Phán Thần Hệ Thống

Chương 312: Chương 312: Thân Ngoại Hoá Thân




Trần Dương mang theo thân xác của Ma Anh xuất hiện bên trong thạch ốc đơn sơ của hắn.

Ngồi xếp bằng, ánh mắt bình tĩnh nhìn thân thể trước mặt, Trần Dương ánh mắt liền hiện lên vẻ ngưng trọng.

Đây chính là Ma Thân khởi đầu, Ma Thân này gần như đã đạt đến cảnh giới Bất Tử Ma Thân, ngang bằng với Bất Tử Kim Thân.

Độ cường hãn của thân xác này thì không cần phải bàn cãi, ngay cả tứ đại thần thú trên Quan Ấn cùng nhau công kích cũng không thể làm thương tổn nó mảy may, hơn nữa lúc trước Trần Dương triệu tập ra Ngũ Hành Thần Lôi cũng không làm gì được nó.

Trần Dương nguyên bản muốn huỷ diệt nó, thế nhưng làm như vậy chẳng những không có ích lợi gì mà càng thêm đáng tiếc.

Hiện giờ ánh mắt nhìn thân thể này mà khoé miệng lộ ra một tia cười mỉm.

‘Thân thể này mạnh mẽ như vậy, nếu tế luyện ra một cỗ thân ngoại hoá thân chuyên tu luyện thể, đến lúc đó, đạt được cảnh giới Bất Tử Thân thì sẽ là một cỗ trợ lực cực mạnh. Bất quá, nếu muốn nó thành Bất Tử Thân thì cần phải để nó tu luyện một công pháp mạnh mẽ...’

Trần Dương lẩm bẩm nhìn thân thể này mà bắt đầu trầm tư suy tính.

Phải biết việc luyện thế thân ngoại hoá thân tuy nói thì dễ nhưng quá trình thực hiện cực kỳ phức tạp và khó khăn. Chẳng những phải tế luyện sao cho cỗ thân ngoại hoá thân này tâm linh tương thông với bản thể, không chỉ là chỉ cần một ý niệm liền có thể khống chế nó một cách tự nhiên mà còn phải khiến cho nó không bài xích với nguyên thần của bản thể.

Mà trước hết, Trần Dương còn phải dùng bí thuật phân tách một tia nguyên thần của mình bồi luyện nó, làm sao cho nó vừa trở nên thông linh, vừa không cách nào phản phệ lại bản thể kể cả trong trường hợp bản thể bị trọng thương đi chăng nữa.

Những chuyện này quả thật vô cùng phức tạp. Một khi bắt tay tế luyện thì phải thành công, nếu không chẳng những làm hư hại cỗ thân thể này, khiến cho phẩm cấp của nó giảm xuống mà tinh thần lực của Trần Dương cũng sẽ bị phản phệ không nhẹ.

Trần Dương trầm ngâm, bắt đầu gọi Khí Linh mang đến vô số phương pháp tế luyện thân ngoại hoá thân để hắn tham khảo.

Ngày tháng trôi qua rất nhanh.

Một ngày nọ, Trần Dương buông một ngọc giản trong tay xuống mà xoa xoa trán ra vẻ hơi có chút mỏi mệt.

Mặc dù thần thức của Trần Dương đã tu luyện Khống Thần Quyết, mạnh mẽ gấp đôi so với tu sĩ đồng giai. Thế nhưng trải qua liên tục một năm trời tham khảo đủ loại phương pháp tế luyện Thân ngoại hoá thân thì hắn cũng cảm giác mỏi mệt.

Sau khi chậm rãi điều tức mấy ngày, Trần Dương lần nữa mở mắt ra.

Cỗ thân thể Ma Anh vẫn huyền phù nơi đó, bất động như trước.

Mặc dù trước đó Trần Dương đã có nhiều suy đoán, thế nhưng chính hắn cũng không ngờ loại thuật tế luyện này có độ hiểm nguy không nhỏ.

Chẳng những yêu cầu thần thức người tế luyện cực mạnh mà còn phải đem một bộ phận thần thức chuyển vào bên trong cỗ phân thân này, khiến cho nó tự hành tu luyện mỗi ngày. Mỗi khi cần kíp thì tâm niệm Trần Dương khẽ động là có thể điều khiển được nó giống như một phần thân thể của mình vậy.

Nghĩ đi nghĩ lại, không có thành công nào không phải trả giá, không có quả ngọt nào từ trên trời rơi xuống!

