Phàm Nhân Tu Tiên

Chương 294: Q.4 - Chương 294: Lộng diễm quyết




“Hừ! Các hạ đột nhập vào phòng, không phải kẻ gian thì cũng là kẻ cắp! Còn dám giả thần giả quỷ, không…” Lão đạo có lẽ mấy ngày qua được người trong vương phủ tôn sùng, không cần suy nghĩ quát lớn.

Nhưng khi hắn dùng thiên nhãn thuật theo thói quen nhìn Hàn Lập, gương mặt vốn đang trùng trùng tức giận chợt ngưng lại, sau đó sắc mặt trắng bệch hẳn lên:

“Các… các hạ có phải là tiền bối Trúc Cơ kỳ?”

Lão đạo lắp ba lắp bắp, trong mắt lộ ra thần sắc không dám tin.

“Chẳng phải ngươi đã dùng pháp thuật xem rồi sao?” Hàn Lập nhếch mép cười, lạnh nhạt nói.

“Tiền bối chớ nên trách tội. Trước kia vãn bối chưa bao giờ gặp tiền bối tu tiên Trúc Cơ kỳ, cao nhất cũng chỉ là tu sĩ Luyện Khí kỳ tầng mười một, mười hai, thực sự không thể đoán được tu vi của tiền bối. Chỉ biết là tu vi của tiền bối sâu không lường được!” Lão đạo này như vừa mới tỉnh mộng, vội vàng hủy quả cầu lửa trong tay, tiến lên thi lễ, thất thanh giải thích, thần tình rất ra vẻ cười hối lỗi.

Hàn Lập thấy lão đạo không giống như lão giả họ Tiêu mà ngược lại có vẻ hưng phấn, trong lòng rùng mình.

Nhưng sau khi nghĩ kỹ một chút, liền hiểu được tâm tư của đối phương.

Vị lão đạo đầu bạc lớn tuổi như vậy mà mới chỉ dẫm chân tại chỗ ở Luyện Khí kỳ tầng sáu, đa phần là vì tán tu, cùng với tư chất quá kém, cho nên đến tận bây giờ vẫn không thể tiếp xúc với tu sĩ có pháp lực cao thâm. Dù sao, cho dù là tán tu cũng phải có tu vi tương tự nhau mới có thể giao lưu, xưng huynh gọi đệ.

Hôm nay, thấy hắn là tu sĩ cao cấp Trúc Cơ kỳ, đối phương đương nhiên nghĩ rằng đây là một kỳ ngộ hiếm có, hơn nữa còn muốn có chút ưu ái từ hắn.

Hàn Lập nghĩ thông điểm này, không khỏi cười thầm. Nếu đối phương có thể làm hắn vừa lòng, hắn cũng không tiếc cho đối phương chút ích lợi.

Lập tức Hàn Lập nhìn lão đạo, chậm rãi nói.

“Ngươi đóan đúng đó, ta đích thực là tu sĩ Trúc Cơ kỳ!”

Lão đạo đầu bạc nghe Hàn Lập nói vậy, vẻ mặt càng trở nên cung kính, đương nhiên nét vui mừng trong mắt cũng càng nhiều thêm.

“Chẳng biết tiền bối đột nhiên xuất hiện ở đây có sự tình gì muốn phân phó vãn bối?” Đạo sĩ cung kính nói.

Việc này cũng là rất bình thường, nếu muốn kiếm ích lợi từ Hàn Lập, đương nhiên phải cung kính một chút.

Hàn Lập nghe nói, trên mặt lộ vẻ hài lòng, nhẹ nhàng nói:

“Trước tiên là nói về lai lịch của ngươi đi. Hôm nay ta thấy ngươi biểu diễn Khống hỏa thuật trong Vương phủ, quả thực rất hay!” Hàn Lập đầu tiên là tán đối phương một câu, nhưng lời nói này quả là thật lòng.

Lão đạo nghe Hàn Lập nói vậy, trên mặt toát lên vẻ kinh ngạc.

Hắn không ngờ rằng vị tiền bối này lại thấy được mình biểu diễn, vội cuống quýt, khiêm tốn nói:

“Không dám, làm tiền bối chê cười rồi! Vãn bối cũng chỉ biết thuật điều khiển lửa mà thôi, chưa bằng ai cả. Còn các công pháp khác cũng còn rất kém. Vì vậy mà lai lịch của vãn bối kỳ thật không có gì hay để nói cả. Khi vãn bối còn trẻ, tình cờ tìm được một quyển “Liệt dương quyết” trên người một vị tu tiên sắp chết, lúc đó mới tiến vào tu tiên giới. Chỉ đáng tiếc là tư chất quá kém, hơn nữa không có người chỉ điểm nên miễn cưỡng mới luyện thành tầng thứ sáu mà thôi”.

