Phôi Đạo

Chương 21: Chương 21




Có người làm việc ác, cũng có người làm việc thiện.

Tính người cho tới bây giờ chưa nói tới có bao nhiêu vĩ đại, nhưng mà có đôi khi, cũng không giống với chúng ta tưởng tượng, được như thế cần bao nhiêu ti tiện. Nếy như lúc này Khương Hồ tình, cậu sẽ nói ra rất nhiều lý luận ‘ Sự khác nhau về phẩm chất’.

Ở Trung Quốc cổ đại, vấn đề này đã từng rất phức tạp. Mạnh Tử nói ‘tính bản thiện’, Tuân Tử nói ‘tính bản ác’, Cáo tử lại nói ‘mọi người tính không thiện đều bị thiện, lòng người nông sâu bí hiểm, tính có thể vì làm thiện có thể làm ác’.

Chúng ta tìm kiếm mấy ngàn năm, đọc qua những sự kiện lịch sử, bằng chứng một chút cũng không có chỗ đáng ghét, dễ thương, khả kính, đáng khinh, nhưng cũng không có được bất kỳ kết luận nào. Mà có lẽ, chúng ta chẳng qua chỉ thuộc về một chủng tộc, đem tinh thần cùng sinh mệnh dưa trên máu và thịt, lại đem linh hồn cùng mưu trí rong chơi ở thế giới bên ngoài, luôn luôn đờ đẫn, lại luôn luôn bất đồng.

Hoặc là có lẽ, việc phân chia thiện ác là ở vườn địa đàng, nhân gian vốn không thiện ác.

.

Tuy vụ nổ chỉ là ở quy mô nhỏ, rất nhanh liền bình ổn trở lại, tài xế dừng xe lại, người bán vé đang gọi cấp cứu vẫn chưa hoàn hồn, các nhân viên y tế đang trong trạng thái thần kinh khẩn trương, đem người bị thương nâng lên xe cứu thương, bà nội đứa nh3o đã muốn ngưng khóc mà đi theo, sai đó ngồi một chỗ xa xa, nhìn mọi người không biết mà ra ra vào vào.

An Di Ninh bị Thẩm Dạ Hi không nói trước mà tắt điện thoại, lập tức hiểu rỏ chuyện gì xảy ra, ngay lập tức gọi điện thoại cho nhựng người còn đang làm việc, Tô Quân tử cùng Dương Mạn lập tức ngưng việc trong tay, leo lên xe cảnh sát chạy thẳng đến bệnh viện, chỉ để lại một mình An Di Ninh, lo lắng mà ngồi chờ mệnh lệnh, để phòng có tình huống phát sinh,

Thẩm Dạ Hi không biết cái cảm giác sốt ruột, lo lắng càng ngày càng khó chịu trong lòng mình là cái gì, anh tự hỏi, cái người bác sĩ tâm lý kia chỉ vừa bắt đầu tham gia vào tổ bọn họm thật sự chiếm vị trí quan trọng trong lòng anh như vậy sao?

“Vẫn chưa có đầu mối?” Thịnh Diêu nhăn mặt, cậu ở bệnh viện không có việc gì làm, đã chú ý đến vụ án nổ xe ồn ào “Lúc này là đường nào?”

“Số hai.” Thẩm Dạ Hi nắm chặt hai tay, cố sức làm cho biểu tình nôn nóng biến mất, anh không nghĩ thời điểm Thịnh Diêu bị thương vào viện người này luôn quan tâm cùng lo lắng, trong lòng cậu luôn giấu rất nhiều chuyện, giọng điệu luôn ra vẻ ung dung, “Còn đang tra, bất quá đến bây giờ vẫn không tra ra được một người, tình hình thật rất nghiêm trọng, nhất định đám lão già bên thị chính kia sẽ đốc thúc làm việc.”

Anh vừa nói chuyện vừa vô ý mà nhìn hướng đèn phòng cấp cứu nhìn lướt qua – đến bây giờ vẫn chưa xong, Khương Hồ…………..Không có chuyện gì nghiêm trọng đi?

Vừa chuyển biểu cảm, Thịnh Diêu cau mày nhìn anh, Thẩm Dạ Hi miễn cưỡng cười cười: “Thịnh Diêu, cậu đừng ngồi đây nữa, rất lạnh a, quay về phòng cậu nằm đi, một hồi bọn họ đều đến, không có việc gì, đừng lo lắng.”

Thịnh Diêu suy nghĩ, mới nhẹ giọng hỏi: “Các người có đủ người làm việc không?”

“A?”

“Sáng sớm hôm nay tôi gọi điện cho Quân Tử nói, hỏi anh ta về tiến độ của vụ án, kết quả biết được anh ta đang ở một hiện trường vụ án khác, tôi hỏi lại úp úp mở mở không chịu nói, các người trong tay có phải hay không còn có một vụ án nghiêm trọng khác?”

