Phàm Nhân Tu Tiên

Chương 178: Q.4 - Chương 178: Yểm Nguyệt tông




Hàn Lập nghe xong cũng động tâm. Hắn rất rõ ràng, trên tu tiên lộ, nếu có một vị minh sư chỉ điểm, tuyệt đối là có thể tránh được nhiều đường vòng, đối với tu luyện vô cùng hữu ích.

Nhưng vị Lý sư tổ này cũng không phải là lừa gạt người. Chỉ là bản thân bí mật trên người không ít, nếu tiếp xúc lâu, chỉ sợ sẽ bị phát hiện có chỗ không ổn. Truy vấn đến, bản thân tuyệt đối là chỉ có đường chết.

Hơn nữa sau khi nghe những lời "Trung ngôn" vừa rồi, người này khẳng định là sẽ không nói gì tới tình thầy trò gì. Quá nửa là cũng sẽ tiến hành đoạt bảo diệt khẩu.

Hàn Lập có chút hoạt động tâm tư, sau khi suy nghĩ như vậy, lập tức không còn hào hứng nữa.

Mấy đệ tử khác của Hoàng Phong cốc lại không có gánh nặng này, mỗi người đều hoa chân múa tay, sĩ khí dâng cao. Hôm nay không chỉ chiến đấu vì sinh tồn, mà còn là vì tiền đồ của bản thân sau này.

Hàn Lập theo bản năng liếc nhìn Trần sư muội, phát hiện nàng hai má ửng hồng, nắm chặt tú quyền, trong mắt tia sáng chớp động, bộ dáng đầy quyết tâm.

Ngầm hít một hơi, Hàn Lập lại chú ý tới những người khác của Hoàng Phong cốc, rồi lại nhìn về phía Thanh Hư môn.

Đạo sĩ kia, cũng đang nói cái gì đó nước miếng bay tứ tung đối với các môn hạ. Thỉnh thoảng còn làm ra bộ dáng kích động, làm cho nhóm đạo sĩ trẻ tuổi này từng trận hoan hô, mỗi người vẻ mặt đều dâng trào, xem ra tất cả đều đã bị tẩy não thành công. Đương nhiên cũng có một ít đạo sĩ lâu năm, thần sắc thủy chung vẫn bình tĩnh.

Hàn Lập thật sự thấy có ý tứ, đang xem đến xuất thần, bỗng nhiên không biết là giọng ai hô lên.

"Xem kia, người của Yểm Nguyệt tông đến, đó là Thiên Nguyệt thần chu!"

Hàn Lập nghe vậy cả kinh, ánh mắt nhìn về phía bầu trời.

Một quầng bạch quang, từ phía chân trời lóe lên, dần dần tới gần.

Tốc độ cực nhanh, không lâu đã đi tới bầu trời của hoang sơn, thành hình một cái thuyền lớn, trên thân thuyền dùng vàng bạc tả long họa phượng, xa xỉ vô cùng, còn có một vầng hào quang màu trắng bao quanh cả thuyền.

Ở trên thuyền, có một đám đông nam nữ áo trắng, cầm đầu là một nữ tử cách ăn mặc như thiếu phụ mê người, nhất cử nhất động đều là phong tình vạn chủng, cực kỳ động lòng người.

Nữ tử này, sau khi hạ xuống, triệt tiêu màn hào quang, liền khẽ nhếch môi nói: "Hai vị sư huynh, Khung sư thúc, Nghê Thường hữu lễ!"

Lý sư tổ cùng đạo sĩ không dám chậm trễ, vội vàng hoàn lễ. Nhưng Khung tiền bối này, chỉ khẽ nhếch miệng cười, bỗng nhiên thân hình mơ hồ rồi biến mất trong không trung, chỉ để lại một câu nói cùng tiếng cười quái dị.

"Bảy ngày sau, ta lại đến nơi đây, lo mà chuẩn bị cho tốt đi! Lần này ta thắng chắc!"

