Phế Thoại Tiên Sinh

Chương 6: Chương 6




Chương thứ hai: Phí tiểu thỏ tử 3

Ở gần khu dân cư Phí tiên sinh ở có một chợ nông sản, Phí tiên sinh việc nhỏ quen tay cứ thế xuất phát đi về phía mục đích. Hắn lái lái đột nhiên thần chí trở về, nguy hiểm, rất nguy hiểm rồi! Ngày hôm qua vừa mới tiếp xúc với Mạc tiên sinh, ngày hôm nay có chắc sẽ không xui xẻo? Lẽ nào hắn sắp sửa tiếp thụ số phận nổ lốp giống như Diệp Nghiêu, hay là hôm nay sẽ không thuận lợi mặc cả, hoặc là thịt heo đột nhiên tăng giá?

Đang lúc Phí tiên sinh rốt cục nhớ tới khốn vận kỳ của mình vẫn chưa hết hạn, chuyện thần kỳ xảy ra. Chỉ thấy bánh trước xe đạp đột nhiên lăn a lăn a lăn, lăn đi đến phía trước. Còn Phí tiên sinh thì ngơ ngác nhìn cái bánh xe nọ lăn a lăn a lăn mà buồn bực, tại sao cái bánh trước lăn đến phía trước nhanh như vậy chứ? Vài giây sau hắn kinh hoàng phanh lại, quẳng ở bên đường. Xung quanh truyền ra tiếng cười, hiển nhiên là nhóm người qua đường Giáp Ất Bính Đinh đều thấy được lốp xe nọ tách rời ra một cách thần kỳ. Phí tiên sinh có chút ảo não ngồi ở ven đường, vừa căm giận mắng khốn vận đáng sợ, vừa may mắn vì đó là một con dốc thoải, không thì chính mình còn không ngã chết.

Phải biết rằng, đây chỉ là một cuốn tiểu thuyết, vậy nên kế tiếp sẽ phát sinh cái gì đây? Không sai, kế tiếp Phí tiên sinh gặp được con người mà lúc này hắn không muốn nhìn thấy nhất.

“Ách, Mạc tổng giám, thiệt là khéo a.” Phí tiên sinh ‘vút’ thoáng cái đứng lên.

Mạc tiên sinh gật đầu, tự nhiên không gì sánh được nói: “Cần giúp một tay không?”

Phí tiên sinh nhìn chòng chọc y nhìn nửa phút đồng hồ, thấy chết không sờn: “Anh muốn cười liền cười đi, dù sao thì cũng chả phải một lần hai lần.”

Mạc tiên sinh lắc lắc đầu, bình tĩnh nói: “Tôi sẽ không cười nhạo cậu.” Phí tiên sinh tâm lý dễ chịu được một chút, đang chuẩn bị tự cười thoáng cái xoa dịu bầu không khí, lại nghe thấy Mạc tiên sinh bổ sung một câu: “Tôi cảm thấy đã có một chút quen.”

Phí tiên sinh rưng rưng, đây là ai làm hại đây là ai làm hại a! Kỳ thực, chúng ta hẳn là nên nhắc nhở Phí tiên sinh một chút, không cần đi lên chủ nghĩa duy tâm không đường về a.

Kết quả Mạc tiên sinh đang chuẩn bị đi nhà sách đã giúp đỡ Phí tiên sinh bê một nửa cái xe đạp rã rời, cùng với Phí tiên sinh đang tang thương cúi đầu nhặt lại bánh trước chạy loạn khắp nơi đi đến điểm sửa xe.

“Thực là làm phiền anh rồi.” Phí tiên sinh vạn phần xấu hổ cúi đầu.

“Không có việc gì.” Mạc tiên sinh tiếp thu lễ chú mục của nhóm người qua đường Giáp Ất Bính Đinh, bình tĩnh không gì sánh được.

Buổi sáng xui xẻo đi qua hơn phân nửa, Phí tiên sinh có chút xấu hổ mở miệng: “Hôm nay rất cảm ơn anh đã hỗ trợ, tôi mời anh cơm trưa nha.” Dựa theo kịch bản của Phí thị, Mạc tổng giám của chúng ta phải nói: “Không có gì, nhấc tay chi lao, cậu không cần tốn kém đâu.”

Cực kì đáng tiếc, Mạc tiên sinh của chúng ta đã nói chính là: “Vậy thì rất cảm ơn.”

