Phi Thiên Ma

Chương 10: Chương 10: Thiếu viện chủ Bách Hoa viện




Đưa mắt nhìn màn đêm đang buông xuống dần, họ Vương bỗng hạ lệnh :

- Vẫn chưa thấy dấu hiệu gì của La đường chủ, tất cả dừng lại, tìm chỗ nghỉ chân!

Là Hương chủ, Hoàng Định sau khi bố trí mọi việc vội chạy đến bẩm báo với họ Vương :

- Hạ nhân có cho người lập một trại riêng cho Vương phó đường, phòng Vương phó đường cần chỗ nghỉ đêm!

Họ Vương hài lòng :

- Ta cũng nghĩ như ngươi. Nếu quá canh hai không có mệnh lệnh gì mới, chúng ta đành phải nghỉ đêm tại đây!

Và họ Vương bỗng xoay người :

- Nào! Để xem ngươi có năng lực làm một Hương chủ hay không! Hãy đưa ta đến nơi đã bố trí!

Đưa tay mời, Hoàng Định bảo :

- Chỉ mong Vương phó đường hài lòng, hạ nhân chỉ biết tận tâm tận lực!

Nhìn gian trại khá tinh tươm, họ Vương gật gù :

- Việc gì ngươi cũng tinh nhanh và mẫn tiệp thế sao?

Hoàng Định thầm lo ngại :

- Hạ nhân nên hiểu đây là lời khen hay là lời quở trách của Vương phó đường?

Họ Vương bật cười :

- Yên tâm đi! Ta đã minh bạch giữa công và tội nhất định phải phân minh rõ ràng! Hiện thời ở ngươi chưa có gì đáng bị khiển trách!

Bước vào gian trại, họ Vương ngồi xuống :

- Ngươi cũng ngồi xuống đi, đừng quá đa lễ! Ta có chuyện muốn nói với ngươi!

Hoàng Định vờ miễn cưỡng :

- Hạ nhân cũng đang rất cần nhiều sự chỉ giáo của Vương phó đường!

- Ngươi đừng quá khiêm tốn! Xem ra, tuy ngươi chưa được bao nhiêu niên kỷ nhưng có nhiều điều, đã chứng tỏ ngươi cũng là hạng từng trải. Riêng nói về việc chỉ giáo, quả thật, ta chỉ muốn giúp ngươi thôi!

Hoàng Định trố mắt :

- Vương phó đường định giúp gì cho hạ nhân?

Họ Vương bảo :

- Nhờ may mắn, ngươi đã nuốt Hoàng Tinh Đởm của Hồng Long Linh Xà! Có lẽ ngươi chưa biết chính Hoàng Tinh Đởm này sẽ giúp ngươi có được nguồn nội lực tương đương nửa Giáp Tý luyện công! Ta hỏi ngươi, từ lúc nuốt Hoàng Tinh Đởm đến nay, bản thân ngươi có cảm nhận điều gì khác lạ?

Không ngờ họ Vương lại đề cập đến chuyện này, Hoàng Định cân nhắc từng lời đáp :

- Cảm nhận của hạ nhân ư? Vương phó đường có nhắc, hạ nhân mới cảm thấy kỳ! Nhất là lúc hạ nhân sẩy chân ngã từ trên núi xuống! Đáng lý hạ nhân phải ngất đi vì đau nhưng không hiểu sao hạ nhân vẫn có sức lực để bò mãi về phía trước!

Họ Vương nheo mắt lại :

- Ngươi có nhớ ngươi bò được bao xa không?

Biết họ Vương nghi ngờ chuyện có liên quan đến Tuyệt trận ở Lạc Tiên cốc, Hoàng Định vờ hoang mang :

- Bao xa là bao xa? Hạ nhân không rõ Vương phó đường muốn hỏi cụ thể về vấn đề gì?

- Nói cách khác, người đã bò mất bao lâu trước khi Hoàng Cửu và Bạch Diệp phát hiện ngươi?

Xoay chuyển ý nghĩ thật nhanh, Hoàng Định đáp :

- Lúc hạ nhân ngã xuống, trời cũng tối như bây giờ! Rồi khi được Hoàng Cửu phát hiện và gọi dậy, hạ nhân nhớ lúc đó cũng gần canh hai! Vị chi...

Họ Vương ngắt lời :

- Nghĩa là ngươi đã bò suốt một canh giờ!

- Cũng có thể nói như thế!

- Ngươi đã bò thẳng hay chỉ bò loanh quanh chân núi?

Bảo là bò thẳng nghĩa là đã bò xuyên qua trận! Còn bảo bò loanh quanh thì vô hình chung Hoàng Định tự bộc lộ bản thân đã ung dung bò loạn xạ cũng bên trong trận! Đáp thế nào cũng nguy nên Hoàng Định chọn cách khác :

- Hạ nhân lúc đó nữa tỉnh nửa mê, nên chỉ nhớ bản thân cứ bò xuyên qua nhiều khe hở của những tảng đá lớn! Có thể nói, lúc thì bò thẳng, lúc thì bò loanh quanh!

