Phi Thiên

Chương 3061: Chương 3061: Sinh con phải như Hạ Hầu (1)




Tinh thần điện, mấy vị tâm phúc đại thần đều ở đây.

Thanh chủ chắp tay đứng ở cửa đại điện nhìn qua bên ngoài im lặng trong chốc lát, lại mang ánh mắt soi mói chậm rãi nhìn mấy người, nhìn chung quanh một chút, hỏi:

- Sẽ là Hạ Hầu gia làm sao? Ngưu Hữu Đức có khả năng không?

Tư Mã Thiên nói:

- Ngưu Hữu Đức khả năng không lớn, có năng lực vô thanh vô thức bắt người đi dưới mắt nhiều người như vậy, hơn nữa còn là tại dưới tình huống trọng binh tùy tùng. Ngoại trừ Hạ Hầu gia đoán chừng cũng không còn người nào khác có thể làm được.

Thanh chủ:

- Cái kia đến tột cùng là làm sao làm được? Sau đó Vương Trác còn có thể dùng sao linh hồi phục, chẳng lẽ bị buộc?

Tư Mã Thiên nói

- Thần nghi ngờ vương Trác là người của Hạ Hầu gia, Vương Trác một thân một mình rời đi rất có thể đem người nhà thuận tiện đi ra ngoài. Ngoại trừ y ra đoán chừng cũng không có người có thể đem Vương gia nhân lặng yên không một tiếng động bắt đi.

- Ờ!

Thanh chủ đưa tay vuốt râu, khẽ vuốt cằm, ánh mắt nhìn về phía những người khác. Có vẻ như hỏi các ngươi còn có ý kiến gì không?

Mọi người cân nhắc không nói Cao Quan lại nhàn nhạt lên tiếng:

- Thần ngược lại là có cái nhìn hơi khác. Cách nhìn của thần thiên về hướng Ngưu Hữu Đức làm.

Lời này lập tức làm mấy người đều quay lại nhìn, Thanh chủ cũng không ngoại lệ. Mọi người đều biết Cao Quan chấp chưởng bộ phận giám sát nhiều năm, am hiểu tra án, y đã nói như vậy, tất nhiên không phải là bắn tên không đích.

Thanh chủ hứng thú, không có chút phẫn nộ của việc phi tử của mình bị cướp đi, hỏi:

- Tại sao thấy được?

Cao Quan:

- Sơ hở lớn nhất của Vương Trác cái gì cao chạy xa bay, có nghi ngờ giấu đầu hở đuôi.

Tư Mã Thiên hơi có chút không phục nói:

- Giấu đầu hở đuôi ở nơi nào?

Cao Quan:

- Nếu thật là cao chạy xa bay, căn bản không cần phải hồi phục, lén lút đi, lại để cho từ trên xuống dưới không biết rõ tình huống chẳng phải là an toàn sao? Tại sao phải nói cao chạy xa bay để kinh động Đông quân toàn diện điều tra? Hoặc là Vương Trác ngu xuẩn, hoặc là có người bức bách Vương Trác nói như vậy, dùng che giấu người một nhà Vương Trác bị bắt cóc đi nha.

Lời này vừa nói ra, mọi người đều yên lặng gật đầu. Mà ngay cả Cao Quan xem không thể nào thuận mắt. Phá quân cũng vậy, không thể không thừa nhận trong lòng Cao Quan rất có nghề.

Tư Mã Thiên cau mày nói:

- Cái kia cũng có khả năng là Hạ Hầu gia làm, cũng không thể chứng minh là Ngưu Hữu Đức làm.

