Phàm Nhân Tu Tiên

Chương 312: Q.4 - Chương 312: Bình tĩnh dữ viện binh




“Băng Yêu, không phải là ngươi thấy người ta không thuận mắt, muốn châm ngòi để ta tìm Diệp Xà đánh một trận hả” Đại hán đầu bóng lưỡng trừng mắt, tức giận nói.

“He he. Sao có thể. Ngươi không phải muốn đi gặp Giáo chủ sao? Bây giờ đi là vừa lúc vì giáo chủ còn chưa bắt đầu Huyết tế.” Bóng trắng bị Đại hán nói trúng tâm sự, nên phải chuyển sang chủ đề khác.

Đại hán đầu bóng lưỡng biết rõ đối phương nói lời không thật với lòng, cũng chỉ có thể “Hừ” một tiếng rồi bước vào trong bóng tối.

Liên tiếp rẽ mấy rẽ, đi qua sáu bảy đình viện, đại hán mới đến bên cạnh một hòn giả sơn hẻo lánh rất lớn, trên mặt bắt đầu xuất hiện vẻ kính sợ.

“Thuộc hạ Thiết La bái kiến giáo chủ!” Đại hán khom người lớn tiếng nói.

“Thiết La. Sao lại bị thương?”

Giọng nói quan tâm của một trung niên nhân truyền từ hòn giả sơn ra. Nơi mà giáo chủ Hắc Sát giáo bế quan lại ở bên dưới giả sơn, chỉ sợ đám người Hàn Lập vạn vạn lần không thể tưởng tượng được.

“Đa tạ giáo chủ quan tâm. Thuộc hạ chính là thi triển Hóa Yêu thuật, nên hao tổn một ít nguyên khí.” Đại hán nghe giáo chủ Hắc Sát giáo vừa nói như vậy, vội vàng đáp lại một cách cẩn thận.

Đại hán vừa dứt lời, vị giáo chủ nhất thời không đáp lại, mà sau một lúc lâu mới âm u nói:

“Trông bộ dạng của ngươi thì thấy nhiệm vụ lần này đã thất bại. Nếu không, tên ký danh đệ tử của ta đã cùng ngươi trở về phục mệnh rồi.”

“Giáo chủ thứ tội, thuộc hạ bảo vệ bất lực, khiến cho Thiếu chủ và Vương hộ pháp rơi vào tay đối thủ. Thuộc hạ cam nguyện bị giáo chủ trừng phạt.” Đại hán cắn răng, vẻ mặt xấu hổ nói.

“Trừng phạt? Vì sao phải trừng phạt ngươi? Một khi ngay cả Hóa Yêu thuật ngươi cũng đã sử dụng thì rõ ràng là địch nhân lần này quá cường đại, không phải do ngươi không nỗ lực. Chỉ là một tên đệ tử và một gã hộ pháp mà thôi, chẳng có gì lớn cả. Nếu mà ngươi lọt vào tay đối thủ, thì ta mới đau đầu.”

“Đa tạ Giáo chủ khoan dung. Từ nay về sau thuộc hạ nhất định tận lực làm việc giáo chủ sai bảo, đền bù lại sai lầm lần này.”

Giáo chủ Hắc Sát giáo rất giỏi lấy lòng người, mới nói mấy câu đã khiến tên đại hán rất kích động, liền thể hiện sự trung thành.

“Ừ, tốt lắm. Tuy nhiên người đem tình huống giao thủ lần này nói ra nghe coi. Ta muốn biết là tu sĩ của phái nào lại ra tay nặng như vậy!” Giáo chủ Hắc Sát giáo rất hài lòng với lời đại hán nói, nhưng vẫn có chút cảm thấy hứng thú hỏi đến Hàn Lập.

“Tuân mệnh!” Đại hán vội vàng đáp.

“Tên tu sĩ Trúc Cơ Kỳ muốn bắt lần này có công pháp rất kỳ lạ. Có thể thao túng được Cơ quan thú giống như con rối, hơn nữa uy lực lại không nhỏ, lúc ấy…” Đại hán từ từ nói, kể lại toàn bộ quá trình giao thủ với Hàn Lập và khi thấy tình hình không ổn liền tiến hành yêu hóa.

Đợi đại hán nói xong hết, phía dưới hòn giả sơn trở nên yên tĩnh, giáo chủ Hắc Sát giáo dường như đang suy nghĩ cái gì đó.

Một lát sau, mới truyền đến giọng nói lạnh lùng.

“Tu sĩ này thao túng khôi lỗi, theo như lời ngươi miêu tả thì phải là Khôi Lỗi thuật của Thiên Trúc giáo, người này có thể là Tu Sĩ của Thiên Trúc giáo. Một thời gian trước ta thật ra đã nghe người nói qua, có một đám giống như người của Thiên Trúc giáo xuất hiện trong Nguyên Vũ Quốc, có thể là một người trong số đó. Tuy nhiên sau khi người hóa yêu liền dựa vào trực giác lập tức đào tẩu, lựa chọn như vậy thật sáng suốt. Nếu không thì đã không thể đứng ở đây nói chuyện với ta.” Giáo chủ Hắc Sát giáo lạnh nhạt nói.