Họ Vương ngẩn người :

- Nói vậy vẫn có đường dẫn từ Lạc Tiên cốc ra ngoài?

Hoàng Định vờ kêu lên :

- Lạc Tiên cốc nào, Vương phó đường?

Nhận ra đã lỡ lời, họ Vương xua tay :

- Không có gì, ngươi bất tất phải để tâm!

Và để thật sự khỏa lấp, họ Vương bảo :

- Mà này, ngươi có biết ngươi không chết là nhờ Hoàng Tinh Đởm không?

Hoàng Định thầm đắc ý :

- Có phải như Vương phó đường vừa nói, hạ nhân có nguồn nội lực gì đó phải không?

Họ Vương gật đầu :

- Không sai! Và đó chính là điều ta muốn giúp ngươi!

- Giúp gì, Vương phó đường?

- Phàm người luyện võ cần nhất là phải có nội lực! Điều này thì ngươi đã có! Nhưng để có thể vận dụng chỗ nội lực đó, ta muốn chỉ ngươi cách dẫn lưu và biến nội lực đó thành kình! Sao?

Hoàng Định vờ mừng rỡ :

- Làm như thế được sao?

Họ Vương gật đầu :

- Đương nhiên là được! Hiềm một nỗi, ta chưa có thời gian chỉ điểm nội công tâm pháp cho ngươi nên tạm thời chỉ có thể hướng dẫn ngươi cách vận dụng! Cách đó như thế này!

Dứt lời, họ Vương chạm tay vào huyệt Đan Điền của Hoàng Định :

- Đây gọi là Đan Điền, nội kình của ngươi phải xuất phát từ đây!

Từ chỗ chạm, Hoàng Định có cảm nhận bàn tay của họ Vương đang toát ra luồng nhiệt khí! Chứng tỏ họ Vương vừa muốn chỉ dẫn Hoàng Định cách vận dụng chân lực vừa muốn dò xét xem Hoàng Định trước đó có biết cách vận dụng nội kình chưa!

Vì nếu Hoàng Định đã biết, sự động chạm của họ Vương nhất định sẽ có sự phản kháng của Hoàng Định. Do người đã luyện công rất kiêng kỵ cho người khác chạm vào những đại huyệt trọng yếu như Đan Điền!

Lâm vào cảnh này, hoặc tự Hoàng Định bộc lộ thân phận hoặc Hoàng Định phải mạo hiểm giao phó sinh mạng tùy vào sự cao hứng của họ Vương! chỉ cần họ Vương nảy ý nghi ngờ, một lượt nhả kình của họ Vương sẽ đưa Hoàng Định vào chỗ chết ngay tức khắc!

Hoàng Định bấm bụng chọn cách thứ hai, thầm hy vọng chỉ cần vượt qua lần này tất sẽ chiếm được lòng tin của họ Vương!

Hoàng Định từ từ dẫn lưu nội kình từng chút một, theo cách dời bàn tay của họ Vương đến những huyệt đạo khác!

Họ Vương đang kéo bàn tay từ huyệt Đan Điền của Hoàng Định đến Khí Hải huyệt cạnh đó :

- Ngươi phải đưa nội kình lên đây! Tiếp đó dẫn đến huyệt Trung đường, qua Kiên tĩnh, qua luôn Khúc Trì... rồi đến chưởng tay!

May thay, Hoàng Định đủ định lực để chịu đựng đến lúc này! Và dường như Hoàng Định biết trước họ Vương sẽ quát :

- Được rồi đó! Nhả kình! Đánh!

Vờ như người chưa từng biết nhả kình là gì, Hoàng Định nghe quát lập tức hất kình vào ngay chưởng tay của họ Vương!

Vù...

Họ Vương cũng nhanh nhẹn nhả kình chọi lại.

Vù...

Diễn biến này khiến Hoàng Định biết họ Vương là hạng rất tinh minh! Y cố tình thử thách Hoàng Định một lần cuối!

Nếu Hoàng Định không nhả kình vào y, chứng tỏ Hoàng Định đã từng biết cách nhả kình và do bản năng, không thể vô cớ hại người, Hoàng Định không dám nhả kình vào y! Đó là một!

Hai nữa, nhân lúc song phương đối kình, nếu Hoàng Định nhả nhiều hơn hay ít hơn chỗ nội lực do Hoàng Tinh Đỡm đem lại, chính Hoàng Định cũng tự cáo tố thân phận!

Vì thế, để chứng tỏ là người lần đầu tiên học được cách nhả kình, Hoàng Định phải nhả kình vào họ Vương, đồng thời điều động nội lực đâu vào khoảng hai mươi năm công phu hoặc hơn (nửa Giáp Tý bằng ba mươi năm công phu tu vi!)

