Phàm Nhân Tu Tiên

Chương 287: Q.4 - Chương 287: Tiên sư




Bản thân là tu sỹ Trúc Cơ kỳ, đương nhiên sẽ không để đan dược của phàm nhân vào mắt, nhưng lại tuyệt đối không thể cự tuyệt hảo ý của người ta, dáng vẻ ngượng ngùng, chần chừ định nhận lấy.

“Ha ha, Hàn hiền chất! Hộ Tâm Hoàn này chính là bài thuốc bí mật của Hoa huynh, không dễ dàng gì đem tặng, hôm nay lấy ra làm lễ gặp mặt, quả thực là hào phóng đó!” Tần Ngôn biết Hàn Lập sẽ không để thứ này vào mặt, nhưng vẫn phải nói tốt cho bạn mình vài câu, hy vọng để lại được ấn tượng tốt về lão giả họ Hoa trong lòng Hàn Lập.

Lão giả có vẻ ngạc nhiên nhìn Tần Ngôn vài lần, không hiểu lão phải giải thích cho Hàn Lập như vậy là có ý gì.

Lão đem tặng loại thuốc cực kỳ trân quý này, chính hoàn toàn là vì nể mặt mũi Tần Ngôn nên mới làm như vậy. Nếu không, làm sao có thể chỉ mới gặp lần đầu đã đem tặng thứ thuốc nghìn vàng không mua nổi này cho người lạ chứ.

Lão giả vẫn còn nghi hoặc, đang định hỏi thêm một hai câu nữa thì một giọng âm vang truyền tới:

“Hinh Vương đến!”

Nghe tiếng hô của hạ nhân (người làm, người hầu), mọi tiếng động ồn ào lập tức biến mất, tất cả mọi người chăm chú nhìn về phía cửa đại sảnh.

Chỉ thấy bốn nha hoàn đi đầu, phân biệt đứng ở hai bên vị trí chủ tọa, sau đó một đôi nam nữ mới bình thản đi ra.

Nam là một trung niên hơn bốn mươi tuổi, tóc không dài không ngắn. Sắc mặt người này đầy chính khí , một đôi mắt hổ không giận mà rất có khí thế. Bên cạnh là một mỹ nữ khoảng hai ba, hai bốn tuổi, thân mặc cung trang dài chấm đất.

Vừa thấy, tất cả mọi người đều đứng dậy, thi lễ với hai người này:

“Vương gia, phu nhân khỏe!”

Bởi vì vị thiếu phụ này thực không phải là nguyên phối (vợ cả) của Hinh Vương mà chỉ là một vị thiếp được sủng ái nhất, nên chỉ được xưng là phu nhân.

“Chư vị đều là bạn tốt của bổn vương, tất cả mọi người không cần khách khí như vậy. Đến đây, cùng ngồi xuống nào”.

Cách nói và tướng mạo của Hinh Vương làm người ta có cảm giác khác hẳn, rất thẳng thắn và lịch sự, làm cho mọi người không khỏi càng thêm hảo cảm. Còn sủng cơ bên cạnh chỉ cười duyên dáng, không hề nói gì.

Mọi người nghe vậy đều nhìn nhau cười rồi ngồi xuống.

“Bổn vương rất trực tính, có gì liền nói rất thẳng!” Hinh Vương vừa mới ngồi ổn định liền mỉm cười nói.

Những lời này lập tức khuấy động mọi người , bảy tám cái miệng đồng thời lên tiếng.

“Vương gia, có lời gì xin mời cứ giảng dạy”.

“Phải đó, chúng ta đều quen biết với Vương gia đã nhiều năm. Tính tình Vương gia thế nào, tất cả mọi người đều biết mà”.

Hiển nhiên trong những lời này thì cũng có lời nói chân tâm, nhưng cũng có những lời bợ đỡ Hinh Vương.

“Lần này mời các vị tập trung ỏ đây, một là vì quái bệnh của ái cơ Thanh nhi đã khỏi hẳn, với tính cách bổn vương đương nhiên là thích náo nhiệt một chút, phải tổ chức chúc mừng. Thứ hai, bổn vương có một thứ cực tốt, muốn tặng cho các vị. Việc này có thể được hay không còn phụ thuộc vào cơ duyên của các vị”.

Những lời này của Hinh Vương nằm ngoài dự kiến của mọi người, không khỏi làm những người hiện diện ở đây sững lại.

