Phân Cửu Tất Hợp

Chương 120: Chương 120: Được




Sau khi Ngư Hi vào nhóm chat, Giang Tĩnh Bạch nhìn cô và Mạc Ninh Hoan trò chuyện quên cả trời đất, hoàn toàn không để ý đến sự tồn tại của mình, thậm chí thỉnh thoảng còn cố tình tag một cái, cô vừa bực mình vừa buồn cười, cuối cùng gửi một tin nhắn riêng cho Ngư Hi rồi đặt điện thoại xuống.

Trên mặt bàn còn có tài liệu Tiếu Tri Thu vừa đưa, Giang Tĩnh Bạch nhìn chằm chằm vào tên khách hàng rất lâu mới đóng văn kiện lại.

Từ khi Thịnh Nhàn về nước đến giờ vẫn chưa có phong thanh gì, công việc của Lâm thị vẫn rất bình thường, khác hẳn so với cô nghĩ, tuy là vậy, Giang Tĩnh Bạch vẫn không dám mạo hiểm, hiện giờ quan trọng nhất là có thể ổn định, nên cô mới hoãn lại thời gian Lục Quyền và khách hàng mới ký hợp đồng.

Giang Tĩnh Bạch ngồi trước bàn làm việc nghĩ lại suốt mười phút, vẫn là cầm điện thoại lên gọi một cuộc.

Đến trưa Tiếu Tri Thu mới gõ cửa phòng làm việc, mùng năm Tết, phòng thư ký vẫn chưa đi làm đủ, cô phải xử lý khá nhiều việc, hai ngày trước đều phải ăn trưa với đống tài liệu, còn tưởng rằng hôm nay nếu không có gì bất ngờ thì vẫn sẽ như vậy, không nghĩ rằng Giang tổng lại nói muốn ra ngoài ăn.

Cô đứng ở cửa: “Ra ngoài ăn ạ?”

Giang Tĩnh Bạch nhìn cô, gật đầu: “Ừ.”

Tiếu Tri Thu vười: “Vâng, tôi lập tức đặt phòng.”

“Cô và cô Ngư ạ?”

Giang Tĩnh Bạch hé môi: “Cùng nhau đi.”

“Cô đặt phòng lớn một chút.”

Tiếu Tri Thu khó hiểu: “Cùng nhau?”

Giang Tĩnh Bạch khẽ gật đầu: “Ừ, cô gọi cho cô Bạch đi.”

“Vâng.”

Sau khi Tiếu Tri Thu rời đi, Giang Tĩnh Bạch bật máy tính, nhìn thấy tin về nghi thức khai máy của Ngư Hi đã lên hot search, nhiệt độ tăng rất nhanh, trong nháy mắt đã lên đến top đầu, hẳn là do đoàn phim làm, cô vội vàng nhìn hai lần liền nhận được điện thoại của Ngư Hi.

Bên Ngư Hi đã kết thúc, cô và Chung Thần đang ở trên xe, Giang Tĩnh Bạch nhìn đồng hồ, nói mình đến phòng riêng trước, lát nữa Tiếu Tri Thu sẽ gửi địa chỉ khách sạn cho cô. Ngư Hi không có ý kiến gì, nhận được địa chỉ Tiếu Tri Thu gửi liền bảo Chung Thần đến khách sạn.

Đến khách sạn Ngư Hi mới biết Bạch Vũ Đường cũng ở đây, ngoài Bạch Vũ Đường, trợ lý Tiếu cũng đang đứng bên cửa, nhìn thấy cô đến liền cười: “Cô Ngư.”

Ngư Hi đi vào, nhíu mày: “Chị Bạch, sao chị cũng đến đây?”

Bạch Vũ Đường nhún vai: “Giang tổng hẹn.”

“Chị còn thấy lạ đây.”

