Phì Lũ Đại Náo Dị Giới

Chương 338: Chương 338: Sai lầm chết người của Cao Văn Vũ!!




Thi hạch nằm ngay giữa vầng trán của cương thi, nếu như thi hạch bị phá vỡ, đồng nghĩa với việc cương thi sẽ chết. Tất nhiên, tuy biết rõ thi hạch nằm ở vị trí nào, nhưng muốn phá vỡ được nó lại là một chuyện không hề dễ dàng, ít nhất đòn tấn công của bạn phải đủ uy lực xuyên thủng được lớp da cứng hơn cả kim cương của cương thi, đó là chưa nói tới viên thi hạch có độ cứng gấp nhiều so với lớp da của cương thi nữa là.

Nhưng tất cả những thứ đó đều vô nghĩa khi đối với Cửu thúc, đòn tấn công của ông ta lúc này tuyệt đối có thể phá hủy thi hạch một cách dễ dàng, nếu như đâm trúng.

Gào ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~!!!

Con cương thi dường như đã cảm nhận cái chết gần kề, nó gào lên một tiếng đầy bất cam và căm phẫn, đôi mắt vô hồn đột nhiên lóe qua tia sáng hiểm độc, cả cơ thể bỗng nhiên phình to ra với tốc độ cực nhanh dưới ánh mắt đầy kinh ngạc của nhóm Hoàng Dung.

“ Không, chạy mau Cửu thúc ~~~~!!” “ Nó tự nổ ~~~~~~~~~~~~~!!!” “ Chết tiệt ~~~~~~~~!!!”

Uỳnh ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~!!!! Phực ~~~~~~!!

Không ngờ con cương thi lại chơi trò tức nước vỡ bờ như thế này, cũng may là phạm vi ảnh hưởng không quá rộng lớn, ít nhất là Hoàng Dung, Lý NGuyên Bá hay thậm chí là Cao Văn Vũ không bị ảnh hưởng bởi uy lực kinh hoàng của vụ nổ.

Nhưng Cửu thúc thì không may mắn như vậy, do đã áp sát quá gần và là mục tiêu chính của con cương thi, hướng trọn vụ tự nổ thi hạch của nó, một vũng máu tươi từ trong miệng phun bắn ra, toàn thân như vừa bỏ vào trong hồ máu, máu thịt bê bết, chấn thương một cách nghiêm trọng.

Uy lực tự nổ của con cương thi đạt tới cảnh giới nguyên thần, tuyệt đối không thể đùa giỡn được đâu.

“ Cửu thúc ~~~~!!!” “ lão già, không sao chứ???” Hoàng Dung và Lý Nguyên Bá vội vã lao tới bên cạnh Cửu thúc, một viên Cửu Hoa Ngọc Lộ Uyển nhét vào miệng ông ta, vết thương trên người lập tức được kiểm soát, chỉ là khí thức của ông ta đang đảo chuyển liên hồi, tuyệt đối không thể tiếp tục giao chiến được nữa rồi.

Gào ~~~~ gào ~~~~ gào ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~!!!

Ba con cương thi còn lại gào lên những tiếng đầy đau khổ và căm phẫn, từ dưới hố nhảy lên như những con hổ dữ bị thương, lao tới phang thây xẻ thịt kẻ thù đã khiến đồng bọn của mình tử nạn.

“ Biến hết cho ta ~~~~~~~~~~~~~!!!” Boong ~~~ boong ~~~~ boong ~~~~~~~~~~~~!!

Cơn căm phẫn không thể khiến thực lực của chúng mạnh hơn tẹo nào, chỉ có thể giúp chúng trở nên hung hăng phần nào mà thôi.

Đối với Lý Nguyên Bá, chỉ cần thực lực không lớn mạnh hơn hắn quá nhiều, cho dù kẻ địch hung hăng cỡ nào, cũng chỉ có một kết quả mà thôi.

Ba con cương thi lần nữa bị đánh bay ra xa, nhưng tất cả những gì Lý Nguyên Bá làm được chỉ có thế mà thôi.