Trần Dương vẫy tay một cái, đem cỗ thân thể kia lại gần trước mặt, há mồm phun ra một ngụm bản mệnh tinh khí bao phủ toàn bộ cỗ thân thể này rồi hai tay liên tục đánh ra vô số đạo cấm chế và ấn ký liên tục rơi vào trên cỗ thân thể này.

Điều đầu tiên mà Trần Dương làm, không phải là vội vàng tế luyện cỗ thân thể này mà chính là thi triển cấm chế bên trong, một cấm chế bên trong toàn bộ thức hải, khiến cho chỉ cần Trần Dương động niệm, cỗ thân thể này lập tức khuất phục, không có cách nào sinh tâm phản bội lại bản thể!

Nhưng chưa hết, Trần Dương còn để lại một tia ấn ký cực kỳ bí ẩn. Có tia ấn ký này, Trần Dương sẽ có thể hoàn toàn khống chế thân thể này, khiến cho dù mai sau nó có tự hành thông linh, chạy xa vạn dặm thì Trần Dương vẫn có thể cảm ứng, lập tức triệu hồi nó về bên thân.

Trần Dương không có chút nào chậm trễ, hai tay bấm quyết, linh lực trong người cuồn cuộn vận chuyển. Chỉ trong chớp mắt, giữa hai lòng bàn tay hắn liền xuất hiện một phù văn sáng chói, dưới một cái vỗ nhẹ của Trần Dương lập tức chuẩn xác tiến nhập vào giữa trán của cỗ thân thể nọ.

Cỗ thân thể kia không chút nào phản ứng.

Trần Dương cũng không có chút dị sắc nào mà liên tục làm theo các bước hắn đã nghiên cứu kỹ hơn một năm qua, toàn bộ đều cẩn thận từng ly từng tý.

Mà cứ qua một thời gian, Trần Dương lại há mồm phun ra một ngụm nguyên thần chi khí dung nhập vào toàn bộ cỗ thân thể này, đồng thời mười đầu ngón tay cũng liên tục loé lên từng đạo kim sắc ấn ký đánh lên người cỗ thân thể này.

Đây là bước đầu tiên trong quá trình luyện chế, đem toàn bộ những thành tựu về luyện thể của Trần Dương chuyển qua cỗ thân thể phân thân này, khiến cho bản thân cỗ thân thể này đã vô cũng mạnh mẽ thì lúc này lại càng thêm cứng cáp. Một khi luyện thành, những pháp bảo bình thường chắc chắn không thể làm nó tổn thương mảy may.

Mà quá trình này cũng cực kỳ dài dòng buồn chán.

Trần Dương cứ một đoạn thời gian thì lấy linh thạch ra hấp thu và nuốt đan dược bổ sung chân nguyên rồi lại tiếp tục há mồm luyện chế.

Dục tốc bất đạt!

Chỉ riêng bước đầu tiên luyện chế thân thể này cũng ngốn của Trần Dương gần ba năm trời liên tục luyện hoá.

Hiện giờ, qua ba năm liên tục tế luyện không ngừng nghỉ, Trần Dương cuối cùng cũng hoàn thành một bước này.

Mà lúc này nhìn lại, cỗ thân thể này đang ngồi xếp bằng trước mặt Trần Dương. Gương mặt đã có ngũ quan đầy đủ, tướng mạo cũng trở nên giống Trần Dương như đúc.

Chỉ là bản thể của Trần Dương thì ngũ quan đoan chính, có chút trắng trẻo thư sinh thì cỗ phân thân này lại có sắc diện lạnh lùng, làn da hơi ngăm đen, ánh mắt vô hồn thỉnh thoảng lại có kim quang ấn ký loé lên, cực kỳ tà dị.

Trần Dương thở ra một hơi, đem động tác trên tay thu lại, không có chú ý tới cỗ phân thân có bề ngoài giống mình như đúc mà là đem một bình ngọc được phong ấn cực kỳ cẩn thận lấy ra. Sau khi lấy bình ngọc này ra, Trần Dương ánh mắt quyết đoán đem nó mở ra.

‘Tích!’

Trần Dương cẩn thận dùng thủ pháp nhanh nhẹ lấy ra một giọt dịch thể mang theo ngũ hành chi lực nồng đậm huyền phù trước mặt rồi nhanh chóng phong ấn lại cái bình ngọc kia rồi thu lại.

Lúc này, một giọt dịch thể nọ đang xoay tròn huyền phù trước mặt Trần Dương, toả ra một khí tức từ Hồng Hoang cổ xưa, tràn ngập lực lượng nồng đậm.