Đạo sĩ cùng Lý sư tổ nhìn nhau, chẳng biết lão này vì sao lại tin tưởng mười phần như thế! Đệ tử Yểm Nguyệt tông, bọn họ đã dò xét qua, tuy nói so với môn hạ hai phái bọn họ thì mạnh hơn rất nhiều, nhưng cũng không đến nỗi khoa trương như thế!

Thiếu phụ, đôi mắt đẹp lưu động, tò mò hỏi qua. Sau khi nghe rõ nội dung đánh cuộc của bọn họ, không khỏi nở nụ cười, cười như đóa hoa run rẩy, câu hồn người khác.

Cái loại thiếu phụ phong tình này, làm cho nhiều nam đệ tử trẻ của ba phái, hai mắt nhìn đăm đăm, cơ hồ chảy nước miếng.

Nhưng hai người Lý sư tổ, lại hoàn toàn không quan tâm gì đến cảnh đẹp, đến bộ dáng của nữ tử trước mắt, trong lòng hai người trầm xuống, đều có cảm giác bị lừa, không khỏi sắc mặt phát khổ.

Chẳng lẻ Yểm Nguyệt tông đối với việc này, thực có đòn sát thủ gì, có thể đồng thời áp chế hai phái bọn họ?

Hai người duy trì thân phận, tuy rất buồn bực, nhưng vẫn ngượng ngùng hướng tới thiếu phụ đối diện mà thăm hỏi, mà mỹ thiếu phụ - Nghê Thường tiên tử, tự nhiên càng mừng rỡ làm bộ như không biết, cùng bọn họ nói chuyện đủ mọi điều.

Hàn Lập trong số nam đệ tử Hoàng Phong, sớm đã đem ánh mắt hướng các nữ đệ tử mới đến.

Bọn họ sớm đã nghe nói, môn hạ Yểm Nguyệt tông đề xướng Song tu thuật, thu nhận đệ tử tối thiểu một nửa phải là nữ, hơn nữa dung mạo tuyệt đối là thượng đẳng.

Hôm nay thấy quả nhiên danh bất hư truyền, những nữ tử này mỗi người đều thiên kiều bá mị, hoa dung nguyệt mạo. Làm cho nước miệng của bọn họ cứ gọi là chảy ròng ròng.

Hàn Lập cũng vây, tuy nhiên cũng không nhìn lâu, dựa vào nghị lực hơn người đã có thể rất nhanh thu liễm tâm thần, tĩnh tâm lại.

Lúc này hắn mới phát hiện, nữ đệ tử Yểm Nguyệt tông tựa hồ đã quen bị nhiều người như vậy đồng thời nhìn chăm chú, nhưng mặt vẫn không đổi sắc nói cười tự nhiên, thậm chí còn nhìn lại liếc mắt đưa tình làm người nọ chân muốn nhũn cả ra, không biết gì nữa.

Nhưng biểu hiện của nam đệ tử, lại hoàn toàn tương phản, bọn họ trợn mắt nhìn. Đặc biệt đối với các cô gái bên người rất quan tâm, hận không thể dẹp bỏ hết những ánh mắt đang nhìn chăm chăm vào họ.

Hàn Lập mỉm cười, xem ra việc ham nữ đứng thành cặp của đối phương đã hiểu rõ, mấy nam nữ này cho dù không thật sự là tình lữ, thì cũng khẳng định đã là một đôi luyện công đã an bài trước. Cho nên nam đệ tử mới có thể phẫn nộ như thế! Bọn họ chỉ sợ sớm đã sớm xem người bên cạnh là của riêng, cho dù các nữ đệ tử này thực sự không thể động đến.

Hàn Lập chú ý tới, người mà mấy nam đệ tử này trừng mắt nhìn, không chỉ có phía Hoàng Phong cốc, mà còn có cả phía bên Thanh Hư môn.

Dưới sự tò mò, hắn xoay người nhìn lại, quả nhiên các tiểu đạo sĩ khí huyết phương cương, đang thỉnh thoảng lén nhìn các thiếu nữ này, sau đó lại nhanh chóng thu hồi ánh mắt, sợ người khác thấy, có vẻ cực kỳ lén lút.

Hàn Lập cố nén sự buồn cười trong lòng, sợ cười ra tiếng!