Vị vương gia này triệu tập bọn họ lại đây, không ngờ là có ưu đãi muốn đem cho bọn họ, việc này quả thực là không sao hiểu nổi.

“Ha ha, Thanh nhi, nàng nhìn xem, đúng như bổn vương đã đoán trước, mọi người đều có chút giật mình kìa!” Hinh Vương thấy vậy, chẳng những không nổi giận mà ngược lại còn nghiêng người cười nói với vị thiếp xinh đẹp của mình.

Vị nữ tử xinh đẹp Thanh nhi kia nghe vậy cũng khẽ cười vài tiếng, nũng nịu trả lời:

“Vương gia, bất luận kẻ nào nghe thấy nói vậy, chỉ sợ cũng đều giật mình. Mọi người phản ứng như vậy mới là bình thường đó”.

Hinh Vương nghe những lời này của nữ tử, cười hắc hắc, vuốt vuốt bộ râu ngắn trên cằm, hắn liền có chút xấu hổ giải thích với mọi người:

“Mọi người không cần nghi hoặc! Sự tình là thế này : quái bệnh của Thanh nhi kỳ thật là do một vị cao nhân mới tới bổn phủ chữa khỏi. Vị cao nhân này có thể hô phong hoán vũ, nuốt lửa - nhả băng, là thần tiên chân chính. Hơn nữa, sau khi chữa khỏi cho Thanh nhi, vị thần tiên đó chỉ liếc mắt là nhận ra con út của bổn vương có tiên căn, có thể lĩnh ngộ tiên thuật, liền thu làm môn hạ, không lâu sau sẽ đi tu tiên học đạo”.

Nói tới đây, trên mặt Hinh Vương nhịn không được vui mừng, lộ ra vẻ đắc ý.

Nghe tới đó, trong sảnh lập tức một giọng thất thanh vang lên:

“Người tu tiên, có phải là những người tu tiên cực kỳ hiếm thấy trong truyền thuyết không?”

Nhưng lời này lập tức làm mọi người trong sảnh xôn xao hẳn lên.

Đối với phàm nhân thế tục mà nói thì người tu tiên là cực kỳ thần bí. Nhưng những người ở đây đều không phải là dân thường, đương nhiên đã ít nhiều nghe đồn đại, hoặc thậm chí có người có tổ tiên đã từng tiếp xúc với một số tán tu.

Đến như hiện nay, bên ngoài cũng đang đồn thổi rằng đại nội hoàng cung có cả người tu tiên bảo hộ.

Điều này khiến cho mọi người càng thêm kính sợ đối với người tu tiên.

HIện giờ trong sảnh lại được nghe thấy Hinh Vương phủ có một vị thần tiên sống, nhất thời đại bộ phận mọi người đều lộ ra dáng vẻ cực kỳ hưng phấn.

Tần Ngôn nghe thấy vậy, trong lòng cả kinh, không tự chủ được quay người liếc nhìn Hàn Lập một cái.

Nhưng chỉ thấy vẻ mặt Hàn Lập vẫn như thường, căn bản là chẳng tỏ vẻ gì cả.

Thấy vậy, Tần Ngôn cũng không dám hỏi nhiều, đành quay đầu lại tiếp tục nghe Hinh Vương nói.

Hinh Vương lúc này thấy tất cả mọi người đã khiếp sợ vì lời nói của mình, liền cười ha hả, tiếp tục nói:

“Bổn vương đương nhiên cũng đã hỏi qua vị cao nhân này, ngài thừa nhận mình chính là người tu tiên. Nhưng vì bổn vương cố tâm lưu giữ nên mời nguyện ý ở lại bổn phủ vài tháng, chỉ điểm cho bổn vương một ít đạo dưỡng sinh. Trong khi tán gẫu, bổn vương được biết vị thần tiên nhập thế lần này chủ yếu là muốn đến phàm trần để thu người có tiên duyên làm đồ đệ. Biết được việc này, bổn vương lập tức nghĩ tới chư vị bạn hữu, liền mời các vị đưa con cháu tới. Không kể nam nữ, vị tiên sư này đều có thể thu nhận. Chờ một chút ta sẽ mời vị Ngô tiên sư này ra để xem mặt chúng. Còn việc có nên hay không còn phụ thuộc vào tiên duyên của bọn chúng”.