Cô ép giọng xuống rất thấp, vẻ mặt khó hiểu, Ngư Hi nhìn thấy Giang Tĩnh Bạch đang nói chuyện cùng nhân viên phục vụ đứng bên cạnh, không đến một lúc sau, Giang Tĩnh Bạch đi đến, nhỏ giọng nói: “Đều ngồi đi.”

Chung Thần nhìn mọi người đều ngồi xuống, vò đầu, còn chưa mở miệng liền bị Tiếu Tri Thu tóm xuống ghế bên cạnh.

Lúc thức ăn bắt đầu được mang lên, Ngư Hi ghé vào tai Giang Tĩnh Bạch thì thầm: “Sao thế?”

“Có chuyện gì phải không?”

Lẽ nào hôm nay là ngày gì đặc biệt?

Ngư Hi vắt óc nghĩ rất lâu cũng không đoán được, Giang Tĩnh Bạch thấy cô bối rối, cong môi cười: “Không phải hôm nay là lễ khai máy phim của cậu sao? Chúng ta ăn mừng.”

Tiếng nói rơi xuống, những người còn lại mới hiểu ra, hơi thở của Ngư Hi nghẽn lại trong giây lát.

Trước kia cô đều ăn mừng nghi thức khai máy ở đoàn phim, cô là nhân vật chính được mọi người vây quanh, hoa mừng quà tặng vô số, xung quanh đều là ánh mắt hâm mộ cùng âm thanh ca ngợi, cô không phải là người tham lam những thứ này, nhưng không thể không thừa nhận, cô đã quen với việc đứng trên độ cao được mọi người kính ngưỡng.

Lần này cô không tham gia tiệc mừng của đạo diễn Chu, một nửa nguyên nhân là vì nghe được những câu hỏi gay gắt của phóng viên về việc đóng vai nữ phụ, cô cứ ngỡ mình đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, trò chuyện cùng người bên cạnh như không có việc gì, thật ra không phải, cô không lợi hại như mình tưởng, không thể bình tĩnh thản nhiên.

Rốt cuộc cô vẫn chỉ là một con người bình thường, nên đã từ chối dự bữa tiệc mừng của đạo diễn Chu trưa nay.

Còn chưa kịp về nhà gặm nhấm nỗi buồn, cô đã bị một chiêu này của Giang Tĩnh Bạch đánh đến không kịp trở tay, trái tim Ngư Hi đập nhanh hơn vài giây, chỉ chốc lát là trở nên rối loạn.

Bạch Vũ Đường thấy hai cô nhìn nhau hơi lâu, ho khẽ: “Giang tổng nói đúng, hôm nay phim mới của Hi Hi khai máy, chúng ta phải ăn mừng.”

Tiếu Tri Thu cũng cầm ly đứng dậy, nghiêng người: “Cô Ngư, chúc mừng.”

“Cô sẽ làm được.”

Tính cách của cô cũng giống Giang Tĩnh Bạch, không giỏi nói chuyện, nhưng rất chân thành.

Chung Thần thấy hai người đều đã cầm ly đứng lên, cô cũng đứng dậy bên cạnh trợ lý Tiếu, nâng ly, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Hi Hi, chị sẽ làm được.”

Ngư Hi nhìn Bạch Vũ Đường và Chung Thần, hai người bạn tốt này dù có chuyện gì cũng luôn đứng bên mình, còn có Giang Tĩnh Bạch, cũng là hậu phương lớn nhất của mình, cô cảm động, đứng dậy chạm ly cùng mọi người, gật đầu: “Mọi chuyện sẽ tốt hơn.”

Cô sẽ làm được.

Cô sẽ có lòng tin vào tình cảm này, sẽ có lòng tin với chính mình, cô và Giang Tĩnh Bạch, sẽ làm được.

Một bữa ăn vô cùng ấm cúng, lúc kết thúc, người phục vụ đẩy một chiếc bánh cao hơn hai mươi xen-ti-mét vào, rất tinh xảo, Ngư Hi không muốn ăn, nhưng trước ánh mắt tươi cười của mọi người, cô vẫn nhận lấy dao, cắt bánh chia cho mọi người, cả phòng đều là tiếng vui cười, Giang Tĩnh Bạch nhìn gương mặt Ngư Hi lại một lần nữa mang nụ cười, cô rũ mắt, nghe Bạch Vũ Đường bên cạnh nói: “Giang tổng.”

