Phán Thần Hệ Thống

Chương 297: Chương 297: Cố nhân




Hồng Lưu Giang là một con sông lớn cắt ngang Nam An Đại Lục, sau đó chia thành nhiều nhánh sông nhỏ chảy dọc theo lãnh thổ của vương triều.

Con Sông này theo truyền thuyết do một trận động đất tách ra mà thành, cho nên Nam An Đại Lục vì vậy mà bị nó cắt ngang, mỗi khi có người muốn đi qua thì đều phải dùng tàu thuyền để đi.

Theo truyền thuyết, dưới đáy sông này có thuỷ quái ẩn nấp, cứ cách một đoạn thời gian là lao ra bắt người ăn thịt, khiến người nghe tới đều cảm thấy sởn gai ốc. Nhất là khi thời xưa những người đi qua sông này, cảm giác khi đứng trên con thuyền chòng chành nhỏ bé lắc lư giữa mặt sông rộng lớn, càng làm cho người ta không rét mà run.

Nghề chèo thuyền đưa người qua sông ở con sông này không vì truyền thuyết kia mà lụi bại, ngược lại, dần dần qua bao năm tháng mà cũng đã phát triển, các con thuyền đã được đóng lớn và chắc chắn hơn nhiều.

Mà truyền thuyết thuỷ quái kia cũng không có ai chứng thực, cho nên hiện giờ người ta cũng không còn sợ hãi mấy, chỉ có thể dùng doạ con nít mà thôi.

Lúc này, trên con thuyền này ở bên mép đầu thuyền, có một thanh niên tướng mạo bình phàm, sau lưng mang theo một cái gùi nhỏ được đan bằng mây tre có một ít cành cây không rõ tên bên trong, kết hợp với bộ quần áo phổ thông trên người hắn càng làm cho thanh niên này tựa như một thanh niên nhà quê vậy.

Người này là Trần Dương đã đi được hơn năm tháng.

Trần Dương ban đầu dùng Phi Thiên Ngân Chu thả ra mà đi, nhưng sau khi đến càng gần kinh thành, càng cảm thấy phong cảnh có chút đặc sắc, cho nên liền tuỳ tiện đáp xuống mặt đất đi bộ, hoà nhập vào những con người chất phác này mà đi tới.

Nhìn mặt nước mênh mông trước mặt, Trần Dương bỗng cảm giác yên bình đến lạ thường.

Hơn nửa năm nay, trên đường Trần Dương tuyệt đối buông lỏng tâm tình, chỉ thỉnh thoảng đùa nghịch với hai loại hoả diễm mà thôi, thời gian còn lại Trần Dương đều yên lặng cảm nhận không khí tươi mát của đất trời.

Nếu so ra, không khí ở thế giới này sạch sẽ và trong lành hơn xa quê hương của Trần Dương. Thế nhưng, không hiểu sao, Trần Dương vẫn cảm giác nhớ đến quê nhà.

Con đường tu đạo của hắn đến nay trải qua nhiều gian nan, sự hung hiểm phức tạp trong đó nếu kể ra chưa chắc có người tin, thế nhưng Trần Dương đều một mực không có hối hận, một đường tiến tới.

Chỉ có điều, theo sự gột rửa tâm linh, tu vi càng thêm nâng cao thì Trần Dương càng cảm thấy quanh bản thân mình dường như có những sợi dây vô hình trói buộc, giăng khắp mọi nơi kết nối hắn với rất nhiều thứ ân oán nhân quả mà nhất thời không thể nào chặt hết được.

Đang lúc ngẩn ngơ suy nghĩ, đột nhiên Trần Dương vô tình liếc mắt nhìn thấy một trung niên lấm bẩn đang ngồi kế bên một cô gái, gạ bán gì đó.

Trần Dương hiện giờ chỉ nhìn thấy bóng lưng người này, nhất thời cảm thấy một cảm giác quen thuộc. Hắn nhíu nhíu mài, lát sau nhẹ lắc đầu không quan tâm đến người này nữa mà chuyển dời sự chú ý, tiếp tục quan sát từng con sóng nhỏ lăn tăn trên mặt nước chung quanh.

Trung niên nhân đang gạ bán, thế nhưng cô gái nọ lắc lắc đầu từ chối thì y cũng không tiếp tục chào mời nữa, ngược lại ánh mắt mờ đục như có thâm ý nhìn về phía Trần Dương. Nhếch mép để lộ hàm răng vàng khè, y liền đứng dậy phủi phủi tay, đem mấy cuốn sách để vào trong ngực rồi bước tới kế bên Trần Dương.