Nếu lời nói lúc trước làm mọi người hâm mộ thì lời Hinh Vương vừa nói lại như một cái búa lớn nện vào đầu mỗi người, khiến cho bọn họ đều kinh hỉ (ngạc nhiên - vui sướng). Nhất thời, những câu nói cảm tạ ân đức vang lên khắp nơi.

Người tu tiên! Đó chính là giới thần tiên trên đời này. Nghe nói, chỉ cần tu luyện thành, có thể sống khỏe tới mấy trăm tuổi, thậm chí còn biết tiên pháp tiên thuật (phép tiên) ! Ai chẳng muốn con cháu mình có đứa may mắn bái sư thành công, như vậy chính là có một hòn núi lớn đỡ sau lưng rồi.

Hàn Lập nghe tới đó, trên mặt lộ vẻ ngơ ngác, trong lòng hơi cảm thấy kỳ quái.

Vốn hắn nghe Hinh Vương nói đến thần tiên sống thì còn tưởng rằng đã tìm được tung tích của người ma đạo.

Nhưng khi nghe nói người ta muốn thu đồ đệ liền nghĩ rằng không đúng. CHúng muốn đột nhập vào quốc gia để phá hỏng các tu sĩ, vậy làm sao có thể ngang nhiên lộ diện như vậy? Thế này chẳng phải là đưa mình ra làm bia ngắm cho mọi người sao? Trừ phi vị tu tiên giả này là…

Hàn Lập đang nghĩ tới đây, chợt mọi người kích động hẳn lên. Vị thần tiên sống kia rốt cuộc đã xuất hiện trong đại sảnh.

Thân mặc đạo bào màu xám, râu tóc bạc trắng, sắc mặt hồng hào như trẻ con, hoàn toàn giống với cao nhân đắc đạo trong truyền thuyết. Với hình tượng như thế này, mặc dù tiên sư còn chưa thi triển pháp thuật nhưng quá nửa mọi người ở đây đã tin là thật.

Nhưng Hàn Lập thấy rõ rằng vị này và vị tiên sư trong bức vẽ cực kỳ giống nhau, liền im lặng không nói gì.

Vị này này rõ ràng chỉ là một tiểu tu sĩ mới luyện tới tầng năm, sáu của Luyện khí kỳ. Hàn Lập chỉ cần dùng một ngón tay, sợ rằng cũng dễ dàng giết chết hắn.

Có thể gặp một vị “cao nhân” như vậy, những đại nhân vật trong giới phàm nhân đều bao vây lấy ngay, không ai không nói vài câu nịnh nọt, hy vọng vị lão thần tiên này khai ân, thu nạp con cháu mình làm môn hạ.

Tần Ngôn đang đứng trước Hàn Lập thấy vậy, cũng không khỏi sốt ruột, còn mấy đứa con cháu đứng sau lại càng tỏ vẻ lo lắng. Bọn họ sợ tới chậm, tiên duyên sẽ bị người khác đoạt mất.

Tần Ngôn đang có chút do dự, chợt bên tai truyền đến thanh âm của Hàn Lập.

“Yên tâm đi, người này không phải là ma đạo. Nếu muốn đem con cháu ngươi bái người này làm sư phụ thì tùy ngươi. Ta chỉ là bảo hộ an nguy của Tần gia các ngươi thôi. Chẳng qua, tu vi của vị tiên sư này… hắc hắc!”

Thanh âm của Hàn Lập đột nhiên biến mất trong tiếng cười lạnh.

Tần Ngôn lắp bắp kinh hãi, vội vã nhìn bốn phía, lại phát hiện thấy ngoại trừ mình ra thì những người khác dường như không nghe thấy gì cả. Vị Hoa lão ca còn tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi, tại sao không đưa đám con cháu tới ra mắt vị tiên sư để thử tiên duyên một lần?

Đồng thời vị lão giả họ Hoa cũng giật mình hiểu được, chẳng trách mình không thể chữa khỏi nổi quái bệnh mà người ta lại làm được. Hóa ra là người tu tiên!

Vừa nói xong những lời này, lão giả cũng bất chấp Tần Ngôn và mọi người, cùng đi tới chỗ đạo nhân tóc bạc. Một đôi cháu trai, cháu gái của lão đương nhiên cũng theo sát.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.