay lại dán mắt vào màn hình. Chợt Tú Anh rung mình, lạnh hết cả sống lưng.

Anh ngước lên nhìn, mặt Thế Du đang đằng đằng sát khí, anh lập tức mở nụ cười tỏa nắng của mình ra. Lại nhớ đến vụ cá cược của mình. Anh nhìn vào màn hình rồi gõ thật nhanh :

- chờ tí đã. E đi wiliam cường rồi vào tiếp.

- =))~ sợ đến nỗi chuẩn bị xoắn ra quần à. Hahaha.

Tú Anh kô nói gì a lại ngẩng lên nhìn Thế du rồi tự động đứng dậy trả chỗ. Thế Du vừa định ngồi vào thì a ngăn lại :

- Cho tớ chơi nốt hiệp cuối thôi. Sắp win rồi.

Thế Du độp thẳng 1 câu xanh rờn :

- Cậu nghĩ cậu thằng được nhỏ này à.

Tú Anh vênh mặt :

- Được chứ sao kô.

Thế Du làm them câu nữa như gáo nước nước dội thẳng vào mặt Tú Anh :

- Đã gà còn tỏ ra nguy hiểm.

- Ê này này. Mày đừng có mà sỉ nhục ae nhớ.

- Mày chơi nãy giờ mà không biết à.Nãy giờ nhỏ này nhường mày đấy.

Tú Anh tỏ ra kô tin :

- Nhường gì mà nhường.

- Kô tin thì thôi.

Tú anh ngẫm nghĩ :” Bà chị mình học từ mình còn bắn hay hơn mình thật. Nhưng mới chơi sao mà hay được như thế. Mà cũng kô. Thằng Du chơi CF siêu nhìn cái biết đối thủ như nào. Chết cha ! Mình mà thua con gái có mà chết nhục.”

Anh khoanh tay ngẫm nghí rồi búng tay cái “phóc”. Cái đèn điện ngay bên cạnh đầu Tú Anh lóe sáng. Anh quay sang nhìn Thế Du với ánh mắt long lanh :

- Du cute.

Thế Du rùng mình :

- What?

Tú Anh chỉ tay vào ghể, trịnh thượng nói :

- mời ngồi.

Thế Du an tọa. Tú Anh tiếp :

- Cậu chơi hộ tớ nốt ván để tớ đi vs nhé. Nhớ phải win nhé kô chết tớ. Bạn yêu. Tập trung tinh thần. Tớ đi đây.

Anh quay người rồi phóng ngay vào nhà tắm. Cười nham hiểm : “ Thằng này bắn CF đứng T.O.P sợ gì kô ăn đc bà Kim Anh. Chết chị rồi chị yêu quý ơi hahahaha. “

Kim Anh thấy lâu chưa động tĩnh gì. Cô đang điều khiển nhân vật game của mình nhảy nhảy nhót nhót trước mặt “ TúTinhToe” – nhân vật của Tú Anh.

KimMaMa : - Ê đâu rồi, sợ quá rồi à.

KimMaMa : - Thôi t out nhé.Lần sau sợ thì nói một tiếng rồi chị tha cho nhé. Kô phải trốn đâu hơhơ.

Thế Du gõ phím :

TúTinhToe : Đây.

KimMaMa : À đây rồi. Continue …

Chỉ bằng vài đường nhảy với xoay người. Nhân vật TúTinhToe đã hạ KimMaMa.

Ơ. Sao lại thế. Thằng này bắn ngu lắm mà. Suốt nãy giờ mình nhường nó để ăn quả cuối cho nó oai. Ai dè.

Kim Anh như kô tin nổi vào mắt mình. Cô mở to mắt hết cỡ nhìn tỉ số 10-11 nghiêng về Tú Anh. “ Chả có lẽ”.

Thế Du gọi Tú Anh :

- Ra đi. Xong rồi.

Tú Anh nghe tin từ Thế Du. Nhưng vẫn cố trả vờ :

- Ây da. Chờ đi nốt. Haizz Sao mà đau bụng thế này.

Thế Du nhếch môi khẽ cười kô nói gì. Tú Anh nói vọng ra :

- À tỉ số sao rồi.

- Ra mà xem.

Tú Anh kô chờ đợi gì nữa a mở cửa chạy ù ra. Đẩy Thế Du qua một bên anh xem tỉ số.

Kim Anh pm :

- Ê mày nhờ người bắn hộ đúng kô.

- Kô phải cãi. Sự thật là vậy rồi.

Kô trả lời :

- Lại đi đâu nữa vậy. Bực cả mình.

Thấy chị pm, anh trả lời :

- Em vưa làm đổ nước ra bàn phải tìm khăn lau.

- Mày nhờ người bắn hộ đúng kô.

Tú Anh ngây thơ :

- Em ngồi nhà thì nhờ đc ai. Vớ vẩn.

Kim Anh ngẫm nghĩ : “ Cũng đúng. Chẳng nhẽ nó nhờ cô Phùng với chú Hoàng à. Điên “.

- Sao tự nhiên mày bắn prô vậy.

- Chẳng qua nãy giờ em thử chị thôi. – Tú Anh ra vẻ đẳng cấp.

- Mày nhường tao hay tao tao nhường mày thế vậy.

- Xời. Em mà kô nhường nãy giờ tỉ số đã 11-0 rồi.

Tú Anh nói tiếp :

- Thế giờ chị thua rồi tính sao đây.

Chết rồi quả này thì xong. Nhưng mình là chị nó chắc nó không ra tay nặng đâu. Hic.

- Sao tùy mày.

Thấy cũng không quang minh khi thắng nhờ vào Thế Du, nên Tú Anh nói :

- Em cho chị nợ đấy.

- Cũng được. – Kim Anh hí hửng cười cười một mình như khùng.

Thế Du đứng dậy đi lại tủ quần áo lấy đồ thay. Tú Anh ngoái lại nhìn, hòi :

- Mày định đi đâu vậy.

Thế Du cộc lốc :

- Ăn sáng

- Giờ là 12h trưa rồi bố ạ. Ăn trưa mới đúng.

- Vậy à. Chắc mày cũng chưa ăn gì. Đi luôn.

Tú Anh tạm biệt bà chị rồi gấp máy lại. Anh xuống nhà dắt chiếc SH của mình ra đường trước rồi đứng chờ Thế Du. Thế Du xuống, anh hòi :

- 2 hay 1.

- 2.

- Ừ. À rủ Kim Anh đi cùng không. Nhỏ chơi với tao từ trưa đến giờ chắc cũng chưa ăn gì. Hôm nay bác Phùng đi ăn đám cười rồi.

Thế Du đáp ngay :

- Kô.

Thế Du dắt x era rồi chạy luôn. Tú Anh chạy song song với Thế Du, hòi :

- Ê. Nghe nói hồi bé mày chơi thân với chị tao lắm mà. Sao giờ hờ hững vậy.

- Thân đến nỗi thân đứa nào đứa đấy lo à.

Tú Anh phì cười. Anh kô nói gì them vì nghe giọng điệu của Thế Du có vẻ không thoải mái. Chắc bà chị mình đã làm gì đấy khiến Thế Du ghét. Mà có hỏi thì chắc chắn Thế Du cũng chả nói. Hỏi cũng bằng thừa.

Nên. “ Im lặng là vàng.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.