“Tuyên truyền của chúng ta và Trái Cây Vui Vẻ rất có hiệu quả.”

“Hôm nay đã có mấy show giải trí tìm tôi.”

Giang Tĩnh Bạch ăn một miếng bánh ngọt, thật ra cô không quá thích đồ ngọt béo, nhưng Ngư Hi thích ăn, tất nhiên cô cũng không thấy phản cảm, đầu lưỡi còn vị thơm ngọt của bánh, cô trả lời Bạch Vũ Đường: “Mảng giải trí chưa cần vội, vẫn còn bốn tập, trước khi hết tháng cô gửi xếp hạng các show tốt nhất cho tôi.”

Bạch Vũ Đường gật đầu: “Được.”

Sau khi trò chuyện xong, Bạch Vũ Đường đi nghe điện thoại, trên đường trở lại phòng, cô xem bảng xếp hạng công ty trên điện thoại.

Những năm gần đây các công ty giải trí không ngừng giới thiệu những gương mặt mới, trong vòng một năm không biết đã có bao nhiêu người chìm xuống, rồi lại có bao nhiêu người vươn lên, song những cái tên hàng đầu luôn rất ít bị lung lay.

Kính Âu không đứng đầu, cũng không xem như bị bỏ lại phía sau, thường xuyên ở vị trí thứ ba hoặc bốn.

Đứng thứ nhất là đầu rồng của giới giải trí, tiếp theo là Tinh Diệu, Kính Âu nửa đầu năm nhờ Ngư Hi mà được rực rỡ vô hạn, giữa năm đã leo lên được vị trí thứ hai, nhưng nửa cuối năm bị tụt lại, tuy rằng sau đó công ty đã đẩy thêm mấy nghệ sĩ nổi lên, nhưng nếu muốn so bằng Ngư Hi, lại là cách biệt một trời một vực, cho nên ở thống kê cuối năm, Kính Âu đã rơi xuống vị trí thứ tư.

Thật ra Bạch Vũ Đường khá ngạc nhiên với thứ hạng này, trong vòng nửa năm khi Ngư Hi ngã xuống, người mới lại không gánh được, vậy mà hoạt động của công ty vẫn không bị thụt lùi bao nhiêu, có thể thấy được Giang Tĩnh Bạch rất có năng lực.

Hy vọng lớn nhất của cô ở hiện tại chính là đến tháng năm, bộ phim kia của Ngư Hi có thể bùng nổ.

Vậy sẽ không chỉ có công ty đổi vận, mà Ngư Hi cũng sẽ đổi vận.

Bạch Vũ Đường suy nghĩ miên man rất lâu mới trở lại phòng riêng, Chung Thần và Tiếu Tri Thu đã không còn ở đây, cô nhìn Ngư Hi hỏi: “Đi đâu rồi?”

Thật ra Ngư Hi cũng hơi lâng lâng, nhưng vẫn chưa say, nghe Bạch Vũ Đường hỏi liền nói: “Về rồi ạ.”

“Chung Thần say, trợ lý Tiếu đưa em ấy về.”

Bạch Vũ Đường nghe vậy gật đầu: “Chúng ta cũng về thôi.'

“Cần chị đưa em...” Nói xong, cô nhìn về phía Giang Tĩnh Bạch, uống chút rượu, mặt đã ửng đỏ, Bạch Vũ Đường rất thức thời nói: “Vẫn là Giang tổng đưa em về đi.”

Ngư Hi đứng dậy, thân mình lảo đảo, cô phất tay: “Chị Bạch đi cẩn thận.”

Trong nháy mắt đã cử động chậm hơn, Bạch Vũ Đường thấy cô rõ ràng đã say, nghiêng đầu nói: “Làm phiền Giang tổng chăm sóc Ngư Hi.”

