Phi Ngựa Trên Đầu Tiền Nhiệm

Chương 38: Chương 38




Trác Tri Vi sửng sốt một chút, cong cong khóe môi, đôi mắt xinh đẹp dần dần phủ một tầng sương mù, giống như mặt hồ vắng lặng đột nhiên nổi sóng dưới ánh trăng.

Đầu ngón tay run lên, lưu luyến ôm lấy eo Hạ Thanh Tây, từ từ nhắm mắt lại, tận hưởng ấm áp có thể là cuối cùng.

Một lúc lâu sau, Trác Tri Vi hòa hoãn lại tâm tình, nhẹ nhàng đẩy Hạ Thanh Tây ra.

“Vẫn phải nói.” Trác Tri Vi ôn thanh nói: “Tớ muốn nói với cậu.”

Cô hơi nghểnh đầu, góc hàm tao nhã lại mê người không thể tả, ngón tay thon dài cởi cúc áo ngủ đầu tiên, vẫn tiếp tục cởi cúc thứ hai.

Sắc mặt Hạ Thanh Tây lập tức đỏ bừng, quay đầu đi chỗ khác, bật thốt lên: “Không không không thích hợp a.”

Trác Tri Vi chớp chớp mắt nhìn tai Hạ Thanh Tây từ từ đỏ lên, không khỏi khẽ cười thành tiếng, như gió mát thổi qua chuông gió, mát mẻ mà dễ nghe.

Người này đối với chính mình thật sự khác biệt, ít nhất là có hảo cảm, bằng không quan hệ bình thường giữa hai cô gái, cởi một cúc áo sao có thể nói ra câu... không thích hợp như vậy.

Còn, không thích hợp? . Ngôn Tình Hay

Chính mình không muốn cùng nàng làm cái gì a!

Trên mặt Trác Tri Vi không nhịn được nhiễm phải tầng mây đỏ, lòng bàn tay đánh vào lưng Hạ Thanh Tây một cái, nói: “Nghĩ cái gì thế.”

“A?” Hạ Thanh Tây cũng bối rối, tỉnh tỉnh mê mê quay đầu nhìn lại Trác Tri Vi.

Trác Tri Vi trừng mắt nhìn nàng, lộ ra nửa vai.

Vai lộ ra một nửa, y phục nửa chặn nửa che, cũng lộ ra mấy phần gợi cảm thần bí, Hạ Thanh Tây chỉ cảm thấy đầu óc đập ầm một tiếng, máu toàn thân đều dồn lên não.

Yêu nghiệt.

Phi lễ chớ nhìn!

Trác Tri Vi ngẩng đầu nhìn nàng lần nữa, phát hiện hai mắt nàng ngưng trọng, vành tai đỏ như muốn nhỏ máu, nhưng một chút cũng không thèm nhìn cô.

Trác Tri Vi không nhịn được bất đắc dĩ cười giận nàng một chút.

Túng chết rồi.

Nhưng thật là chính nhân quân tử, đáng yêu a.

Trác Tri Vi cong cong mắt.

Sau đó cô vỗ nhẹ vào mặt nàng, chỉ vào vai trái của mình, thấy người kia vẫn không dám nhìn, đành bất lực nói: “Để cậu nhìn phía dưới vai trái của tớ.”

“À.” Hạ Thanh Tây gật đầu như dập tỏi, đầu óc không thể xoay chuyển, cho nên nàng không thể làm gì khác hơn là vô thức nghe theo lệnh mà làm.

Nhìn, phía dưới vai trái.

Có ba vết sẹo, hai vết dọc và một vết ngang.

Đồng tử của Hạ Thanh Tây đột nhiên co rút, lập tức đứng dậy, bởi vì dùng lực quá mạnh mà lảo đảo lùi về phía sau. Nàng tràn đầy khiếp sợ cùng đau lòng, lông mày cau lại, chỉ vào vết sẹo nói năng không rõ ràng: “Này, này là làm sao vậy!”

Rốt cuộc Tiểu Hạ tổng cũng không có tụt xuống IQ, liên hệ với nội dung Trác Tri Vi vừa kể, không thể tin nói: “Cũng là người kia làm? Cậu ta dựa vào cái gì! Cậu ta có bị bệnh không! Bạo lực học đường buồn nôn như vậy!”