- Vãn bối vấn an tiền bối. Tiền bối phong thái vẫn như xưa, thật đáng mừng!

Trần Dương cảm nhận một mùi hôi nồng nặc tiến tới bên cạnh, cũng không hề cảm thấy khó chịu, ngược lại nhỏ giọng nói, ánh mắt thuỷ chung không thay đổi, nét mặt bình tĩnh.

- Hắc hắc, tiểu tử, mấy lời này cứ nói mãi, không chán sao?

Trung niên mỉm cười nói ra.

Trần Dương nghe vậy hơi ngẩn ra, đột nhiên nhớ đến những kỷ niệm khi trước ùa về, nhẹ nhàng thở dài:

- Chán? Ta có quyền chán hay sao? Sợ rằng từ ngày tiền bối đưa cho ta thứ kia, thì ngay cả tư cách chán nản ta cũng không còn nữa.

- Hắc hắc, thử nhìn xem, có ai được cơ duyên lớn lao lại có bộ dáng như ngươi hay không?

Trung niên nghe Trần Dương nói thì hơi ngẩn ra, sau đó có chút ngạc nhiên cười cười hỏi.

- Cơ duyên? Hắc hắc...

Trần Dương chỉ lắc đầu cười cười, từ đầu đến cuối đều mang bộ dáng xa xăm hờ hững.

Trung niên nhân có chút ngạc nhiên nhìn bộ dáng của Trần Dương, sau đó phá lên cười, làm cho đám người phía sau ngạc nhiên nhìn lại, nhưng lão vẫn không hề để ý mà cười rất sảng khoái.

Lát sau, lão mới ngưng lại, cười nói:

- Tiểu tử thú vị lắm. Không ngờ đã nghĩ thông suốt, quả nhiên không làm cho ta thất vọng.

- Nghĩ thông suốt? Hắc hắc, tiền bối, xin ngài đừng dùng loại lời nói này để nói với ta nữa được không? Cấp bậc như ngài mới có thể nói đến hai chữ ‘thông suốt’, còn ta, ngay cả một chút cũng không thông suốt.

Trần Dương lắc nhẹ đầu, bình tĩnh nói.

Trung niên nhân nghe vậy thì lắc đầu cười hắc hắc không nói gì nữa, bất quá ánh mắt nhìn Trần Dương lại càng thêm sáng.

Trần Dương cảm thụ làn gió mát, một lúc sau thì nghe tiếng báo hiệu đã đến bờ bên kia, liền xoay người lại đi xuống.

Còn trung niên nhân thì đã sớm biến mất mà cả đám phàm nhân nơi đó không ai hay biết. Thần thông mạnh mẽ như vậy thì Trần Dương không phải mới thấy lần đầu, cũng chỉ nhẹ nhàng thở dài một tiếng rồi bước xuống.

Ở nơi đây gặp lại trung niên này, không hiểu sao Trần Dương lại cảm thấy có chút ý tứ, nhất thời nghĩ mãi cũng không ra. Nếu như một lần rồi gặp lần thứ hai thì còn có thể nói là do ngẫu nhiên, nhưng Trần Dương gặp người này đã là lần thứ ba, làm cho hắn có thêm nhiều suy nghĩ.

Dẫu biết trên đời này có nhiều sự việc ngẫu nhiên, thế nhưng ngẫu nhiên đến mức này thì đến Trần Dương cũng cảm thấy kỳ lạ.

Bất quá, Trần Dương cũng đem chuyện tình này quẳng ra sau đầu, nhẹ nhàng đi lên.

Bến thuyền được xây dựng bên bờ cát trắng, phía trên là một đám rừng cây trải dài, chen giữa là một con đường len lỏi đi sâu vào bên trong.

Đứng từ bến thuyền có thể thấy được xa xa có một thôn trấn có chừng trăm nóc nhà, thỉnh thoảng phát ra âm thanh cười đùa và âm thanh quát mắng của thôn dân.

Cảnh tượng này làm cho Trần Dương cảm thấy bình yên.

Hơi sửa lại chiếc gùi mây trên lưng, Trần Dương nhấc chân đi tới.

Trời đã về chiều, chỉ chốc lát nữa thôi, ánh hoàng hôn sẽ buông xuống kéo theo màn đêm mờ mịt. Trần Dương tất nhiên không sợ hãi gì, cho nên cũng định bụng sẽ không ghé lại thôn trấn này mà đi tiếp. Dù gì đi trong màn đêm hay đi giữa ban ngày, đối với Trần Dương cũng không có gì khác biệt.