Ầm!

Họ Vương lảo đảo một thì Hoàng Định lảo đảo hai!

Không những thế, tiếng chấn kình còn làm cho gian trại lung lay và đổ ụp xuống!

Ào...

Họ Vương tung người lao vọt ra thật nhanh nên thoát!

Trái lại, do cần làm như người chưa từng biết khinh thân pháp, Hoàng Định chấp nhận để lán trại đổ lên người và kêu ầm lên :

- Nguy tai! Vương phó đường mau cứu!

Ở bên ngoài, họ Vương cười lớn :

- Ngươi sẽ không chết đâu mà lo! Hãy chui ra nào! Ha... ha...

Nghe y cười, Hoàng Định biết họ Vương đã hết nghi ngờ!

Chưa kịp chui ra Hoàng Định nghe tiếng Hoàng Cửu kêu loạn :

- Hương chủ đâu, mau đến...

Hoàng Định từ giữa gian trại đổ nát bỗng quát to :

- Tất cả mau tránh! Đi!

Hoàng Định vận lực, hất tung gian trại lên cao:

Ầm!

Ào... Ào...

Họ Vương nhìn thấy, miệng lẩm bẩm :

- Quả là kỳ tài! Hắn học gì cũng nhanh!

Tuy nghe rõ nhưng Hoàng Định vờ lo lắng :

- Vương phó đường có bị...

Họ Vương xua tay định nói, bỗng từ xa có tiếng Bạch Diệp và Tôn Lập hô hoán :

- Có địch nhân xuất hiện!

- Là bọn Phục Thanh môn! Tất cả hãy cẩn trọng!

Họ Vương cười vang :

- Chúng đến để chịu chết! Đánh! Ha... ha...

Vút!

Họ Vương lạng người biến mất vào bóng đêm nhưng nhờ đó Hoàng Định đoán ra một trò thử thách khác của y! Thế nào y cũng lẳng lặng dò xét, xem Hoàng Định dám hay không dám hạ sát những nhân vật Phục Thanh môn đang kéo đến!

Biết thì biết nhưng để nghĩ ra biện pháp ứng phó cho đúng với cảnh trạng hiện giờ, đối với Hoàng Định quả là thiên nan vạn nan!

Do hoàn cảnh đẩy đưa, trong lúc nhất thời Hoàng Định đã quyết định tiềm phục vào Kim Ma bang. Tuần tự, mọi việc đều diễn ra suôn sẻ, kể cả việc Hoàng Định đã che giấu toàn bộ sở học của Nho Tiên! Nhưng nếu chỉ với thân phận là một thuộc hạ, việc che giấu võ học là điều dễ dàng! Tuy nhiên, giờ đây Hoàng Định đã là một Hương chủ, lại vừa được họ Vương điểm chỉ cho cách vận dụng chân lực sẵn có, Hoàng Định buộc phải đối mặt với sự thật! Hoàng Định không thể giả vờ bại trận nếu gặp phải đối thủ kém bản lãnh hơn! Cũng vậy, nếu gặp phải đối thủ lợi hại, cân tài cân sức, Hoàng Định lo việc che giấu sẽ bại lộ! Vì che giấu sẽ bị đối phương lấy mạng, để chi trì sinh mạng thì phải vận dụng toàn bộ sở học, mọi ý đồ của Hoàng Định giờ đây dường như lâm vào chỗ bế tắc!

Còn đang ngẫm nghĩ, Hoàng Cửu đứng cạnh đó đột nhiên hô hoán :

- Ôi chao! bọn Phục Thanh môn kéo đến quá đông! Phen này chúng ta e nguy mất!

Hoàng Định vội đưa mắt nhìn!

Dưới ánh sáng trăng mờ ảo, Hoàng Định phát hiện có không dưới năm mươi nhân vật có đeo những mảnh vải màu sáng ở cánh tay! Nếu có ánh dương quang, chắc chắn những mảnh vải đó phải có màu xanh, là tiêu ký của Phục Thanh môn! Vì bây giờ lả đang đêm, chỉ có chút ánh sáng nhợt nhạt của vầng trăng thượng tuần, những mảnh vải chỉ để lộ màu sáng là điều dễ hiểu!

Hoàng Định bỗng chép miệng nghĩ:

“Đành vậy! Ngoài cách tùy nghi ứng phó, ta cũng không biết làm gì hơn! Chỉ mong sao trong trận chiến này, đừng có nhân vật Phục Thanh môn nào dồn ta đến tuyệt lộ! Hà...”

Bung!

Có một tiếng chạm kình, kèm theo đó, bóng dáng của Hoàng Cửu cứ như một thân cây bật gốc, ngã ngửa về phía sau!

