Phàm Nhân Tu Tiên

Chương 275: Q.4 - Chương 275: Trà hương




Quán trà không lớn, chỉ là ba gian liền nhau hình thành mà thôi, nhưng nghênh đón là một cỗ trà hương xộc thẳng vào mũi Hàn Lập.

Hắn có chút kinh ngạc, tuy hắn đối với trà đạo không hiểu nhiều lắm, nhưng từ trong hương trà này cảm ứng được linh khí nhàn nhạt.

Trong lòng Hàn Lập rung động, liền không hề do dự bước vào trong.

Ba gian phòng bài trí thành một hàng, một lớn hai nhỏ, lúc này tất cả đều đầy khách uống tụm năm tụm ba. Thậm chí vì trong quán trà không còn chỗ trống nên có vài người ăn mặc khác nhau đang đứng yên lặng ở một bên chờ đợi.

Cho dù trong quán khách nhân rất nhiều nhưng không có một người nào ồn ào, lớn tiếng.

Phần lớn đều khẽ nhắm hai mắt, có tư có vị nhấm nháp tách trà trước mắt, chỉ có một số rất ít người đang nhỏ giọng thì thầm cái gì đó.

Mà trên tường của gian lớn ở giữa dán một tờ giấy vàng rất to khoảng hơn một trượng, mặt trên viết “Mỗi người mỗi ngày chỉ một ấm trà”, mấy chữ to như rồng bay phượng múa, cực kỳ bắt mắt.

Hàn Lập trông thấy mấy chữ này, trong lòng có chút buồn cười, hắn chính là lần đầu tiên nghe nói sinh ý làm ăn còn có hạn chế số lượng.

Chẳng qua, hắn cũng chỉ là cười thôi, vẫn không phí tâm suy nghĩ làm gì. Mà sau khi quét nhanh khắp phòng, lập tức hướng tới một người sáng sủa có bộ dáng chưởng quầy ở trong góc đi qua.

Người chưởng quỹ việc vàn của quán trà này tuổi ước chừng hơn bốn mươi, có ít râu mép, bộ dáng cực kỳ tinh minh.

Lúc này hắn đang ở phía sau quầy thu tiền, cúi đầu dùng bàn tính, thỉnh thoảng nhìn một quyển sổ sách ở bên người.

Hàn Lập đi tới vài bước, đứng ở trước quầy thu tiền, sau đó lạnh nhạt không nói. Điều này làm cho chưởng quầy có chút kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhìn tới.

Sau khi thấy rõ ràng Hàn Lập, sắc mặt hắn lập tức đại biến, vội vàng đem bàn tính và sổ sách để sang một bên, từ sau quầy đi ra.

Hắn có chút sợ hãi cung kính hỏi:

“Vị tiền bối này có chuyện gì muốn vãn bối hỗ trợ sao? Tại hạ nhất định hết sức”.

Chưởng quầy này không ngờ cũng là người tu tiên, nhưng tu vi thấp đến mức đáng thương, chỉ có bộ dáng Luyện Khí kỳ tầng thứ tư.

Hôm nay đối mặt với vị “tiền bối” Hàn Lập sâu không lường được này, tự nhiên trong lòng thấp thỏm bất an.

Hàn Lập không nói hai lời, từ trong ống tay áo phất nhẹ, một cái ngọc bội trong suốt màu xanh liền xuất hiện trên mặt bàn.

Chưởng quầy vừa thấy ngọc bội này, trước tiên ngẩn ra, nhưng lập tức trên mặt xuất hiện vẻ kinh hỉ nói:

“Nguyên lai là Hàn tiền bối giá lâm, vãn bối đã thất lễ. Tề thiếu gia đã sớm phân phó qua, nói tiền bối sẽ tới trong thời gian gần đây, vãn bối sớm đã chờ đợi rất lâu”.

Hàn Lập nghe xong lời ấy của đối phương, dùng phương pháp đồng dạng thu ngọc bội lại, bình tĩnh nói:

“Ta hiện tại muốn gặp thiếu gia ngươi, ngươi dẫn đường đi.”

“Tuân mệnh, tiền bối!” Chưởng quầy tuân theo đáp ứng.

Tiếp theo người này gọi một gã phục sức điếm tiểu nhị, sau khi dặn bảo vài câu liền mang theo Hàn Lập từ cửa sau đi ra ngoài, trực tiếp ra khỏi tiểu thành, theo hướng Tây mà đi.

Phía tây Kim Mã thành là một một mảng quần thể đồi núi màu vàng xanh, lớn lớn nhỏ nhỏ không biết nhiều ít bao nhiêu, nhưng chưởng quầy như là ma xó mang theo Hàn Lập đi trong đống đồi núi. Sau khi rẽ rẽ quẹo quẹo vài lần liền đi ra một thung lũng bằng phẳng chiếm hơn trăm mẫu.

