Phàm Nhân Tu Tiên

Chương 267: Q.4 - Chương 267: Ma hỏa sính uy




“Lui về, tất cả mọi người lui về đại trận!” Lữ Thiên Mông mắt thấy đại kỳ ngày càng tiến gần bổng nhiên hô to một tiếng, liền hướng về phía sau đại trận bỏ chạy.

Các tu sĩ bên người nghe vậy lập tức theo bản năng đi theo vị này quay về trận.

Tuyên Nhạc gặp phải tình cảnh như vậy cũng đồng dạng hạ mệnh lệnh triệt tiêu.

Nhưng các tu sĩ phía bên Hàn Lập này trừ một ít bộ phận đang chiếm thượng phong tùy thời có thể rời đi, số còn lại đều đang cùng địch thủ liều mạng dây dưa, căn bản không thể thoát thân. Đối thủ của Hàn Lập cũng như vây, điên cuồng phát động công kích, ý đồ muốn chế trụ Hàn Lập.

Nhưng Hàn Lập lại cười lạnh một tiếng, mặt khác liền thu hồi pháp khí, đồng thời cũng xuất ra Bạch lân thuẩn, mượn thế công của đối phương bay về phía đại trận. Làm tu sĩ của Thiên Sát Tông này bực bội đành phải dừng lại bên ngoài đại trận.

Tuyên Nhạc nhìn thấy tu sĩ bên mình còn có hơn phân nữa đang ở bên ngoài đại trận, ngược lại đấu càng thêm kịch liệt trong lòng đã cảm thấy không ổn. Muốn cùng với các tu sĩ khác đi ra ngoài viện trợ nhưng vừa di động đã bị Lữ Thiên Mông kéo lại.

“Đã muộn! Thanh dương ma hỏa đã được đối phương xuất ra!” Lữ Thiên Mông biến sắc lắc lắc đầu nói.

Nghe như vậy Hàn Lập mới chú ý đến những ngọn lữa màu xanh được bắn ra từ những đại kỳ trong tay Hồng y nhân. Hơn mười viêm hỏa tập hợp tại không trung tạo thành một thanh viêm hỏa cầu thật kinh người, đường kinh đến mấy trượng. Nhẹ nhàng phiêu phù tại không trung, cực kỳ chói mắt.

“Cái này là gì?”

Tuyên Nhạc rùng mình muốn nói điều gì đó nhưng các hồng y nhân phía dưới đã hành động khiến cho sắc mặt của hắn khó coi cực kỳ.

Các Hồng y nhân phân biệt đem cờ chỉ về phía các tu sĩ của thất đại phái còn ở ngoài trận, nhất thời hỏa cầu thật lớn phát ra một tiếng "Bụp", biến thành hơn mười khối hỏa cầu đường kính chừng một thước, đánh thẳng về phía mấy tu sĩ này.

Hỏa cầu màu xanh này tốc độ cực nhanh, đảo mắt liền hướng đến trước mặt các tu sĩ của thất đại phái.

Những người này sớm đã phát hiện ra dị biến của đại hỏa cầu này, đều không hẹn mà dùng các loại pháp khí nghênh đón hỏa cầu, một số ít dùng phù lục tấn công các hỏa cầu này, ý đồ muốn đánh rơi nó đi.

Đáng tiếc là, những ngọn lửa màu xanh này được xưng là “Thanh dương ma hỏa”, thật là rất đáng sợ.

Vô luận là pháp khí hay là phù lục công kích, khi vừa tiếp xúc với hỏa cầu màu xanh đều giống nhau, vô thanh vô tức bị tan rã không còn một mảnh.

Thấy một màn không thể tưởng được này, mấy tu sĩ lập tức sắc mặt trắng bệch như tuyết.

Không đợi cho bọn họ kịp suy nghĩ tiếp, hơn mười hỏa cầu đồng thời đồng thời tiến đến trên người bọn họ, các loại pháp thuật hộ thuẫn quanh bọn họ vừa tiếp xúc lập tức biến thành hư vô, ngay cả chủ nhân của nó cũng đồng dạng như vậy, tất cả đều biến mất không hề lưu lại bất kì dấu vết nào.

Những tu sĩ chưa bị công kích còn lại thấy được cảnh đáng sợ này liền không tiếp tục chần chờ, đối diện với Thiên Sát Tông tu sĩ cho dù là bị thương nặng hay ngay cả pháp khí đang dây dưa cũng không cần, trực tiếp hướng đại trận chạy đi

Nhưng cứ như vậy, hai ba người trong tâm trạng hoảng hốt trực tiếp chết dưới pháp khí của đối thủ.