Đây chính là Ngũ Hành Linh Nhưỡng!

Bảo vật này Trần Dương năm xưa đã cùng với Tiểu Long Nữ Hoàng Na có được bên trong Âm Dương cổ mộ. Bởi vì mức độ quý giá của thứ này, Trần Dương trước nay dù đến lúc nguy hiểm nhất cũng không dám lấy ra sử dụng, mà muốn để dành cho thời điểm quan trọng nhất. Dù sao, phẩm cấp của thứ này hoàn toàn xứng với hai chữ ‘Chí Bảo’, cho nên mỗi một giọt đều chỉ có thể ngộ chứ không thể cầu. Nếu như lãng phí thì đơn thuần là thiên lý khó dung.

Mà sau khi lấy ra một giọt Ngũ Hành Linh Nhưỡng sau đó đánh vào người cỗ phân thân, Trần Dương liền không chút do dự tiến hành bước thứ hai trong quá trình luyện chế phân thân, đó chính là cải tạo kinh mạch, bồi dưỡng nguyên thần.

Quá trình này thậm chí còn phức tạp và nguy hiểm hơn quá trình luyện thể đầu tiên rất nhiều lần. Chẳng những phải dùng thủ đoạn đặc biệt đem nguyên thần chi tách sau đó ôn luyện, điều khiển cho dung nhập hoà làm một thể với phân thân mà Trần Dương còn phải thôi thức Ngũ Hành Linh Nhưỡng kia nhân cơ hội này mà tiến hành một lần cải tạo, khiến cho tư chất của cỗ phân thân này vốn đã mạnh này lại càng thêm khủng bố.

Mà cỗ thi thể này vốn đã không có lục phủ ngũ tạng như bình thường, đơn giản là một cỗ Ma Thân được thiên địa dựng dục mà ra, cho nên bản thân nó cũng không có cảm giác đau đớn nữa. Điều này cũng làm cho Trần Dương đỡ đi một phen chân tay. Bởi vì nó là phân thân của Trần Dương, nếu như bị chia năm xẻ bảy trong quá trình chiến đấu hoặc bị trúng đòn, thì cho dù có phục hồi lại được thì cảm giác của nó như thế nào, Trần Dương cũng sẽ cảm giác được y như vậy.

Mà điều thần kỳ của cỗ phân thân này nếu như Trần Dương tế luyện thành công nằm ở chỗ. Một khi hoàn thành, nó sẽ có được một đẳng cấp gần như ngang với Bất Tử Thân, với tư chất của nó thông qua sự cải tạo của Ngũ Hành Linh Nhưỡng mà chỉ cần một thời gian ngắn tu luyện nữa. Chắc chắn cỗ phân thân này sẽ đạt đến cảnh giới Bất Tử Thân.

Một khi tiến nhập được cảnh giới Bất Tử Thân này thì cho dù có bị đầu rơi xuống đất, tứ phân ngũ liệt hay thân thể bị người ta đánh cho bạo liệt ra thì cũng có thể lần nữa tái hợp lại, hơn nữa còn không hề có chút phản ứng sợ hãi chút nào.

Trần Dương ánh mắt loé lên, động tác trong tay mười phần tập trung, dồn toàn tâm toàn ý cho việc tế luyện này. Mọi chuyện khác đều bị hắn gạt bỏ sang một bên.

Cũng không biết qua bao nhiêu lâu, sắc mặt Trần Dương đột nhiên hiện lên một tia ngưng trọng, đột nhiên há mồm cắn đầu lưỡi phun ra một ngụm máu tươi.

Ngụm máu này chính là bản mệnh tinh huyết cực kỳ tinh thuần của Trần Dương tu luyện qua bao nhiêu năm. Lúc này vừa phun ra lập tức quỷ dị loé lên rồi thấm nhập toàn bộ vào phân thân của hắn.

Làm xong điều này, Trần Dương liền giờ một ngón tay điểm đến giữa trán của phân thân, bắt đầu đem công pháp bí ẩn luyện thể lúc trước truyền vào cỗ phân thân này.

Bước này chính là bước cuối cùng, chính là Truyền Niệm!

Bước này thành công, ngày tháng sau này cỗ phân thân này sẽ tự hành tu luyện bên trong Phán Thần Hệ Thống, chỉ khi nào được Trần Dương triệu hồi mới xuất hiện.

Nếu như thành công, thì từ nay, nó sẽ là đại sát khí bảo mệnh của Trần Dương!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.