Tại giữa vùng thung lũng này có bảy, tám gian thạch ốc màu trắng, bốn phía đông một chỗ, tây một chỗ có vài loại trúc màu xanh biếc, thưa thưa thớt thớt nhìn không lọt mắt.

Chưởng quầy mang Hàn Lập tới phụ cận nơi đây liền khom lưng nói với hắn một câu:

“Tiền bối, thiếu gia của nhà ta ở trong phòng. Tuy ngoài trận bày một chút trận pháp, vốn tại hạ cần phải bẩm cáo thiếu gia một tiếng mới có thể mang ngoại nhân tiến vào, nhưng sự tình của Hàn tiền bối thiếu gia đã sớm phân phó qua vì thế tiền bối phải theo sát tại hạ, nếu không đụng chạm cấm chế sẽ rất phiền toái”.

Hàn Lập có chút đăm chiêu nhìn bốn phía thung lũng này, tựa hồ rất thanh tú, không có quy luật gì, liền nói:

“Được rồi, ngươi cứ đi ở trước là được”.

Chưởng quầy nghe vậy, lúc này mới hít một hơi, cẩn thận mang Hàn Lập hướng phòng ốc đi đến.

Lộ tuyến hắn đi cực kỳ kỳ lạ, chốc chốc đi tới ba bước, rồi lại lùi lại hai bước, chốc chốc lại hướng phía Đông đi năm bước, nhưng lại quay đầu đi tới sáu bước, toàn bộ hành động vô cùng hỗn độn, tựa hồ không tìm ra quy luật gì.

Sau đó hai người hắn chậm rãi tiến sát phòng ốc ở giữa thung lũng.

“Thiếu gia, Hàn tiền bối đã đến, mời người ra gặp mặt.” Khi ở khoảng cách hơn mười trượng, chưởng quầy rút cuộc nhẹ nhõm thở ra một hơi, hướng về gian phòng ở lớn nhất lớn tiếng hô.

“Hàn tiền bối đến sao? Thật tốt quá. Chẳng qua chờ một chút ta lập tức sẽ đi ra ngoài.” Từ trong phòng truyền đến thanh âm kinh hỉ của Tề Vân Tiêu, nhưng sau đó lại “Phanh” một tiếng trầm muộn vang lên, tiếp theo lại truyền đến lời kêu khổ không ngừng của hắn.

“Khục, lại thất bại!”

Cửa đá mở ra, Tề Vân Tiêu với vẻ mặt thất vọng đi ra, trên người còn phảng phất một cỗ hơi thở nóng bức.

Tuy nhiên sau khi hắn thấy Hàn Lập, sắc mặt u ám nhất thời sáng sủa, thực có chút hưng phấn bước lên phía trước nói:

“Đúng là tiền bối, việc này thật tốt quá. Xin mời đến đây để vãn bối làm trọn đạo địa chủ, trong này không có gì khác nhưng trà hương thượng hảo thật là có vài chén”.

Tề Vân Tiêu nhiệt tình vạn phần muốn mời Hàn Lập vào trong gian phòng ở một bên, trong lúc này tay chân so với mấy năm trước thành thục lão luyện hơn rất nhiều.

“Thực đã cực khổ cho đạo hữu rồi” Hàn Lập biết còn phải cầu người ta nên rất khách khí nói.

Tiếp theo liền tiến vào trong phòng, lần lượt ngồi vào cái bàn hình chữ nhật.

“Tiền bối, cái kia…” Tề Vân Tiêu sau khi phân phó chưởng quầy đi pha trà, liền quay đầu lại, bộ dáng có chút do dự muốn nói cái gì đó.

Hàn Lập mỉm cười không nói, lật tay, quyển “Vân Tiêu tâm đắc” liền xuất hiện trên bàn, quyển sách vẫn như trước, ngân quang lấp lánh, điều này nói rõ rằng nó vẫn bị cấm chế.

Tề Vân Tiêu thấy quyển sách này, tinh thần liền rung lên, vừa định đem tay cầm lấy nhưng bỗng nhiên nhớ tới cái gì đó, vội vàng nói một câu “Tiền bối chờ một lát”.

Hàn Lập cười khẽ một tiếng, tựa hồ đoán được dụng ý của đối phương.

Không bao lâu sau Tề Vân Tiêu hưng phấn trở lại phòng, trong tay xuất ra một cái hộp gỗ dài hơn một xích.