Tô Quân Tử người hiền hậu như vậy, sống bao nhiêu năm như vậy, ngay cả một câu nói dối cũng chưa từng nói qua, muốn gại Thịnh Diêu tinh quái, thật là có điểm khó khăn nha.

“Tôi đã làm báo cáo, nhờ Mạc cục từ nơi khác điều người giúp đỡ, không có việc gì.” Thẩm Dạ Hi nói.

Thịnh Diêu lắc đầu: “Coi như hết, người nơi khác điều tới cũng chỉ có thể giúp việc, mọi nguồi ai cũng không quen, công tác còn phải hợp tác. Hiện tại tiểu Khương đã ở bệnh viện, cứ như thế này đi, anh âm thầm cho tôi một chỉ thị quay về, tôi cái khác không làm, chỉ giúp các người sắp xếp tài liệu.”

Không chịu ngồi yên – hình như là đặc trưng của mọi người trong đội. Thẩm Dạ Hi hiểu tâm tình của cậu, nhưng cách làm của cậu không thể chấp nhận, chợt nghe phía sau có người cười lạnh một tiếng, âm thanh này rất quen thuộc, lập tức Thịnh Diêu cảm thấy cổ phía sau mình lạnh lên.

Đầu cậu giống như máy móc mà quay lại, các đốt ngón tay cứng ngắt mà ‘rắc rắc’ vang lên. Một người đàn ông mặc đồ trắng đang đứng ở phía sau bọn họ, dáng người không cao không thấp, mang theo một ánh mắt nghiêm nghị, hé ra khuôn mặt còn đang khó chịu, nhưng lại mang theo tiếu ý, nhưng thấy thế nào cũng khiến người ta hoảng sợ,

Đây là bác sĩ Hoàng, gọi là Hoàng Kì, một bác sĩ đông y, rất xứng với thân phận của y, cùng Mạc Thông quan hệ không tồi, cho nên cũng không biết là cục trưởng bọn họ có cố tình hay không mà mỗi lần vị cảnh sát nào công tác bị nhập viện, đều do vị bác sĩ này chủ trị. Nói thật nhìn y cũng không thấy có gì là hung ác, nhưng mà những người từ tay y trở về đều nhắc đến trong miệng, một loại hoảng sợ phát ra từ nội tâm.

Thẩm Dạ Hi cũng là mấy tháng trước mới từ trong tay y trở về.

Thẩm Dạ Hi thấy y, nhanh đứng lên: “Bác sĩ Hoàng, cậu ta – người vừa mới được đẩy đi cấp cấp thế nào rồi?”

“Nga, tôi nhớ rồi, người bên trong kia là cộng sự của cậu đúng không?” Hoàng Kì ngoài cười nhưng không không cười, khóe miệng cong lên như là bị rút gân: “Rất tốt, phía sau lưng bị gãy một đoạn xương sườn, đâm vào trong phổi, bọn họ vẫn đang cấp cứu, không có gì lớn, rất nhanh liền xong, hơn nữa cậu ta cũng rất may mắn, vị trí đang bị thương, chỉ là một đoạn cột sống, nơi ấy cũng không sử dụng đến.”

Thẩm Dạ Hi cùng Thịnh Diêu đều rút một ngụm lương khí, Thẩm Dạ Hi cảm thấy đang cắn đầu lưỡi chính mình, nói chuyện cũng khó khăn: “Bác bác bác sĩ, cậu cậu cậu ta có hay không nguy hiểm?”

“Nguy hiểm?” Hoàng Kì lạnh lùng nói, “Sao có thể chứ?” Cậu ta thật là đáng kính trọng, ngày xưa cóngười lấy cái khiên chống đỡ, cậu ta lại đem lưng chống đỡ trái com, người bình thường làm được sao? Quần lót một chút cũng không có lộ ra bên ngoài đi?”

Nói xong xoay người định đi, Thẩm Dạ Hi là thật nóng nảy, ôm lấy cánh tay Hoàng Kì: “Bác sĩ Hoàng!”

Hoàng Kì dùng khóe mắt nhìn cậu, nhịn không được sửng sốt một chút, Thẩm Dạ Hi từ trước đến nay đều cẩn trọng, rất ít khi thấy anh có bộ dáng thất lệ như vậy, cầm lấy tay y rất chặt, thậm chí làm cho y có điểm đau nhức. Thẩm đội trưởng nha, chuyện lớn nha, người này trên trán, như thế nào đều xuất hiện tầng lớp mồ hôi.

“Bác sĩ Hoàng, ông có thể hay không nói cho tôi một lời xác định? Cậu ta rốt cuộc có hay không nguy hiểm?”

Hoàng Kì dừng một chút, lúc này mới ‘Hừ’ một tiếng: “Tính cậu ta mạng lớn.”

Mắt thấy Thẩm Dạ hHi biểu tình thả lỏng, Hoàng Kì tranh thủ rút tay mình ra, nhu rồi nhu, có điều không hài lòng: “Thẩm đội trưởngm các người quá khách khí, hiện tại trị an xã hội cơ bản đã tốt, thật sự không cần phải cả trăm nhóm cảnh sát giành thời gian kéo đến bệnh viện chúng tôi trực ban.” Y liếc Thịnh Diêu một cái, bổ sung “hay thay phiên đổi ca.”