“Không thể nào. Cho dù lúc ấy đối phương sử dụng phù bảo nhưng thuộc hạ không tin dựa vào Hóa Yêu Chi thân mà vẫn không thể ngăn cản được. Nếu không phải sau khi hóa yêu không thể khống chế thân thể một cách tự nhiên thì thuộc hạ thật muốn đánh với đối phương, cho dù không phải là đối thủ nhưng hoàn toàn có khả năng lui lại.” Đại hán có chút bất phục nói.

“Thiết La, ta biết ngươi từng tiếp qua phù bảo một lần mà không có việc gì. Nhưng uy lực của phù bảo chênh lệch nhau rất lớn. Cho dù là phù bảo do cùng một món đồ pháp bảo luyện chế ra, uy lực cũng không giống nhau. Mà phù bảo này ta chỉ có thể dựa vào hiện tượng khác thường mà phán đoán thì Sát Yêu hóa thân hiện tại của ngươi bây giờ không thể tiếp nổi một kích của đối phương. Nếu là Mộc Ma hóa thân của Thanh Văn thì còn điểm nắm chắc.” Giáo chủ Hắc Sát giáo cười cười ôn hòa, giải thích cho đại hán.

“Đa tạ Giáo chủ chỉ điểm!” Đại hán trong lòng còn có điểm chưa tin, nhưng ngoài miệng vâng dạ cảm ơn.

“Giáo chủ, tiếp theo chúng ta phải làm thế nào để đối phó mấy tu sĩ này? Đối phương một khi đã không phải là Đệ tử của Thất đại phái, thì có cần Tứ đại huyết thị chúng ta toàn bộ ra tay, bắt sống những người này đến đây để Giáo chủ luyện công?” Đại hán mong chờ hỏi, hiển nhiên có ý muốn tìm Hàn Lập báo thù rửa hận.

“Không cần. Nói hắn là tu sĩ của Thiên Trúc giáo chỉ là đoán như vậy mà thôi, chứ không hoàn toàn chắc chắn. Nói không chừng còn có trợ thủ. Mà ta đang bế quan đến thời điểm mấu chốt, không muốn trêu chọc đại địch. Thời gian tới đây phải ước thúc đám Giáo đồ trong Kinh thành, toàn bộ ở lại trong Hoàng Cung, đợi ta công pháp đại thành rồi nói tiếp. Cho dù không có tu sĩ Trúc Cơ Kỳ tiến hành Huyết tế, cũng chỉ chậm thêm mấy tháng mà thôi. Đợi đến lúc đó, thì ngoài tu sĩ Kết Đan Kỳ, tu tiên giả Trúc Cơ Kỳ sẽ không được ta để vào trong mắt.” Tên giáo chủ khi nói đến đây, ngữ khí vốn bình tĩnh cũng tràn ngập một tia hưng phấn.

Suy nghĩ của giáo chủ Hắc Sát giáo quả nhiên trùng hợp với điều mà Hàn Lập sở liệu.

“Cung chúc Giáo chủ công pháp sắp đại thành, thuộc hạ lập tức an bài đệ tử bổn giáo tăng cường đề phòng trong Hoàng Cung, sẽ không để một ai tiến vào quấy rầy Giáo chủ.” Đại hán hiểu ra lớn tiếng nói.

“Tốt, ngươi đi xuống an bài đi”

Giáo chủ Hắc Sát giáo nói xong câu này, dường như có vẻ mệt mỏi, liền không thấy có âm thanh nào truyền ra nữa. Vì thế đại hán đầu bóng lưỡng cung kính lùi lại mấy bước, rồi mới xoay người bước đi.

Nơi đây lại trở thành một góc bình thường, không ai để ý đến của Lãnh cung.

Thời gian trôi qua rất nhanh, từ lúc Hàn Lập đưa tin tình báo mình biết được ra ngoài đã hơn nửa tháng trôi qua.

Trong thời gian này, Hắc Sát giáo và Hàn Lập không hẹn mà cùng co rút lại.

Người của Hắc Sát giáo không có huy động người điều tra nơi Hàn Lập ẩn thân ở khắp nơi. Mà Hàn Lập cũng không dám mạo hiểm lẻn vào Hoàng thành đại nội, đều cố gắng khắc chế, dường như việc xảy ra giữa hai bên chưa bao giờ phát sinh vậy.

Mà người Ma Đạo theo lý thuyết nên sớm hiện thân, không biết vì sao mà một chút tin tức liên quan cũng không có, điều này làm Hàn Lập thở dài một hơi nhẹ nhõm.

Hắn sợ nhất là người Hắc Sát giáo cấu kết với Ma Đạo. Cục diện ác liệt đồng loạt xuất hiện, cuối cùng lại không có xảy ra, khiến cho Hàn Lập không khỏi thầm cảm thấy may mắn.