“ Chủ mẫu, tình hình không khả quan, rút thôi!” Lý Nguyên Bá trong trạng thái chiến đấu đầu óc luôn tỉnh táo hơn bao giờ hết, cảm thấy tiếp tục ở lại cũng chỉ tốn công tốn sức không thu hoạch được gì cả, đặc biệt là chân nguyên trong cơ thể đang hao hụt đi khá nhiều, và điểm đáng sợ nhất chính là, trong Sương Mù Sơn Cốc này, không có lấy một tý thiên địa linh khí để nguyên thần hấp thụ bổ sung cho cơ thể, nếu như lúc này sử dụng hết chân nguyên trong người, sẽ như con cá nằm trong thớt chờ đợi ba con cương thi tới mổ xẻ mà thôi. Nên đã lập tức lên tiếng gợi ý cả nhóm rút lui.

“ Được, nhờ Lý huynh đệ ngăn cản lũ quái vật thời gian ngắn, tiểu muội sẽ dẫn theo Cửu thúc rút lui ngay tức khắc.” “ Chủ mẫu yên tâm, mọi chuyện để bổn tướng lo.”

Hoàng Dung nhanh chóng vác lấy Cửu thúc vẫn còn đang bất động trên mặt đất lên lưng, không chút do dự quay đầu bỏ chạy về hướng ngược lại ba con cương thi.

“ tên ngu xuẩn kia, còn không mau mau bỏ chạy?? bộ định ở đó chờ lũ quái vật này mời ăn tối à???” Lý Nguyên Bá vừa lao về phía ba con cương thi đã đứng bật dậy tiếp tục lao tới tấn công vừa quay sang Cao Văn Vũ gào lớn.

Tên khốn này sau khi phục dung Cửu Hoa Ngọc Lộ uyển và máu của Cửu thúc đã gần như bình phục, tuy vẫn còn tỏ ra yếu ớt như người bệnh nặng, nhưng bỏ chạy hoàn toàn không thành vấn đề gì cả.

Nãy giờ hắn ngồi sang một bên theo dõi, nhìn thấy cả nhóm quyết định rút lui lập tức tung người nhảy bậy dậy từ dưới đất, đuổi theo phía sau Hoàng Dung đang bỏ chạy ở phía xa.

Nhìn thấy Hoàng Dung đã rút tới gần mép hố, Lý Nguyên Bá cũng không giằng co với ba con cương thi làm gì nữa, lập tức quay người tựa như một tia chớp lao thẳng về phía trước rút lui.

Chỉ cần vài bước chạy, Lý Nguyên Bá đã vượt qua cả Cao Văn Vũ đuổi sát ngay sau lưng Hoàng Dung, cả hai nhanh chóng tung người trèo lên vách đá thẳng đứng của cái hố, nhanh như con sóc trèo thẳng lên trên.

“ Đợi, đợi với ~~~~~~~~~~!!!!” Cao Văn Vũ không ngừng kêu gào, lúc này hắn đã sợ tới nỗi nước mắt nước mũi đầm đìa, đặc biệt khi cảm nhận thấy hơi thở hôi thối của ba con cương thi đã gần như phả vào sau gáy.

“ Đồ ngốc, đưa tay đây mau ~~~~~~~~~~~!!!” Mặc dù khinh thường tên ngu xuẩn ở trước mặt, nhưng dù sao cũng là đồng đội, không thể không cứu, Lý Nguyên Bá đã đặt chân trên miệng hố lập tức đưa tay xuống để kéo Cao Văn Vũ lên.

Bạch ~~~~~~~~~!!! “ Không, không, bỏ ra, bỏ cánh tay dơ bẩn của các ngươi ra mau ~~~~~~~~~~~~!!!”

Cao Văn Vũ còn chưa kịp vui mừng khi tay mình đã bắt chặt vào tay Lý Nguyên Bá, đột nhiên cảm nhận thấy chân trái của mình như bị thứ gì đó nắm chặt lại và kéo xuống với lực kéo cực mạnh.

Thì ra ba con cương thi đã đuổi kịp Căn Văn Vũ và giơ đôi tay đầy móng vuốt sắc nhọn ra tóm lấy chân trái của hắn định kéo hắn xuống lại dưới hố.