Sau đó, tu sĩ thát đại phái đang phòng thủ linh quáng cùng với đối phương tiếp xúc trong chốc lát liền bị tổn thất mười tên tu sĩ Luyện khí kỳ cùng một gã Trúc cơ kỳ. Có thể nói là tổn thất thảm trọng.

Nhưng uy lực của Thanh dương ma hỏa đâu phải chỉ có như vậy?

Mấy cái hỏa cầu màu xanh dưới sự thao túng của hồng y nhân nhanh chóng hợp thành một cái chỉnh thể. Ngay sau đó liền biến thành một luồng lửa màu xanh hướng tứ sát trận mà phóng đến.

Những tu sĩ ở trong trận nhìn thấy như vậy sắc mặt không khỏi đại biến, trong lòng đều sợ hãi.

Tuyên Nhạc gặp phải cảnh này, nhíu nhíu hai hàng lông mày, hướng đến Lữ Thiên Mông hỏi:

“Lữ huynh, hỏa diễm màu xanh này ruốt cuộc là như thế nào vậy ? tu sĩ Trúc cơ kỳ sao có khả năng phóng được chân hỏa đáng sợ như vậy? Đại trận này có thể ngăn cản được nó đánh vào không?”

Lữ Thiên Mông nghe đối phương hỏi liên tục như vậy liên không khỏi cười khổ. Nhưng nhìn thấy các tu sĩ khác đều ngưng thần chăm chú nhìn hắn, đành phải bất đắc dĩ giải thích:

“Không dối gạt chư vị, Lữ mổ ngày đó giao chiến tại biên giới thì ngẫu nhiên nhìn thấy Thanh dương ma hỏa đáng sợ này! Cho nên có thể phá tứ sát trận này hay không tại hạ không thể phỏng đoán được! Chỉ có điều, ta nghe trưởng bối nói lại là loại hỏa diễm này không thể tùy tiện phóng được, nó yêu cầu những cuồng diễm tu sĩ này phải tu luyện Thanh dương ma hỏa quyết. Hơn nữa, mỗi lần phóng thì tu vi bị giảm xuống rất nhiều, cho nên nó mới khó ngăn cản như vậy!”

Lữ Thiên Mông nói những lời này làm cho Tuyên Nhạc lộ ra vẻ buồn bực!

Lúc này, hỏa diễm màu xanh biếc kia đã cùng hào quang quanh cấm chế va chạm, phát ra âm thanh bạo liệt kéo sự chú ý của mọi người đến đó.

Chỉ thấy hỏa diễm màu xanh kia cuồn cuộn không ngừng giao thủ với luồng ánh sáng quanh cấm chế, khiến nó nhộn nhạo không ngừng, nhưng cuối cùng hỏa diễm cùng dừng lại, làm cho tu sĩ thất đại phái thở phào một hơi.

Nhưng bọn Hàn Lập cũng không có thoải mái được bao lâu, vấn đề bọn họ lo lắng cũng đã xảy ra.

Theo thời gian dần trôi đi, luồng sáng bảo vệ ngày càng ảm đạm, rõ ràng là đã có dấu hiệu đại trận sắp bị phá, nhưng những Hồng y nhân cũng đổ mồ hôi huy động đại kỳ, nhưng rõ ràng chống đở trong thời gian ngắn nữa hoàn toàn không có vấn đề gì.

Những tu sĩ trong trận đều đang khổ sở vắt óc suy nghĩ đối sách để đánh cho địch lui hay là thoát thân khỏi nơi đây!

Mặt khác, căn cứ theo tình địch xâm chiếm linh quáng hiện nay thì cho dù các tu sĩ thất phái thất bại rơi vào trong tay địch cũng không bị giết chết lập tức, cũng có thể sẽ bị áp bức thôi, ai cũng không biết sau khi làm tù binh thì ma đạo sẽ xử trí như thế nào nữa?

Nhưng thất đại phái cùng ma đạo lục tông hiện nay là thâm cừu đại hận rồi, làm sao có thể nương tay mà ưu đãi địch nhân được chứ? Hơn nữa, đối phương còn am hiểu thủ đoạn luyện hồn phách, chỉ điều này thôi cũng khiến cho tu sĩ bảy đại phái bất an rồi.