“Thuật điều khiển lửa của ngươi cũng là công pháp trên quyển sách kia sao?” Trong lòng Hàn Lập có chút hứng thú, liền tiện mồm hỏi.

“Không, không phải vậy. Thuật điều khiển lửa này là do năm đó vãn bối luyện công pháp tới bình cảnh, thực sự không thể tiến thêm, bất đắc dĩ mới cải biến chút tỉểu xảo. Có điều, sau hơn mười năm hoàn thiện sửa chữa, nó cũng đã trở thành thứ mà vãn bối khá ưng ý”.

“Chính ngươi tự nghiên cứu thành?” Hàn Lập trong lòng cả kinh, một lần nữa quan sát lão đạo tóc bạc vài lần, lộ ra vẻ kinh ngạc.

“Đúng vậy, tiền bối! Vãn bối còn đem tâm pháp đó viết thành một quyển “Lộng diễm quyết”. Nếu tiền bối không chê, xin chỉ bảo cho vãn bối một chút!” Lão đạo thấy dường như Hàn Lập rất có hứng thú đối với thuật điều khiển lửa của mình, chợt nhanh trí vội vàng lấy từ trong người ra một quyển sách hơi mỏng, cung kính đưa cho Hàn Lập

Hàn Lập thấy vậy, cảm thấy nao nao.

Nói thật, Hàn Lập mặc dù có chút ngạc nhiên đối với những biến hóa thú vị của ngọn lửa mà lão điều khiển nhưng cũng không có ý định cưỡng đoạt lấy công pháp của đối phương.

Hắn cũng không cho rằng tiểu kỹ xảo điều khiển ngọn lửa này có nhiều tác dụng đối với mình.

Nhưng lão đạo đột nhiên chủ động đưa ra, quả thực ngòai ý muốn của hắn, nhưng cũng tiện thể nhận lấy, lật ra xem vài lần.

Mới đầu, Hàn Lập chỉ xem với sách với thái độ thản nhiên.

Nhưng sau khi đọc một lát, sắc mặt bình thản lúc đầu của Hàn Lập dần trở nên kinh ngạc.

Đoạn đầu sách nói về một ít bí quyết nhỏ về hình thái biến hóa của ngọn lửa, quả thật không có nhiều ý nghĩa đối với Hàn Lập, chỉ là hào nhoáng bên ngoài mà thôi. Nhưng mấy tờ cuối trong quyển sách của lão đạo lại đề xuất một loại khái niệm pháp thuật linh hoạt mơ hồ và một số loại phương pháp có thể tu luyện khiến Hàn Lập có cảm giác được mở mang rất nhiều, nghĩ rằng đã được lợi ích không nhỏ.

Một lát sau, Hàn Lập nhẹ nhàng đóng quyển sách lại.

Giờ cũng không phải lúc nghiên cứu công pháp, phải chờ lúc rảnh rỗi mới có thể xem kỹ lại quyển sách này.

Tin rằng, việc này sẽ khiến sự hiểu biết và vận dụng pháp thuật của hắn càng tăng thêm một tầng.

“Ta nhận quyển sách này ! Ta biết, mặc dù ngươi nói đưa ra để ta chỉ dạy một chút, nhưng thật ra là muốn tặng ta. Nhưng ta là tiền bối, đương nhiên sẽ không lấy không của ngươi cái gì. Ở đây ta có một ít đạo thư (sách về đạo pháp), pháp khí các cấp và một số loại đan dược hữu ích đối với Luyện Khí kỳ, ngươi có thể tùy ý lựa chọn một loại để đổi lấy quyển sách này. Hiện tại cho ngươi thời gian uống một chén trà, cần phải suy nghĩ cho kỹ”.

Hàn Lập nhìn lão đạo, nói một hơi khiến lão đạo kích động mãi không thôi.

“Đa tạ tiền bối, đa tạ tiền bối đã ưu ái!” Khuôn mặt lão đạo đầu bạc đỏ ửng lên, có chút run rẩy vì hưng phấn.

Hàn Lập cười nhẹ, không nói gì mà chỉ khẽ nhắm mắt, ngồi dưỡng thần trên ghế.

Còn lão đạo giống như kiến trên chảo nóng, bắt đầu đi đi lại lại không ngừng trong phòng, dáng vẻ rất phân vân khó xử.

“Thế nào, nghĩ kỹ chưa?”

Một lát sau, Hàn Lập thấy thời gian đã đủ, liền mở hai mắt, bình tĩnh hỏi.