Phí tiên sinh hừ hừ mũi, thằng cha thích chiếm tiện nghi.

Mạc tiên sinh hơi hơi nhấp khóe miệng một chút, nhìn hắn lúng túng thật là có thú.

Cơm trưa ái tâm của Phí tiên sinh? JQ* thật giống như không tiến triển nhanh như vậy đâu.

Phí tiên sinh vạn phần vô lương mà đưa Mạc tiên sinh đến KFC, không sai, xác thực là KFC. Mạc tiên sinh vẫn như cũ là một bộ mặt diện vô biểu tình, ánh mắt trong suốt nhìn chăm chú vào Phí tiên sinh. Mà Phí tiên sinh dũng cảm của chúng ta trái lại có vẻ thật giống như bị vô cảm, nói kiểu lý lẽ đương nhiên: “Trên người tôi không có tiền, chỉ có phiếu khuyến mãi.”

Thế là hai con người tuy rằng mặc đồ hưu nhàn nhưng vẫn là một khuôn mặt nam sĩ tinh anh, cùng nhóm các bạn nhỏ nhóm các phụ huynh nhóm các tình nhân nhóm các học sinh bắt đầu xếp hàng ở KFC.

Mạc tiên sinh rốt cục có phản ứng với ánh mắt hiếu kỳ xung quanh, cùng với tiếu dung kỳ quái của các nữ sinh. Y thấp giọng hỏi Phí tiên sinh: “Cậu không cảm thấy chúng ta ở chỗ này là cực kì đường đột sao?”

Phí tiên sinh đập bình đập cho vỡ vô lại nói: “Không sao cả, dù sao thì tôi luôn luôn là người đường đột như thế.”

Mạc tiên sinh gật đầu, tiếp tục diện vô biểu tình, khiến cho Phí tiên sinh đang muốn chỉnh y thấy khó chịu cực độ.

Rốt cục sau khi tiếp nhận lễ rửa tội bằng ánh mắt hiếu kỳ dài đến 20 phút của nhóm các bạn nhỏ nhóm các phụ huynh nhóm các tình nhân nhóm các học sinh thì, Phí tiên sinh cùng Mạc tiên sinh rốt cục đã xếp hàng đến trước quầy. Phí tiên sinh móc a móc a túi áo, móc ra được một đống phiếu ưu đãi. “Hẳn là không quá thời hạn?” Hắn thì thào lần lượt chuyển ra ngoài.

Tiếu dung cứng ngắc của người phục vụ sau hai giây, rất nhanh lại càng xán lạn thêm một bậc: “Thật có lỗi thưa tiên sinh, đây là phiếu ưu đãi của McDonald.”

Phí tiên sinh thạch hóa rồi, Mạc tiên sinh thoả mãn mà híp mắt thoáng cái.

“Ách, thật là xấu hổ.” Mạc tiên sinh bình tĩnh thu hồi phiếu ưu đãi, gọi món ăn rồi trả tiền, sau đó đem Phí tiên sinh đang thạch hóa nhấc đi. Chẳng qua y rất xấu tâm mà bỏ thêm một câu bên tai Phí tiên sinh: “Cậu quả nhiên là đường đột trước sau như một.” Kéo dài càng dài thêm thời gian thạch hóa của Phí tiên sinh.

Như ngồi trên chông mà giải quyết xong cơm trưa, Phí tiên sinh vội vàng gấp gáp chuẩn bị mỗi người đi một ngả. Mạc tiên sinh trước sau như một dùng bộ mặt than gật đầu. Chẳng qua vào lúc này diễn biến tâm lý của bọn họ trái lại có khác biệt rất lớn.

Thực sự là ngày cuối tuần thư giãn a, Mạc tiên sinh nghĩ.

Ta hẳn nên tìm kiện linh vật trừ tà, Phí tiên sinh nghĩ.

Phí tiên sinh, ngươi không được quên Đảng và nhân dân đã giáo dục chủ nghĩa duy vật nhiều năm như vậy a, nghìn vạn lần không cần đi lên con đường phong kiến mê tín a. Ngươi không phải ác linh áp thân cũng không phải khốn vận quấn người, càng không phải là Mạc tiên sinh đang nguyền rủa ngươi, hết thảy của hết thảy này thuần túy chỉ là tác giả muốn ngoạn ngươi. =.=

===chap2 end===

*JQ: gian tình

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.