Phi Thăng Chi Hậu

Chương 63: Chương 63: Tả đạo truyện thừa






“Không ai có thể xuất kiếm trước mặt Kiếm hoàng!”

Tại phương diện chế ngự kiếm, Kiếm hoàng đối với những hiểu biết về kiếm dĩ nhiên hoàn toàn siêu việt so với hiểu biết của những kiếm khách bình thường. Chỉ có đối mặt với Kiếm hoàng, tất cả các kiếm khách mới không có lực phản kháng.

Độc Cô Phiêu trên trán toát mồ hôi hột, tay phải xuất kiếm không ngừng run rẩy, cuối cùng ngay cả toàn thân cũng bắt đầu kịch liệt run rẩy, mồ hôi lạnh toát ra ngày càng nhiều, ngày càng nhiều, một lát sau toàn thân hắn đều ướt sũng nước.

“Không, không, không được, không được!....” răng của Độc Cô Phiêu cắn chặt vào nhau, trong đầu cảm thấy đau đớn, thần trí đã gần như điên cuồng. Hắn tựa hồ vẫn cố gắng kiên trì, không chịu buông tay.

Phong Vân Vô Kị không thể hiểu được rốt cuộc là vì nguyên nhân gì khiến cho hắn có biểu hiện điên cuồng như thế. Cho dù đánh không lại cao thủ đạt đến cảnh giới kiếm hoàng cũng không nên có biểu hiện như thế.

Đang! Phong Vân Vô Kị kiếm ý đột nhiên bạo trướng, ngón trỏ tay phải như một viên đạn nhỏ, Độc Cô Phiêu tay phải cầm kiếm run lên, sau đó trường kiếm trong tay hóa thành một đạo hồng quang bay vút về phía xa, cắm sâu vào một núi băng, chuôi kiếm không ngừng rung lên.

Phong Vân Vô Kị ngẩng đầu thở dài rồi bước đi, ở phía sau Độc Cô Phiêu sắc mặt tái nhợt, ánh mắt ngây ngốc, chẳng biết đang suy nghĩ cái gì.

“Ngươi không thích hợp để luyện kiếm!...”

Phong Vân Vô Kị đã đi xa vài trăm bước, thanh âm lúc này mới truyền tới tai Độc Cô Phiêu. Thân mình Độc Cô Phiêu run lên, đột nhiên chậm rãi ngẩng đầu lên, hai mắt đỏ ngầu.

“Không thể nào! Ta nhất định có thể đánh bại ngươi!...” Độc Cô Phiêu ngửa mặt lên trời, đột nhiên phát ra một tiếng gào thét thê lương:” Tiểu Đao, ta nhất định có thể đả bại ngươi!...”

Sau đó Độc Cô Phiêu đột nhiên giơ tay phải lên, ngưng tụ thành hình một thanh kiếm đen, hẹp dài như trường đao, rồi đột nhiên hét lớn lên một tiếng, nhắm về hướng Phong Vân Vô Kị ở phía xa xa chém xuống một đao. Một đạo đao khí màu đen nhằm phía sau lưng Phong Vân Vô Kị phá không chém xuống.

“Ngươi không nên xuất thủ!” một thanh âm lạnh lùng từ bên tai thổi qua, sau đó thoát ra ngoài trăm thước. Thân hình Phong Vân Vô Kị nhoáng lên rồi đột ngột biến mất trong gió. Một luồng lực đạo cường mãnh vô thanh vô tức đánh trúng ngực Độc Cô Phiêu.

A! Độc Cô Phiêu kêu lên một tiếng thảm thiết, ngửa mặt lên trời phun ra một ngụm máu tươi, sau đó cả người như hóa thành một đạo hào quang bắn ngược về ngọn núi băng. Băng tuyết tan ra, thân thể Độc Cô Phiêu nhanh chóng chìm sâu dưới lớp băng tuyết đó. Một vết máu nhanh chóng khuyếch tán khiến cho cả mảng tuyết đọng nhiễm hồng.

Phong Vân Vô Kị biết rằng một kích này không thể giết chết được Độc Cô Phiêu. Bản thân cũng không có ý giết hắn, sau khi đánh ra một chưởng liền quay người chuẩn bị bỏ đi.

“Đợi một chút” một bàn tay đầy máu từ trong băng tuyết đưa lên, Độc Cô Phiêu run rẩy đứng dậy “ Xin đợi một chút”.

“Sao nữa, người vẫn chưa từ bỏ ý định à? Tu vi kiếm đạo của ngươi không bằng tu vi cảu đao đạo, không phải khinh khi ngươi, không ngờ ngươi lại vô dụng đến vậy” dứt lời Phong Vân Vô Kị phất tay một cái rồi tiếp tục dời đi.

“Xin chờ một chút…” Độc Cô Phiêu lê thân thể dính đầy máu từ trong tuyết quay về hướng Phong Vân Vô Kị quỳ xuống. Đập đầu xuống đất : “Ta nguyện ý gia nhập kiếm vực, nguyện ý thành đệ tử, thành người hầu, thậm chí là nô tài của ngài, cầu xin ngài nhất định phải truyền cho ta kiếm đạo có thể đả bại tất cả các kiếm khách!”.