“Vãn bối nghĩ kỹ rồi. Vãn bối muốn một chút đan dược có thể khiến tu sĩ Luyện Khí kỳ đột phá bình cảnh” Lão đạo thấy Hàn Lập hỏi, rốt cuộc cũng đưa ra quyết định, quả quyết nói.

Hàn Lập nghe vậy, không có vẻ gì là ngạc nhiên. Hắn cũng dự đóan là đối phương sẽ lựa chọn đan dược. Dù sao pháp khí và đạo thư đều không thể làm cho công pháp tiến thật nhanh được.

Vì vậy Hàn Lập nhẹ nhàng phất tay áo, trên mặt bàn được làm bằng hồng mộc liền xuất hiện hai chiếc bình nhỏ màu xanh giống nhau như đúc.

“Đây là hai bình Hoàng Long Đan, có hiệu quả rất rõ ràng đối với tu sĩ dưới tầng mười của Luyện Khí kỳ. Ngươi hãy lấy đi!” Hàn Lập vẫn bình thản nói.

“Luyện Khí kỳ tầng mười… Đa tạ tiền bối đã hậu ái! Đa tạ…” Ánh mắt lão đạo nhìn hai bình đan dược một cách vô cùng nóng bỏng, miệng liên tục nói đa tạ, hưng phấn tiến tới cầm lấy hai bình đan dược.

Sau đó, hắn liền nôn nóng mở nút một chiếc bình ra, đặt lên mũi ngửi, trên mặt lộ ra thần sắc cực kỳ thỏa mãn.

“Ta lần này tìm ngươi, kỳ thật là có việc khác cần ngươi làm. Sau khi hoàn thành, ta sẽ lại có trọng thưởng nữa cho ngươi!” Hàn Lập nhìn đối phương cẩn thận đút hai chiếc bình vào ngực, không hề vội vã nói ra mục đích chính mình đến lần này.

Được trọng thưởng, Hàn Lập không tin đối phương lại không động tâm.

Quả nhiên, lão đạo nghe vậy liền mặt mày hớn hở nói:

“Tiền bối có chuyện gì cứ phân phó là được, vãn bối nhất định vạn chết không từ chối!”

Hàn Lập nghe vậy, mỉm cười nói:

“Kỳ thật cũng không có chuyện gì to tát. Chỉ là muốn ngươi theo dõi hành tung của đồ đệ tiểu Vương gia của ngươi và tổng quản nội phủ trong vòng vài tháng. Nếu có phát sinh chuyện gì khác thường thì nói ngay cho ta biết!”

Hàn Lập mặc dù chỉ nói thoáng qua như vậy nhưng lão đạo nghe xong, có chút cảm giác sợ hãi.

Hắn thực sự không nghĩ rằng vị tiền bối này lại yêu cầu mình giám thị hai phàm nhân, hơn nữa trong đó có một người là đồ đệ mới của mình.

Lão đạo cảm thấy khó hiểu, liếc nhìn Hàn Lập, liền cẩn thận hỏi:

“Vãn bối có thể biết nguyên nhân bên trong được không? Hai người này chẳng lẽ có gì không ổn sao?”

Lão đạo hỏi một cách cực kỳ cẩn thận, chỉ sợ vô ý nói gì có thể đắc tội vị cao nhân này.

Trên mặt Hàn Lập thực sự không hề lộ ra chút gì vui vẻ, nhưng cũng không trả lời đạo sĩ ngay mà cân nhắc một chút rồi mới trầm giọng nói:

“Kỳ thực ta là tu sĩ của Hoàng Phong cốc trong thất phái. Ma đạo đang xâm lấn Việt quốc chúng ta, hẳn ngươi cũng biết. Mà ta lại hoài nghi hai người đó có thể có quan hệ với ma đạo. Cho nên cần có người giúp ta theo dõi hành tung của bọn họ, đề phòng sự cố bất ngờ!”

Mặc dù Hàn Lập không nghĩ rằng vị Vương tổng quản và tiểu Vương gia là người của ma đạo, nhưng tốt nhất là cẩn thận thì vẫn hơn. Đối với những chi tiết chưa biết về hai người này, Hàn Lập vẫn cực kỳ thận trọng, cho nên mới tìm lão đạo này để giám thị hành động bọn họ.

Chẳng qua, hắn đương nhiên không thể nói hết toàn bộ cho lão đạo được, mà đành phải dùng đến ma đạo để nói cho lão đạo hiểu rõ vấn đề.

Dù sao hai người này rất nguy hiểm, đây chính là kết luận bằng cảm giác của Hàn Lập, thực sự không thể nói với kẻ khác được.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.