Chợt nhớ đến lời hứa độ nào với gã Hoàng Cửu, Hoàng Định vội lao đến đỡ Hoàng Cửu :

- Hoàng huynh...

Hoàng Định phải ngậm miệng khi phát hiện từ phía tả đang có một bóng người cuộn đến! Người đó vừa loang kiếm vừa gầm lên :

- Thêm ngươi nữa là người kế tiếp đêm nay phải nạp mạng cho ta! Đỡ!

Véo...

Thân kiếm lóe sáng, chiếu thẳng vào tâm thất Hoàng Định!

Sinh mạng đang bị uy hiếp, Hoàng Định theo bản năng vận dụng Túy Tiên bộ pháp để tránh chiêu và nhân đó tặng cho đối phương một kình tận lực!

Bất ngờ Hoàng Định nghe cạnh đó có một tiếng nữ lang hò hét phẫn nộ :

- Chính là y! Lần trước suýt nữa y đã làm nhục muội!

Hoàng Định thoáng ngẩn người vì nhận ra đó là thanh âm của nữ lang độ nào suýt bị Hoàng Định lỡ tay chạm vào huyệt Nhũ Hoa!

Đang bị người uy hiếp sinh mạng, vẻ ngơ ngẩn của Hoàng Định càng làm cho đối phương đắc ý!

Thanh kiếm của nhân vật đó được đẩy đến nhanh hơn, với một tiếng gầm gừ kèm theo :

- Càng tốt! Ta sẽ cho y nếm mùi lợi hại của kiếm pháp Không Động!

Véo... Véo...

Như được một tia chớp rọi ngay vào tâm thức, việc nhớ lại lần giao đấu với nữ lang độ nào bỗng giúp Hoàng Định nghĩ ngay đến một cách ứng phó!

Thật nhanh, Hoàng Định ngồi thụp người xuống.

Soẹt!

Mũi kiếm sắc bén của nhân vật Không Động phái vì thế chỉ chạm vào y phục trước ngực Hoàng Định và do Hoàng Định kịp thụp người xuống cho nên y phục lập tức bị mũi kiếm kéo rách một đường dài lên đến tận cổ!

Vừa nghiêng đầu để mũi kiếm nguy hiểm kia không phạm vào mặt, hai tay Hoàng Định từ phía dưới cũng được bật thốt lên :

- Đi!

Vù...

Bùng!!

Phản ứng của Hoàng Định vừa bất ngờ vừa lợi hại, làm cho nhân vật nọ vô phương trở tay phải bị kình của Hoàng Định chấn bay ngược về phía hậu!

Có tiếng thét lanh lãnh của nữ lang vang lên :

- Vẫn là chiêu Lão Hầu Chúc Thọ! Lần này bổn cô nương phải đưa tiễn ngươi đến Quỷ Môn quan! Đỡ!

Vù...

Một lần nữa tiếng thét của nữ lang giúp Hoàng Định nghĩ ra cách ứng phó tuyệt vời, vừa có thể chi trì sinh mạng vừa tiếp tục che giấu sở học bản thân!

Hai tay đang trong tư thế đưa lên, Hoàng Định lập tức quay ngang thân hình, đồng thời giật ngược cả hai tay về phía sau và về hai bên :

- Lão Ưng Triển Dực! Trúng!

Vù...

Bộp!

Cái xoay người vừa rồi của Hoàng Định vô tình làm cho chưởng kình của nữ lang phải trượt vào khoảng không! Đã thế, khi Hoàng Định quật trái tay về hai bên và về phía sau lại vừa vặn chạm đúng vào mặt nữ lang đang lỡ đà trờ đến.

Nữ lang giận dữ :

- Cuồng ma vô sỉ! Đỡ!

Vù... Vù...

Xuất phát một lúc những hai kình, nữ lang nọ như quyết dồn Hoàng Định vào tử địa!

Hoàng Định bỗng cười dòn dã :

- Là nữ nhân thì không được giận! Vì giận rất khó coi! Ha... ha...

Đang đứng thẳng người, Hoàng Định bỗng ngã sấp mặt về phía trước. Do đang trong tư thế quay lưng lại nữ lang nên cái tự ngã đó đã giúp Hoàng Định bật tung một cước về phía sau.

Vù...

Những tưởng hai kình nọ sẽ đưa đối phương vào chỗ chết, nữ lang thập phần kinh hãi khi phát hiện bỗng có một ngọn cước lao ập vào giữa mặt!

Nữ lang phải thu chiêu hồi bộ.

Vút!

Lật người nằm ngửa lên, Hoàng Định thu cước về và đứng bật dậy miệng tủm tỉm cười :

- Thế nào? Phi Xà cước của tại hạ cũng lợi hại đấy chứ?

Đã tức càng thêm tức, nữ lang hùng hổ xông đến :

- Bổn cô nương không tin ngươi là hạng ba đầu sáu tay! Tiếp chưởng!