Chẳng trách, Hạ Thanh Tây đột nhiên nhớ lại cố sự của đời trước. Nàng đang ở trong hậu trường lễ trao giải, tận mắt nhìn thấy Trác Tri Vi ra mắt được một năm đang tranh cãi với quản lý của Wonders, hoặc là nói quản lý đang đơn phương tranh cãi, mà Trác Tri Vi không nói một lời.

Nguyên nhân là do Trác Tri Vi không muốn mặc áo hở vai mà công ty chuẩn bị.

Hạ Thanh Tây kinh ngạc nhìn vết sẹo, ngón tay run rẩy rồi nắm lại thành quyền. Chỉ cảm thấy khó tin, thời đại nào rồi vẫn còn chơi cái trò này vậy? Hiện tại nàng chỉ muốn biết người kia là ai, sau đó tìm luật sư giỏi nhất để người kia không chết cũng tàn tật.

Chỉ thấy Trác Tri Vi gật gù, Hạ Thanh Tây càng tức giận hơn.

Trác Tri Vi đột nhiên tự giễu cười: “Kỳ thực, đây cũng xem là may mắn đi.”

“May mắn?” Hạ Thanh Tây chỉ cảm thấy hoang đường, lắc lắc đầu, không tin nói: “Đây mà là may mắn sao? Cậu ta đến tột cùng là muốn làm cái gì? Có bị bệnh không?”

Trác Tri Vi nghiêm túc trả lời: “Cậu ấy muốn khắc một chữ tiện lên vai tớ.”

“Thế nhưng... tớ may mắn.”

Không đợi Hạ Thanh Tây tiếp tục hỏi, Trác Tri Vi đã nói: “Thanh Tây, cậu có nhớ tớ đã từng nói về cha mẹ tớ không?”

“Nhớ.” Hạ Thanh Tây gật đầu, “Cậu nói bọn họ chết rồi.”

Thẳng thắn dứt khoát trả lời. Lúc này, ngay cả kẻ ngốc cũng có thể thấy chuyện này có liên quan đến cha mẹ cô.

Trác Tri Vi lắc đầu: “Lúc đó chỉ là chợt nhớ tới, nhất thời bị kích động. Bọn họ sống rất tốt, tốt đến khó có thể dùng lời diễn tả.”

“Cậu có biết người cầm dao viết lên người tớ là ai không?”

Hạ Thanh Tây phối hợp hỏi: “Là ai?”

“Là chị gái cùng cha khác mẹ của tớ.” Trác Tri Vi thở dài tự giễu, “Chúng ta chỉ kém năm tháng thôi. Cậu có biết đây có nghĩa là gì không?”

Giờ khắc này, Hạ Thanh Tây càng cảm thấy khó có thể tin được. Hôm nay tam quan của nàng đều vỡ tan tành, quả thực tức giận muốn xuyên thủng mái nhà.

“Thanh Tây” Trác Tri Vi nhìn Hạ Thanh Tây, bi thảm cười nói: “Tớ là con gái của người thứ ba.”

“Mẹ tớ có lỗi với mẹ cậu ấy.”

“Mà tớ là bằng chứng cha cậu ấy đã phản bội mẹ cậu ấy.“

“Thế là, tớ liền bị đóng vào cái trụ xấu hổ như vậy.”

“Vậy nên tớ đáng bị mắng, tớ đáng bị đời cô lập, tớ đáng bị bạo hành.”

“Thanh Tây, cậu nói xem tớ có đáng bị như vậy không?”

Thanh âm của Trác Tri Vi mát lạnh, nhưng chứa đựng nhiều cảm xúc phức tạp khiến người ta không nói ra được, hổ thẹn, hận thù, không cam lòng, chiếm một phần nghìn chính là oan ức.

Cô thực sự cảm thấy mình sinh ra là một sai lầm, cũng thực sự cảm thấy mình có lỗi với vợ và con gái của cha mình, cô hận cha mẹ mình vô liêm sỉ. Cô có thể chịu đòn nhận tội, có thể dập đầu xin lỗi, có thể vướng bận cả đời, cả đời đều có thể sống trong cống ngầm.

Nhưng cô vẫn muốn hỏi Hạ Thanh Tây, người duy nhất cô thích trong đời.