Tuy rằng khuôn mặt Giang Tĩnh Bạch đã ửng đỏ, nhưng tinh thần vẫn tỉnh táo, cô gật đầu: “Không phiền.”

Ba người cùng ra khỏi khách sạn, tài xế đã đợi ở bên ngoài, Giang Tĩnh Bạch đỡ Ngư Hi lên xe, hỏi Bạch Vũ Đường đến đâu, muốn đưa cô đi một đoạn, Bạch Vũ Đường chỉ về phía công ty cách đó không xa: “Tôi còn việc phải làm.”

Thấy vậy, Giang Tĩnh Bạch đành nói: “Vậy chúng tôi về trước.”

Bạch Vũ Đường đóng cửa thật kỹ giúp cô, lại dặn dò đôi câu với Ngư Hi trong xe, xe mới nổ máy, đi về phía chung cư.

Buổi chiều không có cách nào đi làm, Giang Tĩnh Bạch gọi cho phòng thư ký, báo hủy cuộc họp buổi chiều, Ngư Hi vẫn luôn ngồi bên cạnh nghiêng đầu tựa lên vai Giang Tĩnh Bạch, nhắm mắt thiếp đi, Giang Tĩnh Bạch đổi tư thế, để cô dựa vào người mình.

Ngư Hi khát, cô cũng không biết mình đã ngủ bao lâu, lúc mở mắt ra liền nhìn thấy trên tủ đầu giường có một cốc nước, cô đưa tay chạm vào mép cốc, không cầm vững, cốc rơi xuống đất choang một tiếng, nước bên trong cũng bắn tung tóe ra ngoài, lạnh lẽo.

Nghe được tiếng động, Giang Tĩnh Bạch ở ngoài phòng khách chạy vào, thấy Ngư Hi đang chuẩn bị xuống giường, cô nhanh chóng đi hai bước qua, nắm chặt mắt cá chân của Ngư Hi: “Đừng động đậy.”

Ngư Hi nghe vậy liền ngồi bên mép giường, dường như đã tỉnh, cô nhìn Giang Tĩnh Bạch ra khỏi phòng, đưa một cốc nước khác cho mình, sau khi uống hết nửa cốc, Giang Tĩnh Bạch lại cầm khăn đi vào, lau dọn sạch sẽ nơi cô vừa làm bẩn, bận bận rộn rộn không ngừng, trên người cô ấy vẫn là bộ đồ đi làm mặc từ buổi trưa, Ngư Hi nhìn qua cánh cửa khép hờ, thấy trên bàn trà có không ít giấy tờ.

Cậu ấy lại đang làm việc.

Lời Tiền Thải Hà nói lại hiện lên trong đầu, Ngư Hi nhìn Giang Tĩnh Bạch quét dọn xong chuẩn bị ra ngoài, không khỏi gọi: “Tĩnh Bạch.”

Giọng nói rất khàn mang theo mùi rượu, Giang Tĩnh Bạch đặt thùng rác xuống, lại gần cô, cúi đầu: “Còn cần gì, mình lấy cho cậu.”

Ngư Hi lắc đầu, bình tĩnh ngước lên, nhìn vào đôi mắt trong veo của Giang Tĩnh Bạch, nói: “Mình muốn hỏi cậu một vấn đề.”

Giang Tĩnh Bạch ngồi xuống giường: “Vấn đề gì?”

Ngư Hi chớp mắt, hỏi: “Nếu như không có mình, có phải cậu cũng không cần khổ sở như vậy?”

“Ngư Hi...” Giang Tĩnh Bạch vừa hé môi liền bị Ngư Hi cắt ngang: “Cậu cứ xem như mình uống say hỏi.”

“Có phải không?”

Giang Tĩnh Bạch ngồi bên cạnh cô, vẻ mặt cứng đờ, mím môi nói: “Không phải.”