Bất quá vừa đi đến thôn trấn, Trần Dương liền thấy một đám đông thôn dân đang tụ tập. Đám trẻ thì chạy chung quanh đùa giỡn, còn những người khác thì bu thành một cái vòng tròn.

Ở chính giữa vòng tròn người này chính là một người mặc đạo bào tay cầm kiếm gỗ, miệng lẩm bẩm niệm chú rồi vốc một nắm gạo vung lên, cầm một chén dầu rồi hớp một hơi, miệng phun vào ngọn đèn phía trước tạo thành một luồng lửa bay ra, trông có chút đẹp mắt.

Mà đạo sĩ này nhìn qua cũng có chút môn đạo, chẳng những động tác trên tay hết sức thuần thục không hề có chút chậm trễ nào mà miệng lầm rầm niệm chú ngữ cũng rất giống thật.

Trần Dương ánh mắt nhìn tới bỗng khoé miệng nhếch lên, cảm thấy thú vị, nhấc chân thay đổi phương hướng đi vào.

Lúc này, đạo sĩ kia thi pháp hình như đã đến lúc mấu chốt, mọi người cũng rất thức thời toàn bộ tản rộng ra, tuỳ ý để cho ông ta phun lửa phun nước, sau cùng, đạo sĩ này lấy kiếm gỗ đâm xuyên qua một xấp chừng mười tấm giấy vàng có vẽ loằng ngoằng như những con giun bên trên rồi chấm vào lửa đốt lên.

Nhìn thấy lửa rực cháy, lão đạo sĩ bèn nhanh chóng nhúng nó vào một thau nước ở bên cạnh đó, rồi mới thở ra một ngụm trọc khí, hơi ho khan nói:

- Chư vị, ta đã thi pháp xong. Trong vòng ba năm sau toàn bộ thôn dân làng này sẽ được thần linh bảo hộ, chư tà tránh xa. Trưởng làng, nếu như có người nào bệnh thì chỉ cần cho uống chút nước thánh này là thuốc đến bệnh trừ, cam đoan chóng khỏi. Hơn nữa, nước này còn có thể khai khiếu cho trẻ nhỏ, mỗi đứa chỉ cần uống một hớp nhỏ là sau này thông minh học giỏi, chưa biết chừng còn có thể làm rạng rỡ cho thôn này.

Lúc này, một ông lão lưng còng tóc bạc, làn da nhăn nheo chống gậy đi ra, ho một tràng như sắp đứt hơi rồi nói:

- Đa tạ đại sư, hiện tại mời ngày vào dùng chút cơm canh đạm bạc để chúng ta được tạ ơn ngài.

- Được rồi.

Đạo sĩ nghe vậy thì ánh mắt sáng lên, mừng rỡ gật đầu.

Gã làm phép qua một buổi sáng thì cảm thấy cả người đã đói rã rời, giờ phút này nghe hai chữ cơm canh liền cảm thấy toàn thân có động lực mạnh mẽ, liền nhanh chóng đi tới.

Trần Dương thấy vậy thì nhẹ nhàng lắc đầu.

Những cảnh tượng như đạo sĩ vừa rồi, Trần Dương trên đường cũng thấy qua không ít, hầu hết là thuật sĩ kiếm chén cơm mà thôi. Việc này tự thân bọn họ chính là vì đang phải chịu nhân quả mà thôi.

Những đạo sĩ này trong mắt Trần Dương, chính là những người đáng lẽ ra có cơ hội tu tập đạo pháp thật sự, thế nhưng tạp niệm quá nhiều, hơn nữa nhân quả trên thân còn gánh nặng cho nên mới phải lưu lạc kiếm miếng ăn từng bữa như vậy. Thông thường, những người này đều có chút bản lĩnh thật sự, có thể thi triển vài loại thuật pháp đơn giản nhất để đem ra phòng thân hoặc là đối chọi với một vài loại âm hồn yếu ớt.

Thường nói, con người tự khắc có linh. Cái linh tính này chính là nằm bên trong thần hồn. Sau khi người tử vong, thần hồn xuất ra thì mang theo linh tính này mà phiêu bạt. Nếu như không chịu sự phán xét của Âm Giới thì sẽ dùng linh tính này chọc phá con người hoặc tự hành tu luyện. Mặc dù vậy, âm hồn kiểu này có năng lực rất yếu, con người chỉ cần mạnh khoẻ một chút thì sẽ không bị chúng nó quấy rồi.

Những đạo sĩ có năng lực chế phục đám âm hồn này hoàn toàn nhờ một ít tiểu xảo thuật pháp, chứ nếu đem so sánh với người tu sĩ tu tiên chân chính thì khác xa một trời một vực như mặt trăng và đom đóm vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.