Vù... vù...

Lần này Hoàng Định hầu như thúc thủ, bởi nữ lang chỉ đứng từ xa phát kình! Và như vậy, nếu muốn đối phó lại, Hoàng Định cũng chỉ còn cách phát kình từ xa!

Hoàng Định băn khoăn:

“Không hiểu họ Vương đang ở đâu? Nếu có y lẻn đứng gần đây dò xét, ta không thể không tận lực phát kình! Nhưng vì cô nương kia có nội lực kém hơn ta thì sao? Không lẽ chỉ một lần nhỡ tay của ta lại là lần phải đoạt mạng một vị cô nương xinh đẹp?”

Chưởng kình của nữ lang đã lao đến quá gần, Hoàng Định bất đắc dĩ phải hất tay nhả kình :

- Nữ ma muốn chết! Đỡ!

Vù... vù...

Nhìn kình phong do Hoàng Định xô ra ngăn đỡ có uy lực thâm hậu, nữ lang buột miệng kêu lên :

- Ngươi...

Thật đúng lúc, từ phía hữu chợt có một tia chớp lao vút vào Hoàng Định :

- Các hạ chớ quá hung hăng! Xem kiếm!

Véo... véo...

Có dịp hạ đài, Hoàng Định vờ kinh hoảng vừa nhảy lùi vừa hô hoán giận dữ :

- A...! Kẻ nào vô sỉ, dám ám toán bổn Hương chủ!

Hoàng Định tuy nhảy lùi nhưng do không dám thi triển khinh thân pháp nên vẫn chậm so với tia chớp thần tốc kia.

Soạt!

Một lần nữa, y phục của Hoàng Định bị một mũi kiếm khác rạch đứt!

Chưa kịp biểu lộ phản ứng gì thêm khi biết y phục gần như là đã bị rách toang, tai Hoàng Định nghe thanh âm trầm trầm của người vừa sử kiếm nọ :

- Hóa ra là Hương chủ! Chẳng trách các hạ có nội lực thâm hậu!

Nhìn nhân vật đó, Hoàng Định bỗng có sắc mặt lạnh tanh :

- Dù vậy vẫn không bằng chiêu kiếm ám toán của Nam Cung Hải các hạ!

Song phương đứng đối diện nhau, nhân vật nọ giờ đã lộ rõ chính là Nam Cung Hải mà lần trước Hoàng Định đã phải sững sờ vì mục kích nhất khinh thân pháp của y, như lời Bạch Diệp bảo!

Nam Cung Hải từ từ nâng thanh kiếm lên :

- Kiếm pháp của Bách Hoa viện tuyệt đối không giao đấu với hạng vô danh! Các hạ là Hương chủ, Nam Cung mỗ đã biết, nhưng không rõ các hạ hà danh hà tánh?

Hoàng Định cười lạt :

- Hoàng Định này chỉ là kẻ vô danh, không hề mong được lãnh giáo tuyệt nghệ Bách Hoa viện!

Nam Cung Hải bỗng nhiên tru tréo :

- Hạng như ngươi có tư cách gì mai mỉa bổn thiếu gia! Đừng nghĩ bổn thiếu gia cũng tối mắt vì danh vì lợi như song thân bổn thiếu gia đã bị Kim Ma bang mê hoặc!

Hoàng Định ngẩn người :

- Song thân của ngươi...

Nam Cung Hải bất thần loang kiếm :

- Vậy thì sao? Một khi vẫn còn có ta là Thiếu viện chủ Bách Hoa viện, Kim Ma bang bọn người đừng vọng tưởng ở Bách Hoa viện hết người! Đỡ!

Véo... Véo...

Hoàng Định chợt tỉnh ngộ. Nam Cung Hải là Thiếu viện chủ Bách Hoa viện! Và như đã biết, từ lâu Bách Hoa viện Viện chủ phu phụ đã là người Kim Ma bang, như Tam trang cũng tương tự, Hoàng Định bỗng nảy ý nghi ngờ Nam Cung Hải!

Vì nghi ngờ nên Hoàng Định chợt sinh lòng căm phẫn Nam Cung Hải! Hoàng Định hất mạnh một kình :

- Đỡ thì đỡ! Bổn Hương chủ sợ ngươi sao?

Vù...

Chưởng phong và kiếm kình chạm nhau.

Ầm!

Nam Cung Hải bật kêu :

- Hảo nội lực! Ta xem nhẹ ngươi rồi! Tiếp chiêu!

Véo... véo...

Càng nghi ngờ Nam Cung Hải, Hoàng Định càng giữ ý! Trước chiêu kiếm lanh lẹ của y, Hoàng Định vờ bối rối, vội bước tạt sang một bên.

Vù...

Bị hụt chiêu đang đà lao đến. Nam Cung Hải hất xéo thanh kiếm bám theo Hoàng Định :

- Tránh sao thoát? Đỡ!