Không biết là là bản thân bị ảo giác, Hàn Lập cảm thấy động tác của các nữ đệ tử Yểm Nguyệt tông đối với các tiểu đạo sĩ, so với phía Hoàng Phong cốc còn muốn nhiều hơn không ít.

Điều này làm cho hắn hồi lâu không biết nói gì.

Chẳng qua là sau khi nghĩ lại, Hàn Lập trong lòng chợt rùng mình, những người này đến đây, cũng không phải là cười nói đưa tình, mà sinh tử chi chiến trong cấm địa. Nếu đệ tử tuổi trẻ của các phái, gặp gỡ nữ đệ tử của Yểm Nguyệt tông, chỉ sợ còn chưa đánh, thì đã thua trước ba phần rồi, dù sao người có thể trực tiếp hạ độc thủ với các nữ tử kiều mỵ này, thật sự là không phải người bình thường nào cũng có thể làm được.

Càng làm cho Hàn Lập buồn bực chính là, các đệ tử của Yểm Nguyệt tông đến lần này, vô luận nam nữ đều là tuổi trẻ, ngay cả một người lớn tuổi một chút cũng không có, cái này thật sự cũng không hợp với lẽ thường. Nhắc tới các lão quái vật có thuật trú nhan, Hàn Lập tuyệt không tin, xem hành động của những người này, nhiều lắm cũng chỉ mới hơn hai mươi tuổi, nào cso chút hình dáng lão luyện.

Nhưng huyết sắc thí luyện này, nôi danh là đất chết, không có khả năng có nhiều người trẻ tuổi như vậy chủ động chịu chết. Cho dù có, cũng không có khả năng đều là một đôi, tình cảm của những người này, đều thâm hậu đến mức đồng sinh cộng tử, cái này có đánh chết Hàn Lập cũng không tin.

Hoàng Phong cốc cùng Thanh Hư môn, đều có một số lão giả đi theo.

Bọn họ bởi vì đại hạn sắp đến, cho dù không tham gia lần đến cấm địa này, cũng sống không được bao lâu nữa, bởi vậy đánh cược một ván cuối cùng. Nếu có thể thành công được Trúc Cơ đan, may mắn tiến vào Trúc Cơ kỳ, còn không thì bỏ mình. Tuy nói, có tu luyện đến Kết đan kỳ được hay không, những cũng có thể sống thêm được vài trăm năm, cũng là được rồi.

Tuy nói các lão giả có loại ý tưởng này tham gia huyết sắc thí luyện cũng không nhiều lắm, nhưng hai phái tổng cộng cũng có bảy tám vị mà Yểm Nguyệt tông một người cũng không có, các này trong mắt Hàn Lập, đích xác có điểm quỷ dị.

Lý sư tổ cùng đạo sĩ, tựa hồ cũng phát giác có chỗ không ổn, hai người sắc mặt càng thêm âm trầm, tuy nhiên ngoài miệng vẫn chuyện trò với Nghê Thường tiên tử của Yểm Nguyệt tông, nhưng vẻ mặt không yên lòng này, là ai cũng đều nhìn ra.

Không lâu sau, bốn môn phái còn lại đã lục tục đến, làm cho Hàn Lập có ấn tượng khắc sâu, chính là người của Cự kiếm môn cùng Linh thú sơn.

Cự kiếm môn toàn bộ đều là nam tử, mỗi người một thân hắc y, phía sau lưng đều có một thanh cự kiếm, thần sắc lãnh khốc vô cùng, mỗi người sát khí tận trời.

Mà người của Linh thú sơn, quần áo màu mè, kiểu cọ, hơn nữa trên người mang đầy các loại túi da, có động vật cựa quậy bên trong không thôi, làm cho các đệ tử của các môn phái khác trong lòng sợ hãi không thôi.

Những người của Hóa đao ổ cùng Thiên khuyết bảo, ngoại trừ phục sức khác lạ ra, thì trong mắt Hàn Lập cũng như là người bình thường mà thôi, giống như là các đệ tử của Hoàng Phong cốc, cũng đang thầm thầm thì thì, vẻ mặt khẩn trương.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.