“Tiền bối, trong này là một bộ pháp khí bố trận “Điên Đảo Ngũ Hành trận” cải tiến, uy lực tuy không có lớn như dự tính ban đầu là có khả năng đạt đến một nửa của trận pháp nguyên bản, nhưng cũng tăng tới một phần ba, so với trận pháp trước kia mạnh hơn nhiều” Tề Vân Tiêu có chút xin lỗi nói, hiển nhiên trước tiên nói về uy lực của bộ pháp khí bố trận mà hắn có thể gia tăng, làm lòng hắn có chút bất an.

“Một phần ba?” Hàn Lập thần sắc rung động, trong lòng cực kỳ kinh ngạc.

Phải biết rằng hắn vốn không trông cậy vào khả năng cải tiến bộ trận kỳ kia, Điên Đảo Ngũ Hành trận có thể phát huy một phần mười uy lực đã làm cho Hàn Lập cực kỳ hài lòng rồi. Cần biết rằng tu sĩ Kết Đan kỳ như Lôi Vạn Hạc gặp trận này cũng cảm thấy đau đầu. Nếu là thực sự có thể tăng thêm hai, ba lần uy lực không phải là có thể ngăn cản tu sĩ Kết Đan kỳ ở ngoài sao.

Nghĩ đến đây Hàn Lập không thể kiềm chế, tiếp nhận lấy hộp gỗ, chuẩn bị nhìn kỹ một chút, mà Tề Vân Tiêu cũng cầm lấy quyển sách màu bạc nhìn ngắm cẩn thận.

Mở nắp hộp, một bộ trận kỳ cùng trận bàn linh khí bức người liền xuất hiện.

Hàn Lập lấy ra từng món đồ nhìn kỹ một phen, số lượng trận kỳ và trận bàn của bộ pháp khí này so với cái trước nhiều hơn nhiều. Hơn nữa hoa văn của chúng rõ ràng là phức tạp hơn. Xem ra lời đối phương là thật, uy lực đích xác so với bộ trước kia lớn hơn.

Hàn Lập vui mừng thu hồi bộ trận kỳ, sau đó liếc mắt nhìn đối phương.

Lúc này Tề Vân Tiêu sắc mặt tràn đầy vui mừng, lấy tay nhẹ vỗ về “Vân Tiêu tâm đắc”, xem ra cũng đồng dạng nghiệm chứng qua phong ấn.

“Bộ pháp khí bố trận cải tiến này của ngươi, ta rất vừa lòng. Thật sự đã làm phiền đạo hữu” Mặt Hàn Lập mang nụ cười nói.

“Tiền bối nói lời đâu đâu rồi, tại hạ còn muốn cảm kích vạn phần tiền bối đem quyển sách này hoàn hảo trả lại mà mảy may không chút tổn hao nào, vãn bối phải đa tạ mới đúng” Tề Vân Tiêu nghe Hàn Lập nói như thế, đem đầu lắc lắc như đánh trống, thành khẩn nói.

Hàn Lập cười cười, khiêm tốn nói vài câu, sau đó liền tán gẫu với Tề Vân Tiêu.

Mà vị chưởng quầy sau khi đi xuống chốc lát, liền mang lên hai chén trà thơm ngon màu xanh biếc.

Hương vị của trà này rõ ràng thơm ngát hơn so với trà bên “Thanh Tuyền trà xá” kia, hiển nhiên lá trà phải thượng đẳng hơn, linh khí tỏa ra cũng đậm hơn một chút.

Hàn Lập và Tề Vân Tiêu ân cần thân thiết mời nhau, cả hai cùng uống. Nhất thời cảm thấy trong miệng tràn đầy sảng khoái, nhẹ nhàng, thần trí thanh minh, không kìm hãm được tán dương.

“Trà ngon, không nghĩ tới có thể đem lá trà chế biến tỏa ra linh khí, thật sự là kỳ diệu hết chỗ nói. Đây là do bàn tay của đạo hữu làm sao, Hàn Lập cực kỳ khâm phục” Hàn Lập nói thật tâm thật ý, có khả năng đem lá trà ẩn chứa linh khí đây là sự tình chưa bao giờ nghe nói qua, huống chi nước trà đích xác mùi hương thơm ngát vô cùng, tuyệt không thể kém so với loại trà tuyệt đỉnh của thế gian.

Tề Vân Tiêu nghe xong lời nói của Hàn Lập, trên mặt lộ ra vẻ xấu hổ, vội vàng giải thích:

“Tiền bối đã hiểu lầm, trà này không phải do vãn bối điều chế ra, mà là được bạn tốt tặng làm quà, lá trà này là do người bạn đó tiêu tốn mất mười năm ở thế gian mới có thể nghiên cứu ra”.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.