Cô ôm lấy cơ thể của Ngư Hi, nhìn vào hai mắt cô ấy, tới gần đầu mũi cô ấy, tựa trán vào nhau, nói: “Cậu có biết khổ sở nhất là gì không?”

“Không phải công việc, cũng không phải áp lực từ mẹ cậu, mà là cậu.”

“Ngư Hi, nếu không có cậu, đấy mới là khổ sở nhất.”

Nghe được lời này, khóe mắt Ngư Hi bỗng nhiên đỏ hoe, cô đưa tay vòng quanh cổ Giang Tĩnh Bạch, thì thầm bên tai cô ấy: “Cho mình thêm một chút thời gian được không?”

“Xin lỗi Tĩnh Bạch, bây giờ mình không nói ra được, cậu cho mình thêm một chút thời gian được không?”

Giang Tĩnh Bạch được ôm chặt vô cùng, bờ môi mang theo men say ghé sát bên tai, vốn chỉ là nói chuyện, lại biến thành gặm cắn, đầu lưỡi nhẹ nhàng trêu đùa từng điểm, cơ thể của Giang Tĩnh Bạch cứng đờ, cô gọi: “Ngư Hi.”

Ngư Hi mơ hồ đáp lại, lời nói của Giang Tĩnh Bạch giống như thuốc an thần, cô uống vào liền tin tưởng, lại cho mình thêm chút thời gian.

Cô sẽ biến thành thật.

Giang Tĩnh Bạch cảm nhận hơi ấm từ cổ lan xuống ngực, thấm vào trong áo lót, cô ôm Ngư Hi, hỏi: “Muốn không?”

Câu hỏi trắng trợn khiến Ngư Hi giật mình, cô nhanh chóng phản ứng lại, cắn răng gật đầu: “Muốn.”

Giang Tĩnh Bạch khẽ gật đầu ôm cô lên, Ngư Hi ngạc nhiên hỏi: “Đi đâu đấy?”

“Đi tắm trước.”

Trên cơ thể hai người đều là mùi rượu, Ngư Hi được ôm đến buồng tắm, cô vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, đầu vẫn còn choáng váng, thân mình cũng không đứng vững. Giang Tĩnh Bạch chỉnh nước ấm, giúp cô đứng dưới vòi hoa sen. Nước ấm đổ xuống cơ thể hai người, Ngư Hi ướt từ đầu đến chân, tóc dài dính trên má và ngực. Giang Tĩnh Bạch đưa tay tháo dây da từ trên tóc mình, vuốt gọn mái tóc dài của Ngư Hi, nhẹ nhàng giúp cô buộc lại sau lưng, rồi vòng tay ôm Ngư Hi, dưới dòng nước ào ạt, cúi đầu hôn Ngư Hi thật sâu.

Ngư Hi thở gấp vì nụ hôn này, cô tựa vào người Giang Tĩnh Bạch. Giang Tĩnh Bạch không ngừng hôn từ môi xuống cổ, lại xuống thêm chút nữa. Lưng Ngư Hi bị đặt trên gạch men lạnh buốt, trước người bị bao phủ bởi những nụ hôn dày đặc cùng dòng nước ấm áp, tay cô đặt trên đầu Giang Tĩnh Bạch, quờ quạng nắm bừa, sợi tóc mềm mại như chui vào đầu ngón tay chạy vào trong cơ thể, nhộn nhạo trong ngực cô.

Đôi môi mỏng của Giang Tĩnh Bạch chạm đến một bờ môi khác, cô ngẩng đầu, hỏi: “Ngư Hi, mình muốn tâm sự với nó, được không?”

Ngư Hi cắn môi, không hề cúi đầu nhìn, chỉ nắm chặt lọn tóc trong tay, thấp giọng nói: “Được.”

- -------

Tác giả có lời muốn nói:

Ngư Hi: Cậu tâm sự gì với nó?

Giang Tĩnh Bạch: Không nhớ, chỉ nhớ là tâm sự rất sâu.

Ngư Hi:...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.