Veo...

Có cảm nhận Nam Cung Hải vẫn chưa đến đủ gần, Hoàng Định chợt liều lĩnh cúi thấp người xuống, nhường cho chiêu kiếm của Nam Cung Hải lướt ngang thân trên!

Là Thiếu viện chủ Bách Hoa viện thân thủ của Nam Cung Hải nào phải vừa! Y lập tức xoay cổ tay, hạ thanh kiếm xuống thấp hơn.

Véo...

Kiếm phong cuộn vào người Hoàng Định sàn sạt, làm Hoàng Định chỉ còn cách lăn tròn người xuống đất!

Ào...

Soẹt!

Mũi kiếm của Nam Cung Hải tức thời phớt qua phần y phục thân sau của Hoàng Định. Tiếng y phục bị rách đứt làm cho Hoàng Định cảm thấy lạnh khắp sống lưng!

Nhưng đã lỡ lăn tròn, Hoàng Định cuộn lông lốc đến sát chân Nam Cung Hải!

Và khi đúng tầm, Hoàng Định bật tung một cước vào giữa ngực Nam Cung Hải :

- Phi Xà cước!

Vù...

Bị Hoàng Định tiến nhập, Nam Cung Hải vẫn thản nhiên dùng đốc kiếm gõ ngay vào muốn bàn chân Hoàng Định :

- Chỉ một chiêu tầm thường này đâu đủ hại mạng ta! Trúng!

Vù...

Hoàng Định co chân về, ngóc nửa thân trên lên, vươn tay chộp vào đốc kiếm Nam Cung Hải :

- Bạch Thố Thu Nguyệt!

Vù...

Nam Cung Hải không ngờ Hoàng Định dám liều lĩnh như vậy, y dậm chân bước lùi!

Quyết chí đánh bật thanh kiếm của đối phương, Hoàng Định chồm người theo, hất luôn tay tả vào thanh kiếm :

- Phi Ưng Triển Xí!

Choang!

Hổ khẩu tay tê rần, Nam Cung Hải đành phải buông kiếm! Nhưng cũng lúc đó mới biết bản lãnh khá cao minh của y! Y gầm vang :

- Ngươi muốn chết!

Dùng luôn bàn tay vừa phải buông bỏ kiếm, Nam Cung Hải quật thẳng xuống Bách Hội huyệt Hoàng Định.

Ào...

Hoàng Định bật cười :

- Ngươi không còn kiếm, lấy gì để uy hiếp Hoàng Định ta? Xem đây!

Bất chấp huyệt Bách Hội đang bị uy hiếp trầm trọng, Hoàng Định cuộn thốc hai tay vào dại huyệt Đan Điền và huyệt Khí Hải của đối phương.

Ào... Ào...

Động thái này khiến Nam Cung Hải kinh hoàng :

- Sao ngươi cứ muốn mạng đổi mạng với ta?

Miệng kêu thất thanh, chân Nam Cung Hải bàng hoàng hồi bộ! Nhân đó việc uy hiếp Bách Hội huyệt Hoàng Định cũng bị Hoàng Định thu về.

Hoàng Định đứng bật dậy, chồm người theo Nam Cung Hải :

- Chạy đâu khỏi chiêu Hắc Hổ Thâu Tâm?

Vù...

Phẫn nộ, Nam Cung Hải bập mạnh hai tay vào song thủ Hoàng Định :

- Ngươi chớ quá bức người! Lùi lại nào!

Vù...

Ầm! Ầm!

Sóng kình cuộn xoáy vào nhau tạo nên hai thanh âm to như tiếng thác đổ!

Hoàng Định chao đảo nhưng vẫn kịp ổn định cước bộ, ngay khi Nam Cung Hải vươn tay chụp xéo vào Kiên Tĩnh Huyệt của Hoàng Định!

Hoàng Định nghiêng người, bật tung ra một chưởng tay sấm sét :

- Độc Xà Xuất Động!

Vù...

Một lần nữa Hoàng Định dùng cung cách cứ như mạng đổi mạng, để nếu Nam Cung Hải đắc thủ, chộp được vào Kiên Tĩnh huyệt thì Hoàng Định cũng buộc y phải mang thương thế trầm trọng.

Nam Cung Hải dẫu sao vẫn phải lo cho bản thân, y hừ lạnh :

- Bình sinh ta chưa gặp ai liều lĩnh như ngươi!

Y hồi chiêu, dịch người qua một bên để tránh!

Không bỏ lỡ tiên cơ, Hoàng Định hất mạnh song thủ về hai bên :

- Song Ưng Đáo Đầu!

Vù...

Vù...

Nam Cung Hải đến lúc này phải buột miệng khen :

- Dùng toàn những chiêu thức tầm thường nhưng có được sự linh hoạt như ngươi quả là hiếm có. Xem đây!