Cao Văn Vũ không ngừng kêu gào, không biết là do hắn vẫn cố tình ém hàng hay hoảng quá quên mất đi lá át chủ bài giữ mạng mà tới lúc này cũng không thèm sử dụng tới, chỉ biết dùng chân phải còn lại không ngừng đạp mạnh vào những cánh tay đang tóm chặt chân trái mình của ba con cương thi, hy vọng có thể khiến chúng buông tay.

Nhưng cho dù hắn dùng hết toàn bộ sức lực bú sữa của mình, cũng không tài nào đá ra được những cánh tay kinh tởm của ba con cương thi kia.

Lúc này nếu như để ý kỹ, sẽ phát hiện ở giữa háng của hắn đã bắt đầu ướt sũng dịch thể màu vàng có mùi vị khai nồng kinh tởm.

Tên khốn sợ tới nỗi tè ra quần luôn rồi kìa ~~!!

“ Phiền phức ~~~~!!!” Lý Nguyên Bá khẽ díu mày, nhưng vẫn ném cây chùy trong tay về phía ba con cương thi đang không ngừng kéo Cao Văn Vũ xuống hố.

Boong ~~~!! rầm ~~~ rầm ~~~ rầm ~~~~~~!!! Gào ~~~ gào ~~~~ gào ~~~~~~!!!

Đại chùy đập trúng đầu của một con cương thi, kéo theo hai con ngay bên cạnh ngã ngược xuống hố dưới tiếng gào thét đầy bất cam của chúng.

“ Thoát, thoát nạn rồi, má ơi, con thoát nạn rồi, cám ơn tổ tiên đã phù hộ cho con, huhuhuhu ~~~~~!!!” sau khi thoát khỏi “ những cái kéo đầy thân mật” của ba con cương thi, Cao Văn Vũ đã được Lý Nguyên Bá kéo ra khỏi hố, lúc này mang theo vẻ mặt thất thần miệng không ngừng lẩm bẩm, đôi khi lại vừa cười vừa khóc như một tên tâm thần vậy.

Thực ra cũng không thể chê cười Cao Văn Vũ lúc này, bất kỳ ai rơi vào hoàn cảnh tương tự như hắn, chắc gì sẽ khá hơn hắn được chứ nhỉ???

Nhưng lý do đó không thể khiến Lý Nguyên Bá thôi không khinh bỉ chế giễu hắn nữa, đặc biệt là khi nhìn vào giữa háng của tên khốn đó.

Đúng là đồ phế vật vướng chân bận cẳng mà!!

Gào ~~~~ gào ~~~~ gào ~~~~~~~!!!

Mặc dù độ cao của cái hố chỉ khoảng bốn, năm mét, nhưng dường như chúng không thể nhảy ra khỏi phạm vị cái hố, chỉ biết đứng ở phía dưới hướng về phía kẻ thù kêu gào một cách căm phẫn và tuyệt vọng.

Nhìn thấy chúng chỉ có thể kêu gào trong tuyệt vọng, Lý Nguyên Bá thôi không thèm quan tâm tới chúng nữa, quay người đi tới bên cạnh Cửu thúc để xem tình hình của ông ta như thế nào.

Cũng may là tiên thiên chi thể của Cửu thúc có tính khắc chế tuyệt đối đối với thi độc, nếu không thì khói thi độc khi con cương thi tự nổ phát tán ra hít vào người, không chết cũng sẽ biến thành một con cương thi cho mà xem.

Sau một hồi kêu gào vô vọng, ba con cương thi đành mang theo tâm trạng bất cam bất lực quay trở về cái giếng ở trung tâm, chia làm ba hướng vây xung quanh rồi quỳ xuống không ngừng khấu đầu, tựa như muốn thỉnh cầu thứ đang giam cầm ở phía dưới bước ra trả thù cho đồng bọn của mình vậy.

Chỉ là cho dù chúng cố gắng cỡ nào, miệng giếng vẫn yên lặng tới mức đáng sợ, hoàn toàn không có chút động tĩnh gì cả.

