Phế Sài Muốn Nghịch Thiên: Ma Đế Cuồng Phi

Chương 490: Chương 490: Nơi trục xuất (sáu)




Edit: kaylee

Dưới bóng đêm, thi thể ngổn ngang khắp nơi, máu tươi nhiễm đỏ cả rừng rậm.

Rất nhanh Cố Nhược Vân đã giết hết tất cả Linh Thú, thu hồi trường kiếm trong tay, đi qua từ trên một đống thi thể kia, nhàn nhạt nói: “Lần sau muốn chết mà nói, đừng liên lụy ta.”

“Ngươi…...”

Nghe được lời nói của Cố Nhược Vân, phấn sam nữ tử biến sắc, tất cả lời nói cảm tạ đều nuốt xuống, tức giận nói: “Cũng không phải ta muốn trêu chọc bọn nó, l^q”đ ai biết vì sao Linh Thú nơi này giống như phát điên đuổi theo ta không tha, hơn nữa, ta cũng không biết ngươi ở chỗ này, lại không phải cố ý muốn hại ngươi!”

“Yên nhi.”

Cẩm y nam tử ở một bên nhíu mày, trách cứ nhìn phấn sam nữ tử, sau đó chuyển ánh mắt về phía Cố Nhược Vân.

“Vị cô nương này, đa tạ ngươi ra tay cứu giúp, không biết cô nương có nguyện ý đồng hành cùng chúng ta?”

Kỳ thực, hắn cũng không rõ ràng vì sao sẽ có nhiều Linh Thú đuổi theo bọn họ như vậy, nhưng chắc chắn, nếu vị cô nương này nguyện ý đồng hành cùng bọn họ, thì lộ trình kế tiếp cũng có bảo đảm.

“Hiện tại các ngươi trêu chọc chỉ là Võ Vương, nếu ta cùng đồng hành với các ngươi, kế tiếp sẽ có Linh Thú càng cường đại hơn xuất hiện, ta còn không muốn tìm đường chết.”

Cố Nhược Vân quét mắt nhìn hai người, ánh mắt thanh lãnh nói.

“Lời này của ngươi có ý tứ gì?” Khuôn mặt của phấn sam nữ tử lại đại biến, hừ hừ, nói: “Sư huynh, lqd nàng không đồng ý cùng đi với chúng ta, vừa rồi chúng ta chỉ là vận khí kém một chút, kế tiếp không nhất định sẽ bị Linh Thú đuổi theo!”

Dù sao, nàng chính là không quen nhìn người quái dị này nói chuyện với sư huynh như thế.

Nếu không phải nể tình nàng cứu bọn họ, ngay cả để ý nàng cũng sẽ không để ý nữ tử này.

“Phải không?” Tầm mắt của Cố Nhược Vân dừng ở trên người phấn sam nữ tử, khẽ nhếch khóe môi: “Nếu ngươi tiếp tục mặc bộ xiêm y này, dọc theo đường đi này, cũng đừng mong bình yên!”

“Ngươi ——” Phấn sam nữ tử tức giận vừa định phản bác, lại đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, khuôn mặt xinh đẹp lập tức tái nhợt: “Lời này của ngươi có ý tứ gì? Y phục của ta có vấn đề gì sao?”

Không có khả năng!

Y phục này là nàng đưa cho mình, làm sao có thể sẽ có vấn đề?

Cẩm y nam tử hiển nhiên cũng nghĩ tới vấn đề này, cau chặt mày, hỏi: “Cô nương, không biết ngươi nhìn ra cái gì? Y phục của Yên nhi thì có quan hệ gì với Linh Thú vừa rồi?”

“Một bộ xiêm y dùng Ưu Tâm thảo huân qua, ngươi nói sẽ có vấn đề gì?” Cố Nhược Vân cười lạnh một tiếng, hỏi ngược lại.

“Ưu Tâm thảo?”

Cẩm y nam tử ngây ngẩn cả người, sau đó khuôn mặt anh tuấn cũng tái nhợt, mồ hôi lạnh cuồn cuộn rơi xuống từ trên trán.

Ưu Tâm thảo cũng không có độc, nhưng mà mùi hương của nó sẽ làm Linh Thú nổi điên, hơn nữa sẽ truy đuổi hơi thở kia! Khó trách, Llqd khó trách bọn hắn vừa tiến vào mảnh địa phương này đã không ngừng gặp phải Linh Thú công kích! Cuối cùng còn đưa tới đàn Linh Thú thành quần kết đội!

“Sư huynh,“ Phấn sam nữ tử cắn chặt môi, thân thể nhẹ nhàng run run: “Y phục này, là trước khi đi nàng cho ta, những năm gần đây nàng vẫn luôn đối tốt với ta, cái gì đều nhường ta, vì sao nàng muốn hại ta? Vì sao? Không, ta không tin!”

Cẩm y nam tử nhíu mày, rồi sau đó bàn tay to nâng lên, xé xuống ống tay áo của phấn sam nữ tử, lập tức châm lửa đốt.

Một khắc kia, một mùi hương nồng đậm phiêu tán ra, thật lâu không tiêu tan.

Ngửi được hương vị gay mũi này, hi vọng cuối cùng của phấn sam nữ tử tan biến, trong đôi mắt sáng tràn đầy thất vọng, giống như thế nào cũng không nghĩ tới, người mình tín nhiệm nhất, vậy mà muốn hại mình ——

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.