Đổi chưởng thành cầm nã, Nam Cung Hải xoắn quanh song thủ Hoàng Định.

Ào...

Hoàng Định bật cười thích thú :

- Vẫn chưa đủ linh hoạt bằng chiêu này của ta! Hãy cẩn trọng huyệt Linh Đài của ngươi!

Ào...

Bất ngờ bị uy hiếp ở vùng hậu tâm, Nam Cung Hải bối rối phải xoay ngang người!

Vút!

Hoàng Định cười càng lớn hơn :

- Đến lượt huyệt Thái Dương đây.

Song thủ khép lại, Hoàng Định chọc thẳng vào hai bên màng tang chính là hai huyệt thái Dương tả hữu của Nam Cung Hải.

Vù...

Chờ Nam Cung Hải ngã ngửa đầu về phía sau, đó là phản ứng tất yếu phải có, Hoàng Định hạ tay xuống, chộp mạnh vào vùng tâm thất của y :

- Trúng!

Ào...

Nam Cung Hải lập tức quát :

- Hảo thân thủ! Nhưng xem đây!

Vút!

Bằng đệ nhất khinh thân pháp, Nam Cung Hải bất ngờ bật lao ngược về phía sau! Tuy nhiên, y vẫn bị Hoàng Định chộp được vào y phục.

Soạt!

Nắm mẩu y phục của Nam Cung Hải trong tay, Hoàng Định cười đắc ý :

- Ăn miếng trả miếng, ngươi đâu đã hơn ta! Ha... ha...

- Thì hơn này! Đỡ!

Hoàng Định đang cười thì nghe tiếng quát ập đến từ phía sau! Biết có người tập kích, Hoàng Định hồn phi phách tán, tung bừa một cước về phía hậu.

Vù...

Ầm!

Cước của Hoàng Định thì trượt đích, nhưng ngọn kình tập kích kia thì lại chiếu đúng vào Hoàng Định!

Loạng choạng ngã chúi về phía trước, Hoàng Định lại một phen sợ vỡ mật khi nghe vẫn tiếng quát đó bám theo :

- Nạp mạng!

Ào...

Ngỡ phen này khó thoát, Hoàng Định vừa giật mình vừa thầm lo ngại thì bên tai chợt nghe tiếng gầm đầy uy lực bỗng vang lên :

- Có bổn Hộ pháp ở đây, bọn Phục Thanh môn các người còn không mau nạp mạng! Đỡ!

Vù... vù...

Tiếng gầm vang quá gần và là tiếng gầm nhằm vào nhân vật Phục Thanh môn, đủ cho Hoàng Định biết vị Hộ pháp đó xuất hiện để ứng cứu!

Đúng như Hoàng Định nghĩ nhân vật đang quật chưởng chí mạng vào Hoàng Định phải thu chiêu và quát lên phẫn hận :

- Giang Nhật! Tên súc sinh về hùa Kim Ma bang! Đường mỗ quyết liều với ngươi!

Ầm! Ầm!

Thoát nạn, Hoàng Định chợt quay người, định nhìn xem nhân vật họ Đường kia vừa gọi giật mình là Giang Nhật nào!

Nhưng một kình trước đó của nhân vật họ Đường giờ mới rõ là một kình lợi hại, Hoàng Định choáng váng phải té ngồi xuống!

Phịch!

Như bóng u linh ẩn hiện chực chờ, Vương phó đường từ đâu lao đến đỡ lấy thân hình Hoàng Định :

- Ngươi cứ yên tâm dưỡng thương! Đã có, Giang hộ pháp xuất đầu lộ diện, bọn Phục Thanh môn phen này đừng mong đắc thủ!

Dù bị nội thương nhưng Hoàng Định vẫn mừng thầm vì một lần nữa đã lừa được họ Vương phó đường chủ!

Và cũng lạ, đúng như ẩn ý của họ Vương, những nhân vật Phục Thanh môn bỗng nhất loạt hô hoán :

- Bọn chúng đã có thêm viện thủ!

- Tất cả mau triệt thoái!

Đến thì lặng lẽ và khi lui, Phục Thanh môn đã lưu lại một cục diện hoàn toàn đảo lộn!

Có tiếng Vương phó đường lầu bầu :

- Không ngờ bọn chúng lại gây cho bổn bang tổn thất không nhỏ! Hơn hai mươi huynh đệ tử nạn với đủ ba Hương chủ mang nội thương! Mối hận này bổn bang nhất quyết phải báo phục!

Qua lời của họ Vương, Hoàng Định biết cả Bạch Diệp lẫn Tôn Lập cũng đều bị đối phương đả thương! Và như vậy, ở họ Vương hoàn toàn không còn chút nghi ngờ nào về Hoàng Định, do họ Vương vừa xác quyết Hoàng Định cũng mang thương tích!