Theo tính toán của Hàn Lập, Lý Hóa Nguyên cho dù phái người đến, nhanh nhất cũng phải trên dưới mười ngày nữa, cho nên hắn cũng không vội vàng mỗi ngày đều tu luyện, không ra ngoài tùy tiện. Tần Ngôn được Hàn Lập ám chỉ, gần đây cũng từ chối các thiếp mời ra bên ngoài, chuyên tâm ở tại trong phủ, hưởng hạnh phúc gia đình.

Nhưng sáng sớm hôm nay khi Hàn Lập đang ngồi trên giường luyện khí thì hai mắt đang nhắm lại đột nhiên mở ra, xuất hiện một đạo hàn quang.

“Là vị đạo hữu nào đến chơi, không cần ẩn ẩn núp núp làm gì, hiện thân đi!”

Hàn Lập lạnh giọng nói, vỗ vào túi trữ vật ở bên hông, lập tức Bạch Luân Thuẫn lơ lửng trong không trung, che trước mặt mình, đồng thời trong tay cũng cầm lấy Hỏa Vân phù, bộ dáng như lâm đại địch.

Khiến cho Hàn Lập nghiêm trọng như vậy, tất cả đều là vì hắn kinh hãi cảm ứng được bên ngoài một lúc có đến ba bốn tu sĩ Trúc Cơ Kỳ, đang lén lút ngoài cửa. Mặc dù bọn họ đều dùng pháp thuật ẩn dấu khí tức, nhưng Hàn Lập đã tu luyện vô danh khẩu quyết nên vẫn cảm ứng được sự tồn tại của bọn họ.

Hắn khiếp sợ thầm nhủ, hay là Tứ đại huyết thị của Hắc Sát giáo cùng đến?

Ý nghĩ đó vừa hiện lên trong đầu, Hàn Lập kêu khổ không thôi, lập tức có ý định chạy trốn. Còn người của Tần phủ và Mông Sơn tứ hữu, Hàn Lập chỉ có thể mặc kệ, cầu phúc cho bọn họ mà thôi.

Hàn Lập suy nghĩ miên man, nhưng bên ngoài lại không xảy ra trường hợp pháp khí, đạo thuật điên cuồng tập kích như hắn tưởng tượng, ngược lại truyền đến một tiếng cười trong trẻo.

“Ha ha. Thế nào, ta đã nói với mấy người là không thể gạt được tai mắt của tiểu sư đệ mà. Tiểu sư đệ đã tiến vào cảnh giới Trúc Cơ trung kỳ, bản lãnh đó của các ngươi đừng có mà thi triển trước mặt Hàn sư đệ”

GIọng nói này Hàn Lập rất quen tai, trong lòng vừa động, liền nói lớn:

“Chẳng lẽ là Tống sư huynh đến, sư đệ vấn an sư huynh.”

Trong lời nói của Hàn Lập tràn đầy vui mừng và kinh ngạc.

“Sư đệ, ngươi đoán không sai à nghe!” Chủ nhân của thanh âm đó vừa nói xong, liền nghênh ngang đẩy cửa tiến vào phòng Hàn Lập, đúng là Tứ sư huynh Tống Mông.

Phía sau hắn còn có hai nam một nữ, trừ một nam tử trẻ tuổi khuôn mặt tuấn mỹ vênh mặt thì đôi nam nữ còn lại đang mỉm cười nhìn Hàn Lập.

Nam tử có khuôn mặt nho nhã mỉm cười nói:

“Bát sư đệ, ta ở chỗ sư phụ đã sớm nghe nói đến tên của ngươi. Đáng tiếc là ta và Thất Sư muội vẫn chưa có duyên gặp ngươi. Hôm nay cuối cùng cũng đã được nhìn thấy. Tuy nhiên nhanh như vậy mà ngươi đã tiến đến cảnh giới Trúc Cơ trung kỳ, ha ha, thật sự là chẳng biết nói gì nữa”

Nữ tử xinh đẹp tuyệt trần đứng sóng vai cùng hắn nghe nói thế, cũng che miệng cười khẽ, một đôi mắt sáng tò mò đánh giá Hàn Lập.

Hàn Lập nghe nói thế, lại nhìn khuôn mặt của hai người này, sao lại không rõ hai vị này là ai chứ. Lúc này vội vàng đứng dậy xuống giường, vẻ mặt cung kính nói:

“Là Tam sư huynh và Thất sư Tỷ. Sư đệ đã sớm nghe nói đến đại danh của sư huynh và sư tỷ, nhưng thật có lỗi khi chưa ra mắt. Còn về tu vi, sư huynh không phải sớm đã đạt đến Trúc Cơ trung kỳ sao, tu vi của đệ thì có gì đáng nói.”

Trong lời nói của Hàn Lập, tràn đầy thành ý, để lại ấn tượng khá tốt với vị Tam sư huynh này.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.