Do đó, đầu hàng là điều bất đắc dĩ, căn bản không một ai nhắc đến.

“Ta biết một cái thông đạo, có thể trược tiếp thoát ra ngoài được mấy chục dặm, chúng ta có thể theo đó mà chạy trốn” Dư Hưng, lão giả đã ở nơi đây hơn mười năm bình tĩnh mở miệng nói.

Lời này giống như là tăng đá lớn rơi xuống hồ nước, nhất thời làm cho tu sĩ Tuyên Nhạc lắp bắp kinh hãi nhưng sau đó liền hưng phấn lên.

“Dư huynh, thật chăng?

“Thật tốt quá, có thể thoát thân rồi!”

“Được cứu rồi!”

Vốn tất cả các tu sĩ đang bất an trên mặt liền tràn đầy sinh khí, vui vẻ vô cùng!

Hàn Lập cũng vừa mừng vừa sợ, dù sao thì hắn đối với hỏa diễm màu xanh này một chút biện pháp cũng không có, đang nghĩ là cho dù có liều mạng cũng không thể nào thoát khỏi.

Cố nén lại kích động trong lòng, Tuyên Nhạc cùng Lữ Thiên Mông sau khi xác định chính xác sự chân thật của thông đạo liền hạ lệnh lui lại.

Còn linh quáng thạch cũng không cần lo lắng, mình chỉ cần mang động khẩu hủy diệt đi thì đối phương không thể nào trong thời gian ngắn cũng không thể cung ứng linh thạch được. Ở bên trong có chứa linh thạch nhưng người của ma đạo cũng không thể lấy đi, khai thác linh thạch chính là phàm nhân nên khi song phương giao chiến cũng không hề giết hại bọn họ!

Cho nên điều bọn họ phải làm chính là vỗ mông rời khỏi nơi đây.

Ngay sau đó, Hàn Lập cùng hơn năm mươi tu sĩ còn lại hưng phấn tiến vào trong đường hầm bên trong tòa linh quáng. Nhưng vừa tiến vào không được bao lâu, tất cả mọi người đều cảm thấy hạp cốc run lên nhè nhẹ một chút

“Tứ sát trận đã bị phá!” Tuyên Nhạc sắc mặt không hề thay đổi nói một câu như vậy.

Nhất thời, chúng tu sĩ gia tăng cước bộ nhanh hơn rất nhiều.

Bên trong đường hầm, các tu sĩ cầm trên tay “Nguyệt quang thạch” chiếu sáng khắp nơi. Vách tường bốn phía đều có thể nhìn rõ ràng được. Đường hầm này lại là do nhân công đào nên, điều này thôi cũng đã khiến cho các tu sĩ kinh ngạc không thôi.

Được Dư Hưng tu sĩ giới thiệu nên nên mọi người mới hiểu rõ, đường hầm này vốn là một linh thạch phân mạch, cho nên bất tri bất giác khi khai thác lấy linh thạch ra bên ngoài liền tạo ra đường hầm này, trực tiếp thông đến nơi khác.

Đường hầm này đã rất lâu rồi nhưng may mắn là Dư Hưng tu sĩ nhớ rõ, nếu không thì hôm nay quả thật là không còn đường trốn!

Lời này vừa nói ra lập tức được các tu sĩ khác liên tục gật gật đầu đồng ý.

Nhưng vào lúc này, đường hầm đột nhiên vang lên vài tiếng nổ thật lớn, khiến cho đường hầm chấn động nhiều, một chút nữa là có thể bị sập.

Chúng tu sĩ hoảng sợ cực kỳ, vô số bùn đất rơi xuống mọi người, khiến cho xung quanh trở thành một mảnh tối đen.

Mấy canh giờ sau, trên vách đá một hang động thiên nhiên, "Rắc" một tiếng phá ra một miẹng hang, tiếp theo một con rối hình dáng thằn lằn từ trong động vọt ra, dò xét bốn phía một chút, sau đó lại nhảy vào trong động.

Khoảng sau thời gian một bữa cơm, con rối đó từ trong một vách tường thoát ra ngoài, ngay sau đó liền có một người đi sát theo, đúng là Hàn Lập gặp đại nạn không chết.

Hàn Lập đứng dậy, quan sát hoàn cảnh xung quanh, trên mặt xuất hiện biểu tình may mắn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.