Cao Văn Vũ sau một hồi thất thần đã nhanh chóng bừng tỉnh trở lại. Nghĩ tới biểu hiện “ mất mặt” của bản thân lúc nãy, đặc biệt là sợ tới nỗi tè ra hết cả quần, tuyệt đối là nỗi ô nhục không thể xóa bỏ được.

Cơn căm phẫn tựa như ngọn núi lửa đang bùng nổ dữ dội trong lòng, đôi mắt tràn đầy gân máu và căm hận nhìn chằm chằm vào ba con cương thi đang vây ở gần cái giếng.

Chính chúng, chính chúng là cội nguồn của mọi chuyện, chính chúng đã khiến bổn thiếu gia mất mặt trước Hoàng Dung muội muội, không thể tha thứ, tuyệt đối không thể tha thứ!!!

Tuy hận không thể phang thây xẻ thịt ba con cương thi trời đánh kia ra để trút giận, nhưng nếu bảo hắn lao xuống dưới hố để làm điều đó thì tuyệt đối không dám, chỉ còn cách tìm cách khác để trút cơn phẫn nộ tột cùng trong lòng.

“ Chính nó ~~~!!!” Cao Văn Vũ đưa mắt liếc nhìn tứ phía, phát hiện ở gần đó có một tảng đá to bằng cơ thể của bốn người đàn ông trưởng thành cộng lại, ít nhất cũng nặng gần cả tấn, trong đầu hắn lập tức lóe qua một ý tưởng, cười một cách phấn khích.

Tên khốn ngu xuẩn hí hửng chạy tới bên cạnh tảng đá, hai tay giơ ra ôm chặt tảng đá vào người rồi nhấc bổng nó lên, canh ngay vị trí của ba con cương thi đang quỳ ném mạnh xuống.

Do lúc này Hoàng Dung và Lý Nguyên Bá đang dồn hết mọi tập trung vào Cửu thúc nên nhất thời không phát hiện hành động của hắn, đợi tới khi phát hiện cũng đã quá trễ rồi.

Rầm ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~!!

Cũng không biết là tên khốn này vô tình hay cố ý, đá tảng mà hắn ném ra vượt qua khỏi một trong ba con cương thi mà hắn nhắm tới, trực tiếp ném thẳng xuống miệng giếng bị che bịt bởi hai phiến đá bắt chéo vào nhau, trên bề mặt phiến đá không ngừng nhấp nháy những tia sáng chói rọi từ những mảnh hoa văn khảm trên bề mặt.

Rầm ~~~~~ rầm ~~~~~ rầm ~~~~~~ rầm ~~~~~~~~~~~~~~~~!!!

Dưới ánh mắt đầy kinh ngạc và kinh hãi của cả nhóm, hai phiến đá dưới sức nặng kinh khủng của đá tảng lập tức bị vỡ nát cùng chung tảng đá rơi thẳng xuống giếng, ngay sau đó là vầng sáng màu đỏ rực như máu thậm chí sáng chói gấp chục lần so với vầng sáng dẫn đường trước kia bắn thẳng lên không trung, tựa như muốn xé nát hết lớp sương mù dày đặc bao phủ cả sơn cốc.

Chỉ trong tích tắc, sương mù quanh năm bao phủ Sương Mù Sơn Cốc tựa như gặp phải kẻ thù đáng sợ, không ngừng co rút tan rã với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được, chưa đầy nửa khắc giờ, sương mù trong sơn cốc đã biến mất hoàn toàn, để lộ ra toàn bộ bộ mặt thật của sơn cốc, cái tên Sương Mù Sơn Cốc đã trở nên hữu danh vô thực rồi.

Chíu ~~~~ chíu ~~~ chíu ~~~~~~~~~~~~~~~~!!!

Ngay sau khi sương mù hoàn toàn tan biến, thiên địa linh khí trong cả bí cảnh tựa như tập trung hết về nơi này, liên miên không ngớt bay thẳng vào cái miệng giếng đang rực sáng dữ dội.

“ Hahaha, hai ngàn năm, hai ngàn năm rồi, cuối cùng thì bổn đế cũng đã thoát khỏi cái nhà tù trời đánh này

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.