Cậu cảm thấy thế nào?

Có phải trong lòng cậu cũng không nhịn được ghê tởm... khiến người căm ghét.

“Không.” Mắt Hạ Thanh Tây đỏ hoe, mi mắt run lên, nghẹn ngào nói: “Tri Vi, cậu không có, chuyện này làm sao có thể trách cậu?”

Đồng tử Hạ Thanh Tây nhấp nháy, môi run run, đưa tay ra ôm lấy Trác Tri Vi.

Thực xin lỗi.

...

Nàng đột nhiên nhớ những chuyện trong quá khứ.

Những chuyện Trác Tri Vi sẽ không bao giờ biết, mà nàng cũng chưa bao giờ quan tâm đến quá khứ.

“Cậu có ghét một người vì người đó là con của người thứ ba không?”

Đó là một đêm mùa hè yên tĩnh như hôm nay, bộ phim thứ năm của nàng đã hoàn thành, cũng là đêm cuối cùng ở trong khách sạn đó.

Trác Tri Vi vẫn là nữ chính của nàng, không xa không gần ở bên cạnh nàng. Nhưng vào ngày hôm đó, sau bữa tiệc ăn mừng, lần đầu tiên nàng ở cùng phòng với cô trong đêm khuya vắng vẻ.

“Có thể uống một chút không?” Trác Tri Vi ở trước cửa phòng nàng, nâng ly hỏi.

Nàng rất ngạc nhiên, nhưng cũng mời Trác Tri Vi vào.

Hai người đang uống rượu trên ban công, dưới ánh trăng, ánh trăng bạc phủ lên vẻ mặt bình thản của Trác Tri Vi, xuất trần không thể tả.

Khi đó là thời điểm quan hệ của hai người tốt nhất trong đời trước, hai người đã quen biết nhiều năm.

Trác Tri Vi lắc lắc ly rượu, nhàn nhạt nói: “Hạ Thanh Tây, cậu có ghét một người vì người đó là con của người thứ ba không?”

Nàng nhíu mày, trong tiềm thức nghĩ đến Hạ Thanh Chu, nghĩ rằng Trác Tri Vi nói Hạ Thanh Chu nên nàng lén lút lườm một cái.

Từ nhỏ nàng đã nghe lời này không biết bao nhiêu lần, kế tiếp nàng sẽ nói không, như vậy người kia sẽ tiếp tục nói. Vậy tại sao ngươi lại đối xử với Hạ Thanh Chu như vậy, thậm chí Hạ Thanh Chu không tính là con của tiểu tam, hắn là ca ca ngươi, hắn đối xử với ngươi tốt đến mức có thể gánh vác tất cả cho ngươi.

Nàng sẽ không nói ban đầu nàng ghét Hạ Thanh Chu vì người khác nói mẹ nàng bị hắn hại chết, nàng cũng sẽ không nói khi lớn lên nàng đã không còn ghét Hạ Thanh Chu.

Nói nàng chết cũng không hối cải cũng được, nói nàng mạnh miệng cũng được, dù sao nàng cũng sẽ không thừa nhận Hạ Thanh Chu là anh trai của nàng.

Nghe nhiều nàng càng thêm thiếu kiên nhẫn, cũng lười lặp lại lời giải thích, từ đầu nguồn ngăn chặn tất cả, thuận miệng nói: “Ừ.”

Đúng như dự đoán, người kia liền nghẹn lời không tiếp tục nói nữa, sửng sốt trong chốc lát, thậm chí còn quên chớp mắt, nhưng sau đó trở lại bình thường, cong lên khóe môi.

Vẻ mặt vẫn nhàn nhạt, chỉ là nhìn xa xăm uống hết ly này đến ly khác, tư thái tao nhã tự phụ.

Không khí yên tĩnh lại, chỉ còn tiếng gió đập vào biển, một đợt sóng này rồi tới một đợt sóng khác.

Đột nhiên Hạ Thanh Tây quay đầu lại, trên khuôn mặt xinh đẹp kia lưu lại một hàng nước mắt, như nhiễm phải nguyệt quang, tỏa ra ánh sáng.

Nàng sửng sốt hỏi: “Sao vậy?”