Thịnh Diêu uất ức mà không nói được câu nào, giả chết.

Bác sĩ Hoàng tươi cười nắm tay nhìn Thịnh Diêu nói: “Cảnh sát Thịnh nha, cậu như vậy không thể chạy lung tung được, vạn nhất miệng vết thương nhiễm trùng, bị loét hay gì gì đó, chúng tôi mỗi ngày nhiều nhất chỉ truyền cho cậu hai chai nước biển, cậu thấy quá lâu à hay không thoải mái, mà cô y tá thực tập kia vẫn chưa thuần thục, không nhẹ không nặng đem cậu tiêm tới tiêm lui rất khổ sở đi? Có đúng hay không?”

Ánh mắt Thịnh Diêu nhìn nhìn tay mình xoa xoa, vẻ mặt muôn màu.

Hoàng Kì nói: “Như thế nào còn ngồi ở đây? Tới giờ uống thuốc rồi, chúng ta đi đến phòng điều trị thôi!”

Thịnh Diêu một lời chưa nói, ngoan ngoãn mà đứng lên, thừa dịp Hoàng Kì xoay người, ánh mắt liền hướng Thẩm Dạ Hi cầu cứuc, người sau giật mình, giả bộ nhìn trời.

.

Hoàng Kì như có mắt sau lưng, tiếp tục nói: “Cảnh sát Thịnh, không phải tôi nói cậu, thân thể có bệnh, có thương tích thì phải phối hợp điều trị thật tốt, mọi ngày đừng xem tin tức gì đó, tốt nhất thả lỏng một chút, càng nhanh khỏi bệnh, nhưng mà cậu vẫn như đến việc tăng ca sao? Cả tiền tăng ca nữa?”

“Đúng, đúng.” Thịnh Diêu là anh hùng thức thời.

Hoàng Kì gật đầu nhắc nhở: “Bác cậu phục chức của cậu đâu, phải được tôi ký tên thông qua chứ, cậu nên dưỡng thương thật tốt, thương thế tốt rồi, cũng mau chóng trờ về cong tác không phải sao?”

Thịnh Diêu hiểu được, nếu chính mình nói cái chữ ‘Không’, thì lời ngầm của con sói long trắng này chính là ‘Cả đời không ký cho cậu’, vì thế đầu cúi thấp, xám xịt chán nản mà theo Hoàng Kì quay về phòng bệnh.

Còn lại Thẩm Dạ Hi một người, ngời trên ghế bệnh viện lạnh lẽo, giày vò.

Hoàng Kì, người tuy rằng không bình thường, nhưng nói không sai, y nói Khương Hồ không nguy hiểm thì chính là không nguy hiểm, Thẩm Dạ Hi cảm thấy khí lực chính mình trong nháy mắt được thả lỏng. Bỏ xuống lo lắng trong lòng, nhưng ngực vẫn còn đau.

Một lúc sau, Tô Quân Tử cùng Dương Mạn bọn họ đến đây, An Di Ninh khá chu đáo, làm cho bọn họ hai người dẫn theo không ít người đến, Thẩm Dạ Hi đối bọn họ gật gật đầu, dùng khẩu hình nói câu ‘Không có việc gì rồi’, Tô Quân Tử cùng Dương Mạn vẻ mặt căn thẳng lập tức thở phàp. Thẩm Dạ Hi đi qua, ánh mắt cùng nhìn về phòng cấp cưu chờ đợi tin tức một người, thấy được một bà lão đang ôm đứa nhỏ, vẻ mặt đang kh1oc, gặp người liền lảm nhãm ‘Người tốt a người tốt

“Quân Tử, dẫn bọn họ đi lấy lời khai.”

Tô Quân Tử cũng trông thấy đứa bé kia, hạ mi: “Lại là một đứa nhỏ? Lại là bom sắp xếp ở người bên cạnh đứa nhỏ?”

Thẩm Dạ Hi gật gật đầu, thấp giọng nói: “Đừng quên đem bọn họ tách ra lấy lời khai.”

Tô Quân Tử gật đầu, dẫn người đi.

Dương Mạn ở bên cạnh nhìn chầm chầm Thẩm Dạ Hi, anh nghi hoặc mà nhíu mày: “Chị nhìn cái gì?”

Dương Mạng giống như phát hiện ra châu lục mới, chỉ vào khuôn mặt Thẩm Dạ Hi: “Dạ Hi……..đôi mắt anh như thế nào lại đỏ?”

Thẩm Dạ Hi phản ứng, khó xử, ý thức bảo phải dùng tay dụi mắt, liếc xem biểu tình cười như có như không của Dương Mạn, vội ho một tiếng, trừng mắt: “Bụi bay vào, làm sao vậy?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.