Vị Hộ pháp Giang Nhật bất ngờ dịch thân bước đến thật gần Hoàng Định! Và Gianh Nhật tỏ ra giận dữ :

- Với tổn thất này, Đệ ngũ Đường khó mong hoàn thành nhiệm vụ do Bang chủ giao phó! Vương Kiên! La đường chủ đâu? Sao không thấy mặt?

Vương phó đường lập tức tiến đến :

- Bẩm Hộ pháp! Hạ tòa cho đến giờ vẫn chưa biết La đường chủ ở đâu! Chỉ biết, vì nhận được thượng lệnh, La đường chủ đã đi trước hạ tòa!

Giang Nhật nghiến răng :

- Dám đi trước, để cho toàn bộ bang đồ Đệ ngũ Đường phải lâm đại địch, phen này La đường chủ đừng mong được sự bênh vực của Bang chủ! Hừ!

Vương Kiên rối rít :

- Mong Hộ pháp bớt giận! Biết đâu La đường chủ đang thi hành mệnh lệnh nào khác của Bang chủ?

Giang Nhật xua tay và quay mặt nhìn ngang nhìn ngửa :

- Ngươi không cần phải biện minh thay cho La đường chủ! Còn nữa, bổn tòa tạm đình hoãn nhiệm vụ của Đệ ngũ Đường! Vương Kiên ngươi mau đưa huynh đệ về Tổng đàn, chờ lệnh khác sẽ có người đưa đến!

Vương Kiên lúc đó không thể nào nhìn thấy sắc mặt kỳ quái của Hoàng Định! Hoàng Định nhân lúc Giang Nhật quay mặt nhìn tứ phương đã trong rõ diện mạo của Giang Nhật! Bởi đó, sắc mặt của Hoàng Định mới có sự thay đổi!

Vương Kiên không thấy nhưng Giang Nhật thấy!

Y lườm mắt nhìn Hoàng Định :

- Ngươi là ai? Bổn tòa đang bàn chuyện cơ mật với Vương phó đường, sao ngươi cứ ngồi đó nhìn bổn tòa?

Hoàng Định giả giọng khào khào như người đang mang nội thương nghiêm trọng :

- Bẩm Hộ pháp! Hạ nhân... Hạ nhân...

Vương Kiên đỡ lời :

- Y là Hoàng Định, đã được hạ tòa trao cho trọng trách Hương chủ, thay cho Lý Diệu bị tội đã bị cắt chức!

Giang Nhật đanh giọng :

- Là Hương chủ cũng vậy, dám nghe lén chuyện cơ mật, tội này khó dung tha!

Như người biết lỗi, cần phải cầu xin sự rộng lượng, Hoàng Định lập tức đứng lên! Nhưng vờ đau, Hoàng Định lại té ngồi xuống!

Phịch!

Vương Kiên nhăn mặt, cố ý nói thay cho Hoàng Định :

- Y một mình giao chiến với Nam Cung Hải, sau lại bị Đường Hóa Giao bất ngờ tập kích! Y không cố ý lén nghe!

Giang Nhật tỏ vẻ kinh nghi :

- Hắn chỉ là Hương chủ, sao có thể một lúc giao đấu với Nam Cung Hải, Đường Hóa Giao?

Miễn cưỡng, Vương Kiên giải thích :

- Hoàng Định ngoài sự thông tuệ khác thường, y còn ngẫu nhiên nuốt được Hoàng Tinh Đởm của Hồng Long Linh Xà! Nội lực của y không hề kém Nam Cung Hải!

Giang Nhật sửng sốt, nhìn kỹ Hoàng Định hơn :

- Thảo nào y bị Đường Hóa Giao tập kích vẫn chỉ bị nội thương mà thôi!

Giang Nhật quay lại, bảo Vương Kiên :

- Được rồi! Bỏ qua cho y tội nghe lén, việc quay về Tổng đàn...

Vương Kiên thủ lễ :

- Hạ tòa nhất định tận lực! Chỉ lo bọn Phục Thanh môn lại bất thần xuất hiện...

Giang Nhật cười nhẹ :

- Chỉ ngày mai là cùng, nơi ẩn náu của bọn Phục Thanh môn sẽ bị hủy diệt! Chúng dù muốn cũng không thể tiếp tục gây khó khăn cho ngươi!

Vương Kiên cúi khom người :

- Nếu vậy, Hộ pháp cũng phải góp phần hủy diệt nơi ẩn náu của chúng?

Giang Nhật cười ha hả, không nhìn ánh mắt bối rối của Hoàng Định :

- Đương nhiên rồi! Chờ trời sáng nhất định bổn tòa sẽ có dịp lập công, dâng lên Bang chủ! Ha... ha...

Do màn đêm còn dày đặc, Hoàng Định nhân lúc không ai để ý lập tức âm thầm lẻn đi...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.