“Không có gì.” Thanh âm mát mẻ truyền đến bên tai: “Chỉ là cảm giác lại ly biệt lần nữa, nên có chút buồn.” Cô lau nước mắt.

“Có lẽ là do tôi uống nhiều rồi.”

Hạ Thanh Tây bật cười: “Tửu lượng của cậu uống nhiều không được a.”

“Đúng vậy.” Trác Tri Vi khẽ thở dài một tiếng, thất vọng tán theo làn gió, nghiêng mặt sang nhìn nàng, đôi mắt xinh đẹp kia giống như những vì sao vỡ vụn, hiện lên từng tia từng tia đau đớn.

“Tôi không đành lòng.”

Nhưng trong nháy mắt, giống như nàng nhìn nhầm, sắc mặt của nữ nhân kia trở lại bình thường, không có dấu vết của nước mắt.

Cuối cùng, Trác Tri Vi uống say khướt hét lên: “Hạ Thanh Tây, cậu cút ngay.”

Nàng mỉm cười, nghĩ rằng đối phương đang nói đùa: “Nơi này là phòng của tôi, cút phải là cậu…”

Nàng cố ý không nói hết lời, ý tứ sâu xa nhìn đối phương.

Trác Tri Vi khẽ gật đầu: “Cậu nói đúng, vậy tôi cút.”

“Tạm biệt.”

Hạ Thanh Tây bị kiên quyết của đối phương làm cho bối rối. Mặc dù phát giác có cái gì không đúng, nhưng rượu kính cấp trên, đầu óc quá không đủ, khả năng di chuyển cũng trở nên chậm chạp. Khi nàng nhận ra mình làm cái gì, nàng gật đầu lia lịa: “Vậy ngủ ngon.”

Cánh cửa nhẹ nhàng đóng lại.

Ngày hôm sau tỉnh dậy, nàng nhớ lại tình hình tối qua, luôn cảm thấy giống như mình đã làm sai cái gì đó.

Nàng từng ngập ngừng gọi điện cho Trác Tri Vi, giải thích tại sao lại nói như vậy, người kia như không có gì xảy ra nói với nàng là thuận miệng hỏi, nàng cảm thấy Trác Tri Vi cũng không khác thường ngày nên đành đem những chuyện này quăng đến sau đầu.

Chỉ là sau đó hai người càng ngày càng ít liên lạc, lại sau đó ba bốn năm nàng không gặp lại Trác Tri Vi. Người kia thực sự biến mất khỏi thế giới của nàng như lời cô nói.



Đồng tử của Hạ Thanh Tây lóe lên, yết hầu run rẩy, giống như nàng nghe thấy tiếng dao găm đang từ từ cắm vào tim mình, chuyển động chậm rãi, sau đó là một màu máu, toàn bộ đều yên tĩnh không có một tiếng động.

Định thần nhìn lại, nàng thực sự đang cầm chuôi dao, mà lưỡi dao đang đối mặt với người bạn thân nhất của nàng trong kiếp này, là Trác Tri Vi.

Nàng đột nhiên cảm thấy mình không khác gì chị gái của Trác Tri Vi. Chị gái cô làm tổn thương thân thể cô, mà nàng lại làm tổn thương trái tim cô.

Dựa vào một số tự cho là phán đoán, nàng không nghĩ mà nói những lời tổn thương người. Cho dù sau đó có giải thích thì đã gây ra tổn thương rồi, giải thích thế nào đi nữa cũng không thể bù đắp được vết sẹo do tổn thương gây ra.

May mà trời cao đã cho nàng một cơ hội khác.

Hạ Thanh Tây không lý do nhớ đến dáng dấp của Trác Tri Vi.

Lúc nào cũng lãnh đạm, cách xa người vạn dặm, cho dù là nàng có thể xem có quan hệ tốt với cô nhưng cũng chưa từng thấy cô cười được quá mấy lần, dựa vào nhau như bây giờ cũng chưa từng có.

Tim Hạ Thanh Tây từng cơn đau nhói, cố nén cơn đau đột nhiên xuất hiện, đôi mắt trong suốt không còn rõ ràng, bao trùm trong tâm tình phiền muộn.

Nàng luôn cảm thấy giống như nàng đã bỏ lỡ cái gì đó, nhưng để nàng nói, lại không thể nói ra được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.