Nghe những lời nói đó, Phong Vân Vô Kị ngừng lại, thần thức cường đại của hắn sớm xem xét phía sau, tình huống vẫn còn như in trong đầu. Không biết vì cái gì, mặc dù nam tử này thiếu chút nữa đã giết hắn, nhưng Phong Vân Vô Kị không nghĩ là sẽ giết gã. Tại đây, từ trên người hắn Phong Vân Vô Kị thấy được vẻ bi thảm, cô độc, âm u, một nhân vật đáng thương, Phong Vân Vô Kị thầm nghĩ.

“Vì sao?”

Độc Cô Phiêu hai tay nắm chặt, các đốt ngón tay bởi vì dùng quá sức mà trắng bệch, nhưng thủy chung vẫn không chịu mở miệng.

“Ngươi không phải thuộc hạ của Phá Diệt Đạo Chủ sao? Nếu hắn biết, hắn có thể để cho ngươi theo ta được sao?”

“Ta tịnh không phải thuộc hạ của Phá Diệt Đạo Chủ” Độc Cô Phiêu nói:”Ta đi theo hắn chỉ là bởi vì ta cho hắn là cường giả”.

Phong Vân Vô Kị quay người lại, nhíu mày nhìn Độc Cô Phiêu đang quỳ dưới đất: “Chính vì vậy cho nên ngươi đi theo ta?”.

“Đúng vậy, ta theo Phá Diệt Đạo chủ hơn 2000 năm trước, thực lực vẫn không tăng lên được bao nhiêu. Ta biết ngài từ 400 năm trước, mà đích thực 400 năm trước ngài đích xác không phải đối thủ của ta, bây giờ ngược lại ta lại không phải đối thủ của ngài!” Thanh âm Độc Cô Phiêu vô cùng bình thản, tựa hồ không có chút dao động, tựa hồ trải qua một khoảng thời gian, hắn rốt cục cũng đã bình tĩnh trở lại.

Độc Cô Phiêu trả lời rất thắng thắn và trực tiếp. Phong Vân Vô Kị mặc dù có điểm không bằng lòng những cũng hân thưởng hắn đích thực chính trực. Suy nghĩ một lúc Phong Vân Vô Kị nói: “Ta không thể truyền cho ngươi kiếm đạo!”.

“Cái gì!” Độc Cô Phiêu toàn thân chấn động ngẩng đầu lên.

“Ngươi không thích hợp luyện kiếm! Ngươi luyện kiếm sẽ đi vào tà đạo, dù có chăm chỉ luyện tập cuối cùng cũng không đi đến đâu. Ta dù đạt đến cảnh giới Kiếm hoàng cũng không thể dễ dàng truyền thụ cho ngươi. Ngươi và ta tiếp xúc tịnh không nhiều lắm, ta chiêu nạp ngươi chỉ bởi vì ngươi là một gã kiếm khách. Nhưng bây giờ sự thật cho ta biết ngươi có tố chất của một đao khách. Ta không thể truyền cho ngươi kiếm quyết nhưng có thể truyền cho ngươi đao quyết!”.

“Ta đã hiểu” Độc Cô Phiêu vẻ mặt dãn ra, chậm rãi đứng dậy. Phong Vân Vô Kị thân là kiếm hoàng, đã đề xuất một đề nghị như vậy dĩ nhiên là thể hiện thái độ quan tâm đến hắn.

Oanh!

Phong Vân Vô Kị cánh tay tả đột nhiên tà tà phất ra. Một tiếng vang thật lớn truyền đến. Độc Cô Phiêu cả kinh quay lại nhìn, vừa lúc nhìn thấy cách đó không xa một ngọn núi băng cao mấy ngàn trượng trong nháy mắt đã bị chia thành hai nửa, vết cắt bóng loáng như gương….

“Đây là…” Độc Cô Phiêu sợ đến ngây người.

Phong Vân Vô Kị hài lòng nhìn biểu hiện của Độc Cô Phiêu, mỉm cười nói:”Đó là đao pháp mà ta muốn truyền cho ngươi, đao pháp “Tả Pháp”, trước mắt cũng chỉ là biểu hiện của một kinh mạch đại thành. Nếu ngươi có thể luyện cho toàn bộ kinh mạch của cánh tay trái đại thành, thì có thể ứng phó được với Hoàng cấp cao thủ. Nếu ngươi có thể đột phá sẽ đạt đến đỉnh cao của đao đạo. Vấn đề duy nhất đây là một loại đao pháp quá bá đạo, bới vậy phương pháp tu luyện loại đao pháp này yêu cầu rất cao. Ngươi nếu không có lòng kiên định thì không thể đạt được kết quả, chỉ là lãng phí thời gian thôi”.

“Xin hãy dạy ta “ Tả Đao””. Độc Cô Phiêu quỳ xuống cung kính nói.

Phong Vân Vô Kị đưa mắt nhìn Độc Cô Phiêu trong chốc lát, rồi gật đầu đưa “Tả Đao” đao quyết vào ấn nhập vào trong ý thức Độc Cô Phiêu.

“Ngươi ở tại đây đợi ta. Ta đi một lát rồi quay lại”. Dứt lời Phong Vân Vô Kị nhẹ nhàng bay xuống chân núi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.