Phế Thoại Tiên Sinh

Chương 25: Chương 25




Chương thứ chín: Luyến tình bị phơi sáng 2

Cuối tuần ngày đó diễm dương cao chiếu, vạn lý không mây, trời trong gió mát, thực là tốt ngày để nàng dâu xấu xí gặp cha mẹ chồng a! Phí tiên sinh mặc vào âu phục phi thường nghiêm cẩn, mang theo quà biếu phi thường nghiêm cẩn, bày ra biểu tình phi thường nghiêm cẩn.

Mạc tiên sinh gật đầu: “Lần sau phải tiến cử cậu đi tham gia đàm phán.”

Phí tiên sinh khuôn mặt tinh anh rạn nứt, cào tường: “Tôi sợ lắm!”

Mạc Vân ở một bên lửa cháy đổ thêm dầu: “Không có việc gì, ba mẹ tôi rất thích loại hình tinh anh, nhìn anh tôi thì biết!”

Phí tiên sinh rơi lệ: Tôi không phải loại hình tinh anh, tôi chỉ là lớp da tinh anh mà thôi!

Chỗ mà ba Mạc mẹ Mạc hẹn là một nhà hàng kiểu Trung Quốc, Phí tiên sinh phi thường nghiêm cẩn ra sân. Thế nhưng đợi khan nửa giờ, cũng không thấy bóng dáng ba Mạc mẹ Mạc đâu. Phí tiên sinh rất ủy khuất, hắn quay đầu nhìn Mạc tiên sinh. Mạc tiên sinh bình tĩnh như cũ, nói: “Quả nhiên, đây là tác phong của bọn họ.”

Lúc giữa trưa, ba Mạc mẹ Mạc rốt cục khoan thai đến trễ. Ba Mạc là một người đứng tuổi thoạt nhìn rất nghiêm túc, mặc Đường trang, một cỗ phong phạm quốc học đại gia. Mẹ Mạc thoạt nhìn rất trẻ tuổi, cười lên thập phần có đủ ôn hòa.

Phí tiên sinh vuốt thẳng đầu lưỡi, cố nén căng thẳng, nói ra lời kịch kinh điển kia: “Chào bác trai, chào bác gái, cháu là bạn trai của con trai hai người. Cháu gọi Phí Ngữ.”

Ba Mạc xem xét Phí tiên sinh nửa ngày, hỏi rằng: “Lịch sử học tốt chứ?”

Phí tiên sinh bị câu hỏi này làm cho choáng váng, cẩn thận đáp: “Cháu là sinh viên văn khoa, đối lịch sử cảm thấy rất hứng thú. Trung Hoa lịch sử nghìn năm, cháu không dám nói chính mình học tốt.”

Ba Mạc gật đầu, lại hỏi: “Biết chơi cờ vây không?”

Phí tiên sinh dừng một phát, đáp: “Biết một chút, thế nhưng chơi không giỏi.”

Ba Mạc xua xua tay: “Không có việc gì, ta dạy cho cháu.” Lại hỏi: “Biết trồng hoa sao?”

Phí tiên sinh vội vàng gật đầu: “Cháu rất thích thực vật, cháu cũng có nuôi thú cưng nữa.”

Ba Mạc liếc mắt mẹ Mạc, mẹ Mạc cười nói: “Tiểu Ngữ à, ta chỉ hỏi một câu, biết làm cơm sao?”

Phí tiên sinh ưỡn ngực: “Cháu rất chắc tay.”

Thế là ba Mạc mẹ Mạc nhìn nhau cười một cái, thân mến nhiệt tình kéo tay Phí tiên sinh: “Ai, con rể!”

Phí tiên sinh =口=

Mạc tiên sinh liếc bọn họ, bình tĩnh nói: “Con biết ngay.”

Mạc Vân ở một bên cười to không ngớt: “Phí, Phí Ngữ… Ha ha ha ha, nhanh lên một chút nhanh lên một chút, cằm muốn rớt xuống rồi!”

Một bữa cơm này ăn tương đối thú vị, ba Mạc căn bản là là lão ngoan đồng một cái, cầm lấy tay Phí Ngữ không ngừng nói: “Con rể, cha vợ ta trình diễn thế nào?”

Phí tiên sinh vội vã khen rằng: “Diễn rất hay rất giống như thật, cháu mồ hôi lạnh đều đi ra rồi!”

Mẹ Mạc cũng ở một bên vui tươi hớn hở nói: “Ta vẫn luôn lo lắng Ngôn Ngôn nhà chúng ta một bó tuổi còn gả không đi, giờ thì tốt rồi! Qua vài ngày đến trong nhà, để ba mẹ nếm thử thủ nghệ của con.”

Phí tiên sinh rất 囧, thế nhưng cũng chỉ có thể liên tục gật đầu.