Cao Quan nghiêng liếc hắn:

- Ta chỉ nói là ta thiên hướng về Ngưu Hữu Đức làm, cũng không nhất định là y làm. Lúc Ngưu Hữu Đức công nhiên xuất hiện ở canh tử vực Đô thống phủ, ta liền đã nhận ra có chút không đúng. Đem tình hình Canh Tử Vực Đô Thống Phủ xem qua thì thấy danh sách nhân viên của Canh tử vực Đô thống phủ chú ý đến một cái tên Tổng trấn, tên là Nghiêm Tố. Cảm thấy nhìn quen mắt. Sau đó sai người điều tra lai lịch, phát hiện người này đã làm Đại Thống Lĩnh ở Thiên Phố. Từng cùng Ngưu Hữu Đức tại Đông Hoa tổng trấn phủ là cộng sự. Năm đó ta tra án ở bên đó gặp được người này. Có một chút Tư Mã Tả sứ sợ là không thể phủ nhận, việc này thực sự có người gian lận, tất nhiên là trong ứng ngoại hợp. Nghiêm Tố xuất hiện chẳng lẽ là trùng hợp? Cho nên Ngưu Hữu Đức đã thành mục tiêu nghi ngờ của ta.

Mọi người nhất thời hiểu rõ, thì ra là thế.

Trong điện thoại một hồi im lặng xong thanh chủ trầm giọng nói:

- Cao Quan, việc này bộ phận của ngươi cần tham gia.

- Vâng.

Cao Quan chắp tay đồng ý.

Thanh chủ lại trầm giọng nói:

- Nghiêm trị hết đội ngũ quân cận vệ bảo vệ Cầm phi.

Phá Quân muốn nói lại thôi, phải nghiêm trị là người của y, y muốn bảo vệ cũng khó. Có thể trở thành cận vệ lại để xảy ra việc này, thậm chí ngay cả người ném đi cũng không biết, đơn giản là thiên đại thất trách, hắn cũng tìm không được lý do gì để giữ gìn phế vật.

- Doanh Cửu Quang cũng phải cho trầm một công đạo rồi. Trẫm nhìn hắn lần này còn có lý do gì qua loa tắc trách không.

Thanh chủ cười lạnh một tiếng.

Đô thống phủ âm u, Diêm Tu trở lại.

Nội viện Miêu Nghị đứng ở chính giữa cửa ra vào chắp tay cười tủm tỉm nhìn Diêm Tu bước nhanh đến, trong mắt tràn đầy vẻ vui mừng.

Vân Tri Thu đứng một bên nhìn Diêm Tu lại nhìn phản ứng của Miêu Nghị, cũng cười theo. Nàng rõ ràng nhất trước đó Miêu Nghị có bao nhiêu lo lắng.

- Đại Nhân! May mắn không làm nhục mệnh!

Đi đến dưới bậc thang Diêm Tu chắp tay hành lễ.

Miêu Nghị bước nhanh xuống bậc thang, hai tay nâng dậy tự đáy lòng thở dài:

- Vất vả rồi!

- Là bổn phận của ty chức.

Diêm Tu lui hai bước, phất tay phóng Bạch Phượng Hoàng ra, thận phận của nàng dù sao không nên để cho người ta thấy ra vào nơi này.

Bạch Phượng Hoàng lộ diện một cái liền nhìn thấy Miêu Nghị cười híp mắt, lập tức vênh mũi lên trời.

- Lần này nhờ có Bạch Phượng Hoàng tương trợ.

Diêm Tu chỉ chỉ Bạch Phượng Hoàng, không có độc chiếm công.

Miêu Nghị cười gật đầu đối với Bạch Phượng Hoàng:

- Làm rất tốt.

- Thiếu lai, chuyện này về sau đừng tìm ra. Sự tình cung cấp cho ngươi rồi, không có chuyện gì khác ta đi trước. Bạch Phượng Hoàng quay đầu liền đi thật đúng là không khách khí.

Miêu Nghị cười nói:

- Không vội đi.

Bạch Phượng Hoàng dừng bước quay đầu trợn tròn mắt nói:

- Còn có việc?

Miêu Nghị nghiêng người nhìn Vân Tri Thu báo cho biết hạ xuống, chính mình trở về trong sảnh. Vân Tri Thu lập tức đi về phía Bạch Phượng Hoàng nói chuyện với nhau.

Tránh những người khác đi Miêu Nghị lấy ra sao linh có liên lạc với họ Hạ Hầu Thừa Vũ:

- Nương nương, chuyện ngài phân phó đã hoàn thành.

Hạ Hầu Thừa Vũ nghe nói vui mừng hỏi:

- Thật sự?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.