Mạc Vân thế mà sung sướng a, vừa ăn cơm vừa nghe ba mẹ đùa giỡn của báu, thỉnh thoảng bị đồ ăn sặc đến. Mà Mạc tiên sinh vẫn diện vô biểu tình như cũ, thế nhưng Phí tiên sinh nhìn ra sắc mặt y đã phát xanh rồi. Phí tiên sinh âm thầm cười trộm: Đáng đời! Ai bảo anh ngay từ đầu không nói cho tôi biết thực tình, để cho tôi lo sợ lâu như vậy!

Bữa tiệc tiến vào vĩ thanh, ba Mạc cùng mẹ Mạc mới một bộ nghiêm chỉnh ngữ trọng tâm trường: “Tiểu Ngữ à, chúng ta lúc trước bảo Vân Vân thăm dò con, con sẽ không tức giận chứ?”

Phí tiên sinh vội vàng xua tay: “Không giận không giận, trưởng bối muốn khảo sát vãn bối là nên làm.”

Mẹ Mạc nghiêm túc nói: “Tiểu Ngữ, kỳ thực lúc ban đầu biết Ngôn Ngôn thích con, chúng ta rất là tức giận.”

Phí tiên sinh nghi hoặc nhìn bọn họ.

Ba Mạc thở dài, hung hăng trừng Mạc Ngôn, nói: “Thích một thằng con trai thì thôi đi, còn thầm mến người ta, thực là không tiền đồ!”

Mạc tiên sinh quay đầu đi, không để ý tới bọn họ.

Mẹ Mạc vỗ vỗ tay Phí tiên sinh, lại nói: “Thế nhưng đứa nhỏ này từ nhỏ đã lãnh lãnh đạm đạm, khó có được biểu đạt cảm tình cường liệt như thế, cho nên chúng ta cũng không nghĩ ngăn cản nó. Con cháu tự có phúc của con cháu, có thể có một người nó thích thực lòng, chúng ta vẫn là rất vui mừng. Kỳ thực, căn bản người kia là ai đều không sao cả, chỉ cần là nó chân tâm thích là tốt rồi. Thế nhưng, Tiểu Ngữ con là đứa nhỏ tốt, người Ngôn Ngôn thích là con, chúng ta rất vừa ý.”

Phí tiên sinh mặt đỏ rồi.

Ba Mạc cười nói: “Tiểu Ngữ con sau này phải thường đến thăm chúng ta, chơi cờ với ta, tâm sự nữa!”

Mẹ Mạc cũng cười nói: “Nghe nói con nấu ăn rất tốt, mẹ cũng rất thích làm cơm, cuối tuần con phải thường đến trong nhà ngồi chơi đó!”

Mạc Vân nhe lưỡi, tìm người giải buồn mới là mục đích thực sự của hai người đi?

Kỳ thực chân tướng là ba Mạc mẹ Mạc sợ hãi băng sơn lớn tuổi nam thanh niên Mạc Ngôn đồng chí sẽ cô độc sống quãng đời còn lại, rất là nỗ lực muốn vì y ghép đôi. Tiếc rằng Mạc Ngôn đồng chí mặt than quá mức lợi hại, một mực không thể ghép đôi thành công. Cuối cùng, xuất hiện một vị hoàng tử rốt cục làm tan chảy rồi băng sơn ma vương, thế là ba Mạc mẹ Mạc đành phải nhận mệnh thôi. Với lại, ai bảo Phí tiên sinh nhu thuận hiểu chuyện như thế, đặc biệt lại là nhân thê hình chọc người lớn tuổi yêu thích nữa chứ! XD

Trên đường về nhà, Phí tiên sinh còn bay trên mây kia. Mạc tiên sinh theo thói quen trầm mặc, mặc kệ sẽ người nào đó cười ngây ngô.

Phí tiên sinh: “Ngôn Ngôn, anh thật sự là con ruột sao? Tôi cảm thấy Mạc Vân so với anh còn đáng tin hơn nhiều.”

Mạc tiên sinh: “…”

Phí tiên sinh: “Ngôn Ngôn, buổi tối muốn ăn cái gì a, tôi xuống bếp!”

Mạc tiên sinh: “…”

Phí tiên sinh: “Nếu không ngày mai liền đến chỗ ba mẹ đi?”

Mạc tiên sinh lắc đầu: “Ngày mai không được.”

Phí tiên sinh mất hứng: “Vì sao?”

Mạc tiên sinh vuốt vuốt tóc Phí tiên sinh: “Ngày mai tôi phải dọn nhà mà.”

Phí tiên sinh nghi hoặc.

Mạc tiên sinh đạm nhiên nói: “Gặp ba mẹ xong cũng nên ở chung rồi.”

Phí tiên sinh =口=, Mạc Ngôn ngươi cái tên đại phúc hắc, cư nhiên là ý đồ này!

===chap9 end===

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.